khất:” Em vốn dĩ có thể không để ý hết
thảy mà trở thành….. Tình nhân của anh. Đó là vì em thích anh, yêu anh,
cho nên thừa dịp anh vẫn còn quan tâm đến em, để mà có những hồi ức
tuyệt vời nhất. Nhưng khi nhớ đến lúc em đồng ý vào Lạc gia, cũng chỉ là vì muốn hưởng thụ mái ấm tình thương gia đình. Em không nghĩ, mà cũng
không muốn bị người ta nói thành ‘Ma tước biến phượng hoàng.”
Đôi mắt mọng nước, nhưng phong tình vạn chủng, thật sâu hấp dẫn hắn.
” Điều kiện của anh tốt lắm, bề ngoài
lại anh tuấn tuấn mỹ, có tài thế cùng đại vị xã hội, là bạch mã vương tử trong lòng sở hữu nữ nhân. Đương nhiên nhiên cả em cũng không phải
ngoại lệ.
” Vậy em……” Hắn khẩn thiết ôm nàng, vô cùng đau lòng.
” Nhưng anh không phải là đối tượng tốt
để kết hôn.” Thấy hắn không hiểu lắc đầu, nàng lại nói:” Anh không
thương em, cũng không nghĩ phải rung trung trinh với vợ mình, đúng
không?”
” Ta……” Hắn tâm loạn, ngực có cái gì ép chặt, không có chỗ để phát ra ngoài.
Lạc Mộ Thiên không phản bác, khiến nàng tan nát cõi lòng, nàng cảm thấy mình đã bị cự tuyệt rồi.
” Thì tính sao? Cho dù anh không thương
ngươi, nhưng anh sẽ đối xử tốt với em. Làm vợ anh thì có cuộc sóng giàu
sang, có đại vị xã hội ngời ngời coi trọng. Em sẽ hưởng hết thảy……” Hắn
tuy không nghĩ tới cái vấn đề trung trinh này, nhưng mà hơn nửa năm nay, hắn….. Hắn cũng không hề có một nữ nhân thứ hai nha!
” ấy thứ này em cũng không hề muốn.”
Nàng từ trên đùi hắn nhảy xuống, đối mặt hắn.” Anh cũng biết em là cô
nhi, mà nguyện vọng lớn nhất của em là có một mái ấm gia đình. Em luoon
thật cố gắng, để có được. Bởi vì em tham, hy vọng trong tương lai có một người yêu em thật lòng, một người đàn ông tốt, trung thành với em. Mà
em cũng vì người đó mà mà trả giá. Nhưng……” Nàng ảm đạm nói nhỏ:” Từ khi cùng anh một chỗ, em không nghĩ có đủ tư cách để có được.”
” Cho dù như thế, với người chồng tương
lai, em vẫn hy vngj là thật. Em không thể lấy anh được. Bởi vì em không
thể chịu được sẽ có một ngày nào đó, bên tai lại nghe những lời đàm tiếu vì chồng có người mới. Mà em tự nhận cũng không phải là ngời rộng
lượng, có thể san sẻ chồng mình với người khác. Cho nên, em không thể
lấy anh, mà chiếc vòng này em cũng trả lại anh.”
Nàng xoay người, đi ra cửa, mới đi được vài bước, một vòng tay rắn chắc quấ qanh chiếc eo nhỏ nhắn.
” Mộ Thiên……”
Lạc Mộ Thiên một tay lấy nàng, đặt lên
chiếc bàn giấy, hai tay dặt cố định lên mép, giữ chặt nàng trong lồng
ngực. Ánh mắt hung ác nhìn nàng chằm chằm:” Ai cho phép em rời đi?”
Hắn luôn cho rằng nàng hiển nhiên thuộc
về hắn, không bao giờ nghĩ đến cảm giác dành cho nàng là gì. Nhưng dù
hắn không thương nàng, dù hắn cũng không phải kim quy tế gì, nhưng hắn
là nam nhân duy nhất của nàng, sao nàng dám cự tuyệt hắn?
” Anh…… Anh rốt cuộc còn muốn như thế
nào nữa?” So xem mắt ai lớn hơn? Nàng cũng trừng mắt nhìn lại, đồ ác
độc:” Đừng nghĩ hung là em sợ! Hôn nhân là chuyện cả đời, em sẽ không dễ dàng khuất phục.”
” Em……” Hắn khó thở, hận không thể một ngụm ăn luôn nàng. ([N'>Thật ra thì đã ăn ròi, mà đến cả xương cũng chẳng còn =.= [T'> Công nhận.)
” Như thế nào?” Nàng nâng cằm, kiên trì, quyết không thỏa hiệp.
” Đáng giận!” Hắn dùng sức đập bàn, ôm lấy nàng đi ề phía phòng ngủ. ([T'> Ta thấy nam9 chỉ có chiêu này là hữu hiệu )
” Không cần, anh đừng có xài lại chiêu
này, vô dụng! Em sẽ không khuất phục!” Nàng làm sao mà không biết ý đồ
của hắn. Nàng cố sức giãy dụa, hai tay loạn vung, kháng cự ma thủ đang
cố cởi quần áo của nàng.
” Anh là cái đồ tà ác sắc— Ngô!”
Bạc thần gợi cảm bạc nhanh chóng hôn
lên, cường hãn dấy lên dục vọng sâu thẳm của nàng. Khiến nàng không cam
lòng mà mềm nhũn ra, hai tay nhỏ bé ôm lấy mặt hắn, bắt đầu đáp lại, hai cái lưỡi giao triền. Hắn cố ý bẻ gãy tâm trí nàng, nhiệt tình triền
miên khiến nagf hòa tan……
Còn chưa đóng cửa, hắn cũng đã không
nhịn được, tê hống một tiếng, đặt nàng lên cánh cửa. Tách ra cặp đùi
trắng noản, hạ thân đam mạnh, nam căn thũng trướng, đầy dục vọng lấp đầy đóa hoa nữ tính, đi đến chỗ sâu nhất. Hạ thân cuồng dã, hết lần này đến lần khác tiến lên……
” Mộ Thiên……” Nàng căn bản không thể cự
tuyệt hắn, dưới thân hắn cuồng dã mà nhiệt tình, nàng bất tri bất giác
nang đôi tay vòng quanh cổ hắn, cơ thể cong lên đón hùa……
=======================================================================
Tiếng thở hổn hển, không khí có mùi vị
kích tình hoan ái bao trùm, Tống Thanh Linh như con mèo nhỏ, cả người
trần trụi nép vào thân hình hùng vĩ. ầu bé nhỏ nép vào lồng ngực lắng
nghe tiếng trống ngực.
” Chúng ta cứ đính hôn đã!” Tiếng nói
thấp ách, đôi tay thô tháo vuốt ve từng đường cong mạn diệu, thuận tay
ngăn chặn từng hành động kháng nghị:” Đây là anh đã nhượng bộ rất nhiều
rồi. Anh thật chán ghét phải thiết lập khoảng cách với em trước mặt bao
người, điều đó khiến anh như là một tình nhân dấu diếm của em vậy!”
(Nguyên văn là Hạ tình phu, chậc ở VN có từ nào thay thế cho nó k?) Sau
khi đính hôn xong, hắn muốn thì có thể ôm nàng, hôn nàng, không ai có
thể n