ói gì được, ngay cả lão nhân cũng không thể! Nói không chừng cha
già còn muốn hắn ‘cố gắng’ một chút, để lão mau có cháu mà ôm đây!
……………………………………….
(Chỗ này bị thiếu, bạn đang tìm lại bản online, chờ mai sẽ sửa lại)
Chán ghét? Nàng như bị sét đánh trúng,
sắc mặt trắng bệch, cả người vô lực:” Một khi đã….. Anh đã chán….. Ghét
tôi….. Yên tâm, chúng ta có thể chia tay. Mà tôi cũng….. Không trách
anh, cũng sẽ không ề vướng bận…..”
” Em lại đang nói bậy gì thế? Sao cứ mở
miệng ra là đòi chia tay?” Hắn ngồi xuống, nắm lấy mặt nàng, gương mặt
hai nguopwfi kề sat:” Mau kết hôn! Anh mặc kệ em ra bất cứ điều kiện gì. Anh không dám chắc có thể thực hiện được hay không. Một khi đã muốn kết hôn, sao anh lại có thể tùy tiện bỏ rơi em? Nói cho mà biết, vào lễ
đường, em phải mặc bộ váy thật đẹp để làm vợ anh đi!”
” Thật quá đáng! Sao anh lại có tể làm
như vậy?” NÀng không thể tin được, tâm tình từ tuyệt vọng như rơi vào
đáy cốc lại phong hồi lộ chuyển, bay thẳng lên trời bởi vì tức giận bất
bình.
” Muốn kết hôn cũng có tể, nhưng chú ể
chỉ có thể là anh mà thôi, bởi vì……” Hắn ẩy ngã nàng, lập tức đè lên,
cười tà ác:”Em là của anh, em chỉ là của riêng anh mà thôi. Tuyệt đối
không thể cho gã đàn ông nào có được!” Hắn chậm rãi luật động.
” Anh…… Anh thực bá đạo……” NÀng cắn môi, tiếng rên rỉ lại thốt ra, thân tể nóng dần lên.
” Anh biết, vị hôn thê bé nhỏ của anh!”
Hai năm sau.
Hội nghị đã kéo dài hơn một tiếng đồng
hồ, rõ ràng điều hòa hoạt động bình thường, nhưng nhân viên cấp cao lại
chảy mồ hôi như mưa, khăn tay lau kiệt lực, có thể vắt ra một đống nước.
Từ cuối tuần tới giờ, giá thị trường tăng mạnh, xã hội trị an cũng tốt làm người ta
vừa lật tờ báo ra xem cũng chỉ ngáp một cái. Vào một ngày đẹp trời như
thế này, có ý nghĩ nghỉ ngơi là không tránh được, ấy vậy mà Long đầu lão đại (Ở đây hiểu là Tổng tài ) lại cực kỳ khó chịu.
Long đầu lão Đại chỉ hắt xì một cái mà
thôi đã khiến cho hàng loạt cán bộ cao cấp run lạnh cả người. Nhưng nếu
lão Đại bão nổi? Ai, mới nghĩ mà đã thấy thảm rồi.
Mới vài ngày mà thôi, đã có ấy nhân viên đăng ký tạm trú tạm vắng tại bệnh viện rồi. Giờ càng xuất hiện nhiều
các Giám đốc (Đây là một công ty đa ngành, mỗi ngành đều có một giám đốc riêng, còn MT ca có thể hểu như là Tổng Giám đốc vậy ) muốn xin phép
‘nghỉ hưu non’, nhưng lại sợ Tổng tài uy quền tặng một câu:’ Nghỉ phép
rồi thì cũng đừng trở về nữa!’
Mà bây giờ mới là thứ tư, những ngày khốn khor của họ vẫn còn tiếp tục……
Trần Quản lý ướt sũng mồ hôi ấp úng giải thích công trình vì sao lại tăng trưởng chậm.
” Hỗn trướng!” Tay đập mạnh lên bàn,
‘Phanh’ một tiếng, làm hơn hai mươi vị Giám đốc thếu chút nữa nhảy dựng. Lạc Mộ Thiên mắng:” Ông đang nói cái quái gì thế? Một khi đã phát hiện
ra vấn đề, thấy nó là lạ, vì sao không lập tức sai người điều tra? Để
đến giờ mới báo cáo? Ta mời mấy người đến chỉ để ăn không ngồi rồi hay
sao?”
” Không…… Không phải, Tổng tài, thực xin lỗi, thật sự là bởi vì……” Trần Quản lí kỳ thật rất muốn quỳ xuống, kêu
oan:’ Oan uổng quá, đại nhân, thảo dân oan uổng!’
” Câm mồm! Dù hiện giờ ông nói đến trăm
ngàn lần xin lỗi, có thay đổi được gì sao?” Ánh mắt lạnh như băng của
Lạc Mộ Thiên bắn thẳng vào Trần Quản lí:” Mà ta cũng không muốn lại nghe ông ấp úng mấy lời vô nghĩa làm gì, lập tức điều tra cho tôi! Trong
thời gian ngắn nhất đưa lên một báo cáo ‘miêu tả chi tiết, rõ ràng, minh xác’!” Nói xong, Lạc Mộ Thiên mở cửa đi ra ngoài.
” Vâng!” Trần Quản lí nhẹ nhàng thở ra, cả người ướt đẫm mồ hôi lạnh, ngồi phịch xuống ghế. Ông trời phù hộ!
Lạc Mộ Thiên lập tức trở lại văn
phòng,ánh mắt lơ đãng nhìn điện thoại, lửa giận lại thăng cao, hắn nâng
tay, nhìn đồng hồ:” Đã 10h30 rồi, nên về thôi!”
Nghĩ là làm liền, hắn lập tức nang tai
nghe, đánh số về nhà, nhưng má đã hơn 10 hồi chuông rồi mà vẫn chưa có
ai tiếp. Số máy này là số đặc biệt chuyên dụng của lầu 3, trừ thời gian
quét dọn, dung nhân (Người hầu ) sẽ không được phép tiến vào. Mà đã
không có ai bắt máy, chúng tỏ nàng ẫn chưa về!!!
Như thế nào lại có thể? Nàng nói sáng
nay nất dịnh về đến nhà. Nàng dám nói mà không giữ lời, hắn không thể
không róc xương nàng cho chó ăn!
Hắn chưa từ bỏ ý định, lại gọi thêm lần nữa. Rốt cục trước khi hắn lại gác máy 1s, có người nhấc máy.
” Uy…… Ai vậy?” Người nghe điện chắc chắn là đang ngủ bị lôi dây, giọng ngái ngủ.
” Tống Thanh Linh, giờ là mấu gờ rồi? Em còn ngủ? Mau đứng dậy, không được ngủ!”
” Không cần, Mộ Thiên, sáng hôm nay
người ta từ hai giờ đã dậy đi xem mặt trời mọc. Vừa xong đã phải đi về,
đến hơn 9h mới tới nơi, chưa ngủ được 1 tiếng, mệt mỏi quá nga~”
” Mệt!? Chơi cho lắm rồi mà còn than thở?” mà đáng giận nhất là nàng dám đi tới 5 ngày 5 đêm!
” Vì chơi nhiều nên mới mệt thôi mà, em
còn mua rất nhiều đồ lưu niệm cho anh đó. Giờ anh để em ngủ cho no đã,
rồi em lấy đồ đền anh được không?” Tống Thanh Linh có ý đồ hối lộ hắn.
Nàng đang cùng Chu Công chơi đây, tuổi Chu lão nhân tuy đã là một bó to
nhưng sức chẳng nhỏ chút nào, nàng phải cố gắng mãi