o.” Quá mức, sao cô dám nói những lời hoang đường như thế?”
” Nói dối? Ta là ai, mà lại nói dối? Có gì ưu đãi?” Lâm Y Y cười khẩy.
Hoắc Chi Giới lo lắng kéo lão bà lại, nàng lại lập tức đẩy hắn ra,
lại càng ghen mãnh liệt. Nàng lại tiếp lời:” Trương điếm trưởng, tôi tận mắt nhìn thấy, tin hay không là tùy ông, nhưng đừng trách tôi không báo trước!”
Tống Thanh Linh ngây người, từ trước đến nay, chưa bao giờ tấy một nữ nhân nào độc ác như thế!
” Lâm Y Y, cô đừng ngậm máu phun người!” Nhạc Hiểu Thần thấy ánh mắt
đầy hoài nghi của Trương điếm trưởng:” Cô ta nói dối, hôm nay chúng tôi
đến để mua nhẫn. Tôi thề là không có chuyện trộm cắp gì!”
” Thề?” Lâm Y Y cười lạnh.” Nếu thề có tác dụng, dân cư toàn thế giới lập tức liền ít đi một nửa.”
” Lâm Y Y, cô định làm cái gì?” Nhạc Hiểu Thần giận. Nếu ánh mắt có thể giết người, Lâm Y Y sớm chết ấy lần rồi.
” Phương thức để chứng minh tốt nhất là lục soát toàn thân. Nếu không có gì, thì mới chứng tỏ các cô không có hành vi trộm cắp gì.” Nàng búng búng móng tay.
” Sóat…… Soát người!?” Nhạc Hiểu Thần không dám tin.
” Xin mời hai vị tiểu thư tốn chú thời gian ra phòng phía sau!” Trương điếm trưởng gật đầu, một gã bảo vệ cường tráng đi lên.
Lâm Y Y là khách hàng quen thuộc của của cửa hàng, đã vật là Đại tiểu thư của Văn phòng Long Tuyền luật sư nổi tiếng. Lời của nàng hắn ta
đương nhiên tin tưởng.
” Trương điếm trưởng, đây là thái độ phục vụ khách hàng của các ngài
sao?” Tống Thanh Linh nghiêm lệ nhìn ông:” Lâm Y Y nói thì đã sao? Ông
chưa kiểm tra xem cửa hàng có ất gì không, chỉ nghe lời từ một phía,
bằng cớ gì mà đòi soát? Ông có biết cái gì gọi là nhân quền không? Nếu
soát không ra thì làm sao?”
Mọi người gật đầu, cảm thấy nàng nói có phần đúng.
” Lâm tiểu thư là cố khách, hơn nữa xuất thân từ gia đình có truyền
thống làm luật sư, nếu không tận mắt nhìn thấy, tôi tin cũng không tể
nói những ời bịa dặt làm tổn thương người khác.” Trương điếm trưởng bất
vi sở động, khinh thường các nàng.
Hai cô nhóc này, vừa nhìn đã thấy chẳng có thân phận đại vị gì,, Lâm
tiểu thư làm sao mà phải hại các nàng? Đáp án đương nhiên là— không có!
” Xin mời.”
” Ông……”
” Phát sinh chuyện gì? Vì sao lại ồn ào như thế này?” Một người đàn
ông ăn mặc sang trọng xuất hiện ở cửa, theo sau có một vị thư ký.
” Trần Quản lí!” Trương điếm trưởng lập tức cúi đầu đủ 90 độ, rồi kể lại sự việc.
Vừa đến tần tra tình hình buôn bán, Trần Quản lý nhìn quanh cửa hàng
một lượt. Tầm mắt vừa lướt qua khách hàng sang trọng hạng nhất của Công
ty thì lập tức vui vẻ tiến lên:” Tống tiểu thư!? Sao hôm nay tiểu thư
lại rảnh rỗi mà tới đây? Ai nha, cần gì ngài cứ nói một tiếng thì được
rồi, tôi tự mình mang đến cho ngài lựa chọn, cần gì phải đến đây?”
” Phải không?” Tống Thanh Linh lạnh lùng đảo qua hai người sắc mặt lúc đen lúc trắng, Trương điếm trưởng cùng Lâm Y Y.
==================================================================
Đây là một quán cafe khá sang trọng, âm nhạc du dương, ngồi ở đây là
một việc đáng để hưởng thụ, đáng tiếc Nhạc Hiểu Thần giờ phút này không
có tâm trạng.
” Đáng giận, mình lớn lên như thế vẫn chưa gặp người nào ác độc như
Lâm Y Y!” Nhạc Hiểu Thần lầm rầm mắng mỏ, thầm mắng Hoắc Chi Giới đúng
là mắt mù, xứng đáng với Lâm Y Y ti bỉ hạ lưu.
Chịu đựng nam khan như thế, Tống Thanh Linh cũng thực tức giận.” Đừng giận nữa, Trần Quản lí không phải vì bọn mình mà xử lý lại sao? Nghĩ
lại tới sắc mặt tối tăm của Lâm Y Y cùng Trương điếm trưởng, tính tình
của mình lạ tốt hơn nhiều. Hơn nữa, lại có thể mua được nhaaxn ưng ý, mà còn ít đi một khoản lớn nha!”
” Đúng là như thế, nhưng mà……” Nhạc Hiểu Thần bỉu môi.
” Tống Thanh Linh? Sao em lại ở đây?”
Một giọng nói đánh gãy cuộc đối thoại giữa hai người, các nàng đều quay đầu lại.
” Thầy Âu, em cùng Nhạc Hiểu Thần đi dạo phố, mệt quá nên vào đây nghỉ. Còn thầy?”
” Thầy Âu!” Nhạc Hiểu Thần chủ động chào hỏi.
Âu Lẫm Đức tựa hồ lúc này mới để ý đến Nhạc Hiểu Thần, gật đầu, xem
như nhận lời. Nhạc Hiểu Thần cũng không để ý, thầy Âu vốn hay như thế.
Nổi tiếng lạnh lùng, nếu thầy có liếc mắt nhìn, thì cũng run bắn cả người.
Tống Thanh Linh nhìn phía sau thầy, không có ai cả. Vì thế mở miệng hỏi:” Thầy Âu đang có hẹn?”
” Ân, thầy hẹn bạn gặp ở đây, nhưng mà……” Thầy liếc nhìn đồng hồ đeo tay:” Thầy đến sớm.”
” Vậy thầy Âu mau ngồi xuống, nói chuyện với bọn em.” Vừa nói xong,
Nhạc Hiểu Thần lại nghĩ, giờ mình vừa khóc đỏ cả mắt như thế này, sao
gặp ngời được kia chứ?
” Hai người cứ nói chuyện, em vào toilet một chút.” Nói với hai ngời, nàng lập tức đứng dậy.
Kỳ thật Nhạc Hiểu Thần là lo hão, Âu Lẫm Đức không để ý nhiều như vậy. Mọi chú ý đều đặt trên người Tống Thanh Linh.
” Nghe nói thầy Âu năm nay đi du học, không biết là trường nào?”
Âu Lẫm Đức đột nhiên nhìn thẳng Tống Thanh Linh, chuyên chú:” Còn em? năm nay cũng tốt nghiệp, chẳng lẽ không định đi?”
” Em……” Nàng chỉ bản thân.
” Thành tích của em rất khá, đi du học, tuyệt đối không có vấn đề.”
Âu Lẫm Đức đặt lên tay nàng, dùng lực nhẹ. “Đi cùng vớ