o khí lạnh luồn vào. Ôm nàng vào lòng, dùng chân quặc, cẩn
thận xem xét vết thương trên tay, càng xem càng giận tím mặt.
” Tống Thanh Linh, mau đứng dậy, không được ngủ! Em mau nói, làm sao
để bị thương? Nói mau! Không nói rõ, đêm nay em đừng mơ có thể ngủ!” Tuy đã dán Salonpas, nhưng cổ tay vẫn tím bầm, không giảm bớt.
Hắn vừa hét vừa lắc, sợ cả ngời cết cũng phải vùng dậy, huống chi là Thanh Linh.
” Phát sinh cái— Mộ Thiên? Anh đã về rồi!” Nàng miễn cưỡng mở mắt,
không nhịn được ngá một cái, khuôn mặt nhỏ nhắn theo thói quen nép vào
vồng ngực to lớn.
Hắn vội vàng kéo nàng dậy, vỗ nhẹ vào đôi má, kêu:” Dậy! Tay em sao bị thương? Như thế nào lại bị? Vì sao không nói cho anh?”
” Mộ Thiên, có việc cũng không thể chờ ngày mai……” Đôi mắt vừa nhìn
sắc mặt trầm hắc, kia nghĩa là— Không thể. Không được chịu thua cái tên
bá đạo này!
” Ân—” Hắn dài giọng, uy hiếp trừng mắt.
” Chỉ thương nhẹ mà thôi, không có gì……” Nếm qua rất nhiều đau khổ
nàng đã biết rõ đạo lý ‘Gặp uy vũ lập tức khuất phục’ cùng ‘Kẻ thức thời trang tuấn kiệt’ vì thế vội vàng giản đơn báo cáo ‘sự tích’ anh dũng
cứu người, nguyên tưởng rằng dù không tán dương nàng, ít nhất cũng sẽ
đồng tình, không nghĩ tới……*
Em ngốc ak!” Hắn mở miệng mắng:” Em nghĩ em là ai? Cao thủ võ lâm
sao? Làm cái gì chứ? Gặp tình huống thế này, em phải đi tìm ngời khá cứu giúp, chứ không phải nhảy vào như thế! Bổn đản, ngu ngốc……”
Tức giận mắng nàng một tràng sau, hắn lại tiếp tục:” Nói em không có
IQ em lại giận, nhưng em có nghĩ tới việc này không, vạn nhất không đánh lại bọn nó, hai gã yêu râu xanh kia lại hại cả em thì sao?”
” Em…… Em có võ……”
” Chẳng chỉ em biết, người ta không biết sao? Huống chi……” Ánh mắt
tóe lửa bắn thẳng vào nàng, làm nàng nóng đến độ muốn nhảy ra chạy
trốn:” Thân thể nam nữ có khác biệt, mà loại võ mèo ba chân kia thì có
lợi gì?” Hắn khinh thường chiến tích ‘huy hoàng’ của nàng.
Hơn hai năm nay, hắn ngẫu nhiên cũng nổi hứng vui đùa, cũng nàng chơi trò ‘Mèo đuổi bắt’, thậm chí ‘Động tay động chân’ một chút. Nhưng chỉ
vài đòn là nàng tuyên bố thua cuộc, còn làm Lạc Mộ Thiên nghĩ nàng thích cùng hắn hưởng thụ tình thú đây!
” Ách……” Nhớ tới mỗi lần thua cuộc liền ‘Lên giường làm vận động’,
nàng lập tức đỏ mặt, nghĩ kỹ, quả thực nàng có hơi lỗ mãng, khônng lo
lắng hậu quả, nhưng mà……” Lúc ấy thật nguy ấp, anh đừng mắng em nữa. Em
nhận là em có nóng vội, lần sau……”
” Lần sau? Em còn dám nói?” Tiếng thét như sấm, y như sắp ăn thịt
người đến nơi:” Còn dám làm mấy cái chuyện ‘Gặp chuyện bất bình rút đao
tương trợ’ nữa là bẻ gãy chân em, không cho đ đâu nữa, nghe rõ chưa?” Cứ nghĩ đến việc nàng gặp nguy hiểm là ngực hắn đau nhói. Chẳng biết tự
khi nago, nàng đã trú sâu vào tâm hồn hắn, không thể xóa nhà. khiến hắn—
Trong khoảnh khắc, hắn hiểu được rồi, hóa ra….. Đều là vì: Hắn yêu nàng!
Hắn đường đường lão Đại của Hào Kinh tập đoàn, thế nhưng lại yêu say
đắm cô nàng bé nhỏ ngốc nghếch này! Điều nhận thức này làm hắn chẳng vui chút nào! Hung hăng trừng mắt, làm cho Tống Thanh Linh cả người run
rẩy.
” Nghe được, em biết rồi! Về sau em sẽ nghe lời, có chuyện sẽ gọi
người khác, sẽ không tự mình ất vả.” nàng cực lực cam đoan. Chẳng qua……
Hắn giận làm nàng hiểu rằng hắn lo cho nàng, khiến một cảm giac ấm áp
len lỏi khắp đáy lòng.
” Đừng tức giận nữai……” Nàng vòng tay ôm cổ hắn, vuốt ve, dập tắt lửa giận, cũng bình ổn cảm xúc dâng cao trong lòng.
Hắn biết nàng cũng có lý, nàng định cứu người, cũng không muốn có
danh tiếng gì. Nhưng mà…… Gặp những tình huống nguy hiểm như thế, hắn
làm sao còn lý trí!?
” Hừ!” Hắn ôm nàng, hưởng thụ nguyễn ngọc ôn hương. (Nôm na là thân thể mềm mại )
Thật là không may, hắn, Lạc Mộ Thiên đường đường thiên chi kiêu tử
(Con nhà giàu ), từ nhỏ đến lớn chỉ có nữ nhân tự động dâng hiến, hắn
cảm tấy phền không chịu nổi! Thế mà trong hai năm nay, cứ mỗi ngày trôi
qua, tình cảm đối với Thanh Linh lại càng sâu đậm, không thể kềm chế
được, chỉ toàn tâm toàn ý đau sủng nàng.
Mà nàng? Quả thực như được sinh ra để tra tấn hắn, chẳng những không
hề có cảm giác, thậm chí rất ít khi chủ động thân cận, như cái ôm hiện
giờ, cũng hiếm vô cùng, đương nhiên làm hắn thụ sủng nhược kinh!
Ai, có lẽ chờ thời gian qua đi, nàng sẽ hiểu được mà…… Đều đã hai năm, còn không đủ lâu sao?
” Mộ Thiên, anh ôm chặt quá, em không thở nổi!”
” Xứng đáng!” Hắn đẩy ngã nàng, thổi thổi bên tai:” Tại em làm tổn
hại bao nhiêu tế bào vĩ đạo của anh như thế, anh phải phạt em như thế
nào đây?”
” Cáp…… Đừng! Ngứa quá…… Hi……” Nàng sợ nhất là bị cù, hết sức ẩy hắn ra.
” Ngứa mới được, anh là phải cù em ngứa đến chết!” Lạc Mộ Thiên không chịu buông tha, hai tay thực hiện ‘Một dương chỉ’, (Một môn võ gia
truyền của hoàng gia họ lý, xuất hiện trong ấy truyện của KIm Dung. Ack, ta thích Đoàn Dự >~<) không cho nàng cơ hội nào để trốn..
” A—” Nàng thét liên tục, cười, lăn, cùng hắn vui đùa, độ ấm tong căn phòng dần lên cao……
=============================================================
” Chính là nơi này.” Nhạc Hiểu Thần