Old school Easter eggs.
Cưng Chiều Vợ Tối Cao: Cục Cưng Của Ác Ma, Em Dám Bỏ Trốn

Cưng Chiều Vợ Tối Cao: Cục Cưng Của Ác Ma, Em Dám Bỏ Trốn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327185

Bình chọn: 7.00/10/718 lượt.

em đến trường chị làm gì?"

Lạc Thiên Uy nhìn co chằm chằm, đột nhiên không đầu không đuôi nói: "Em ăn cơm trưa chưa?"

"Hả? !" Lạc Tích Tuyết ngẩn người, sao hắn đột nhiên lại hỏi vấn đề này, co ăn cơm chưa thì mắc mớ gì tới hắn à?

"Đi!" Lạc Thiên Uy thấy vẻ mặt chần chờ của cô, liền đem cô từ bãi tập rời đi. Chỉ là lần này hắn nắm tay của cô, không có hành động gì quá đáng, cho nên người ngoài nhìn vào chỉ thấy mối quan hệ thân thiết của chị em bọn họ mà thôi.

Lạc Tích Tuyết đột nhiên bị hắn kéo đi như vậy, không kịp nói vài câu với Trần Tiểu Mạt, nên chỉ ở phía xa cùng cô phất tay một cái.

Lạc Tích Tuyết tâm tình buồn bực bị em trai của mình kéo ra ngoài.

Ai ngờ Lạc Thiên Uy lại đem cô mang tới nhà hàng cao cấp trong trường học,cô hiểu ra thì ra là hắn dẫn cô tới dùng cơm.

" Chị còn không đói bụng!" Cô muốn đi, nhưng thấy khuôn mặt nghiêm lại của hắn thì, cảm thấy áp lực, cô ở đối diện với hắn ngồi xuống: "Nếu không chị ở chỗ này cùng dùng bữa trưa với em?"

"Chị buổi trưa không dùng cơm!" Lạc Thiên Uy hoàn toàn là giọng khẳng định, trên mặt hiện lên sự quan tâm, giống như là bạn trai quan tâm đến bạn gái của mình vậy.

Lạc Tích Tuyết im lặng, em trai của cô lúc nào thì biến thành bảo mẫu rồi, thích chằm chằm vào việc của cô như thế, ngay cả buổi trưa của cô hắn cũng muốn quản sao? Chẳng lẽ hắn phái người theo dõi cô sao? Nếu không hắn làm sao biết cô buổi trưa chưa ăn cơm?

"Chị là cố ý không ăn, chị đang giảm cân." Lạc Tích Tuyết nâng cằm lên, rất có đạo lý cùng hắn giải thích.

Lạc Thiên Uy vui ve cười, nói nghiêm túc: "Dù em có biến thành heo, tôi cũng sẽ thích em như cũ."

Hắn chính là thích cô, vô luận cô biến thành hình dáng gì, hắn cũng thích.

Nhưng là, nhìn thấy cô không thương tiếc mình như thế, một ngày ba bữa đều không ăn toàn bộ, hắn không thể không để ý, nhất định phải tới tự mình quan tâm cô, nhìn cô mỗi bữa đều ăn, hắn mới yên tâm.

Lạc Tích Tuyết cúi đầu, sắc mặt có chút khó coi, nếu những lời này là do một người đàn ông khác nói ra, cô có thể sẽ cảm động, nhưng là do em trai cô nên cô cảm thấy không được tự nhiên.

Chẳng lẽ là hắn đối với cô,vẫn tâm niệm như vậy sao?

Thức ăn trên bàn đã dọn lên đầy đủ, tất cả đều là những món Lạc Tích Tuyết thích ăn, cô không khỏi ngẩng đầu kinh ngạc nhìn về phía Lạc Thiên Uy, hắn làm sao biết khẩu vị của cô.

"Thế nào không ăn?" Lạc Thiên Uy thấy cô chậm chạp vẫn không đụng đũa, hắn khẽ cau mày.

