ớng? Mày
hồng khẩu bạch nha, không đem lão tử ta tức chết thì mới không cam lòng, có đúng không?” Lạc Hoằng Viễn chỉ vào đứa con, tay phát run:” Nói về
Lạc gia, phong lưu trướng ai cũng kém so với mày, nếu như có tiểu mao ầu nào nhảy ra nhận thân nhân, thì chỉ có hỗn tiểu tử mày mà thôi! Mày còn có mặt nói người khác!”
” Tử lão nhân, ông đang nói chuyện ma quỷ gì thế……”
Mắt thấy chiến hỏa sắp bùng nổ.
” Lão gia bớt giận, thiếu gia là nói
giỡn, thiếu gia ngài cũng ít đi vài câu……” Uy bá miễn cưỡng cản chiến
tranh của hai cha con, cố gắng hòa hoãn hai người.
Bình thường đảm nhiệm công việc ‘Thiên
sứ Hòa bình’ đều là Thanh Linh tiểu thư, hắn chỉ cần hiệp trợ là ổn.
Nhưng mấy hôm nay, tiểu thư không có mặt, làm lão quản gia như hắn phải
chịu khổ. tức khả. Cũng chính vì thế, càng cảm thấy rõ tầm quan trọng
của Thanh Linh tiểu thư.
Cha con nhìn nhau, đồng thời hừ lạnh một tiếng, quay mặt đi chỗ khác.
” Nói là ‘Ngô gia có nữ sơ trưởng thành’ sở dĩ là chỉ Thanh Linh tiểu thư.” Uy bá hướng Lạc Mộ Thiên giải thích.
” Từ sau thọ diên, đám lão hữ của lão
gia liên tục phát thiếp mời, không thfi gọi điện thoại, đều ầm ĩ muốn
xem mắt, đem con trai hoặc cháu trai giời thiệu cho Thanh Linh tiểu thư. Nhưng lão gia không buông được xá Thanh Linh tiểu thư vừa thông mẫn lại nhu thuận sớm bị mang đi mất, cho nên……”
” Kết hôn?” Gingj nói không thể tin tăng cao thêm vài quãng, Lạc Mộ Thiên vừa tức lại giận, mặt đen một hơn phân nửa.
Là người nào dám mượn gan trời, dám cướp nữ nhân của Lạc Mộ Thiên hắn?
” Con cũng thấy quá sớm đúng hay không?” Lạc Hoằng Viễn như tìm được tri kỷ, bắt đầu than vãn:” Thanh Linh bao
nhiêu tuổi? Xem mắt cái gì? Mấy lão bất tử không biết đang lo cái gì?
Muốn có con dâu, cháu dâu sao không tự mình đi tìm, dám tơ tưởng đến con gái ta, như cái lão Hà, không có chút đạo nghĩa nào cả. Ai mà biết con
trai, cháu trai mấy lão có tật xấu gì?”
Lạc Hoằng Viễn đương nhiên biết mấy
người này bị gì, nhưng đã làm cha, cứ gặp những việc thế này thì tâm
loạn như ma. Nam tử dù vĩ đại đến đâu, nhưng mà nếu để con gái bị cướp
đi thf không vừa mắt chút nào! Cho dù Thanh Linh chỉ là con nuôi của
ông.
” Chính là…… Lão gia, Hà nhị thiếu cùng
Trần Hiểu năm ngoái mới từ nước Mĩ du học trở về. Cả hai đều tà mạo xất
chúng, bỏ qua thật sự đáng tiếc.” Uy bá đương nhiên biết lão gia đang
mâu thuẫn, nhưng vẫn cố khuyên giải:” Huống chi mớ chỉ là xem mắt mà
thôi, làm bạn bè cũng tốt. Tôi thấy Thanh Linh tiểu thư cũng có ít kinh
nghiệm xã giao trong cuộc sống. Bình thường ngoài đọc sách ra, cũng
không có trò chơi giải trí nào……”
Tai kia nghe lời Uy bá, trong đầu lại
hiện lên hình ảnh toàn bộ hội trường chăm chú, ái mộ nhìn Thanh Linh.
Lạc Mộ Thiên chỉ cảm thấy tâm phiền ý loạn, hận không thể đá toàn bộ lũ
đàn ông ấy tới chân trời góc biển. Đột địa—
” Lão nhân, ông đang làm cái gì?” Lạc Mộ Thiên nhìn phụ thân nhét vào tay hắn một chiếc hòm nhỏ.
” Làm cái gì? Đương nhiên là nhắc nhở
con mau nhanh chân lấy vợ!” Lạc Hoằng Viễn không tức giận trả lời:” Con
trai người ta ều đã kết hôn cả, chỉ có người cái tên tiểu tử này đã hơn
ba mươi rồi àm vẫn không hiểu chuyện. Giống lão già như ta, có bao nhiêu người đã có cháu mà ôm? Chỉ có lão nhân gia ta thật thảm, mỗi ngày chỉ
nhìn mày ăn không ngon.”
Lạc Mộ Thiên đối lời nói của phụ thân chỉ nghe mà như không nghe thấy.
Hắn biết hắn có trách nhiệm kéo dài
hương khói Lạc gia, nhưng cho đến bây giờ, hắn vẫn chưa gặp nữ nhân nào
đáng để hắn cưới về cả…… Đột nhiên, trong đầu hắn dung nhan thanh lệ, là nàng!?
Đúng rồi, ở cùng nàng hơn nửa năm, sớm
đã phá kỷ lục trước kia của hắn. Hơn nữa, cho tới bây giờ, hắn vẫn chưa
có ý nào chán ghét nàng cả. Thậm chí đối với nàng, đó là mãnh liệt giữ
ấy, không cho nam nhân khac liếc mắt nhìn nàng, dù chỉ một cái, điều đó
làm hắn tức giận vô cùng. cùng hắn cùng một chỗ vượt qua nửa năm, sớm
vượt qua hắn trước kia kỉ lục,
ấy nàng, chẳng phải là hợp pháp hóa,
chiếm nàng làm của riêng sao? Còn có thể ngăn chặn lũ đàn ông tơ tưởng
nàng, thật sự là nhất cử tam, tứ tiện!
Mở chiếc hộp, ben trong đó là trạc tử
(Vòng đeo tay ) xanh biếc. Vòng ngọc hình như làm từ thiên niên hàn băng tạo thành, trong suốt dihjc thấu, chạm vào mát lạnh, chỉ thấy giá trị
phi phàm.
” Chiếc Phỉ thúy băng trạc này là của mẹ con, mà nó cũng là Lạc gia truyền gia chi bảo. Nó được truyền cho con
dâu trưởng, giờ đưa cho con bảo quản. Về sau nó thuộc về con, mau chóng
ìm vợ rồi deo cho con dâu, rồi sinh vài đứa cháu. Chiếc vòng này chỉ có
tể cho vợ con đeo mà thôi.”
Lạc Mộ Thiên cầm lấy vòng ngọc xem xét, đối với việc phụ thân coong đạo cũng chỉ hừ thanh trả lời.
” Cha nuôi, con đã trở về! Uy bá, mấy ngày không thấy.” Tiếng nói thanh thúy của Tống Thanh Linh vang lên tại cửa lớn.
” Thanh Linh tiểu thư, ngài đã trở lại?” Uy bá tiến lên, đón lấy chiếc balo:” Đã hoàn thành xong luận văn sao?”
Cảm ơn Uy bá sau, Tống Thanh Linh vừa đi vào phòng khách vừa nói:” Đại khái hoàn thành, cháu nghĩ chỉ cần kiểm
tra một lần nữa là được— Đây là cái gì