Lạc Tích Tuyết đưa ánh mắt hướng tới hắn, giận dỗi nhìn hắn, nói: "Chị không đói bụng, không muốn ăn."

"Không muốn ăn sao?" Lạc Thiên Uy đột nhiên tà tứ cười, trong mắt chớp động mập mờ ánh sáng không rõ: "Hay là em muôn tôi chính miệng đút cho em ăn?"

Nói xong, tay của hắn đã nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô.

"Hả? Em" Cô chấn động, liền rút tay của mình về: "Nơi này là trường học, em không được làm loạn!"

Lạc Thiên Uy nhíu mày, không quan tâm: "Là trường học thì sao, tôi muốn làm chuyện gì, không ai có thể ngăn cản được tôi." Lúc nói lời này, đôi mắt hắn không hề chớp, nhìn chằm chằm cô.

Lạc Tích Tuyết trong bụng một hồi sợ hãi, cô biết cái này em trai cô nói thật nói gì nhất định sẽ làm được.

Cô nhìn chằm chằm hắn, cắn môi không nói lời nào, vẫn là một bộ mặt kháng cự.

Lạc Thiên Uy bất đắc dĩ khẽ thở dài, tự tay bới thêm một chén cháo thơm ngon đặt ở trước mặt của cô, bá đạo ra lệnh: "Ăn đi."

"Tôi thật sự ăn không vô." Lạc Tích Tuyết thật sự là không muốn ăn, nói thế nào cô cũng là chị của hắn, hắn nói gì cô sẽ phải làm nấy sao, rất mất mặt.

"Vậy tôi sẽ tới đút cho em ăn ?" Lạc Thiên Uy đứng lên, liền đem chén cháo đi tới, làm bộ muốn ngồi xuống bên cạnh cô.

Lạc Tích Tuyết cả kinh, vội vàng nói: "Được rồi, được rồi, em đừng động tay động chân, chị tự ăn được."

Cô hất mặt, chủ động bưng chén cháo lên ăn.

Lạc Thiên Uy cong lên khóe miệng, giơ ra nụ cười thắng lợi, cô cuối cùng cũng nghe lời hắn.

Lạc Tích Tuyết khéo léo uống xong chén cháo , ăn xong cô cảm thấy hơi đói một chút rồi, một ngày cũng không ăn cái gì, lại chạy nữ, cả người cô cũng mềm nhũn.

"Em nhìn ta làm gì? Em cũng ăn đi!" Vừa ngẩng đầu lên, đã nhìn thấy Lạc Thiên Uy ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm cô, trong lòng cô rất khó chịu.

"Ừ." Lạc Thiên Uy dời mắt đi, cũng cúi đầu dùng bữa.

"Em ăn nhiều một chút." Vừa ăn, Lạc Thiên Uy đột nhiên gắp cho cô mấy món ăn, quan tâm nhắc nhở: "Mấy ngày nay quản gia Ngô nghỉ, trong nhà người giúp việc cũng có chuyện riêng, cho nên ở nhà cũng không có nhiều đồ ăn cho em dùng."

"Hả ?." Lạc Tích Tuyết ngẩn người.

Cô hoài nghi cau mày, không chú ý tới việc Lạc Thiên Uy đã ngồi cạnh cô tự bao giờ.

"A Thiên Uy" Cô không kịp kêu lên tiếng, Lạc Thiên Uy đã đưa tay ôm cô vào trong ngực, hắn cúi người hôn lên bờ môi đang có hương vị cháo của cô.

Trời ơi, hắn thế nào to gan như vậy, cư nhiên ở ban ngày ban mặt, lôi cô vào trong ngực ôm hôn, nếu bị những bạn học khác hoặc người có dụng tâm khác nhìn thấy, cô phải làm sao đây ?

"Thiên Uy, mau buông chi ra! Như vậy không được!" Lạc Tích Tuyết giùng giằng, sắc mặt khó coi.

"Có cái gì không tốt?" Lạc