XtGem Forum catalog
Cưng Chiều Vợ Tối Cao: Cục Cưng Của Ác Ma, Em Dám Bỏ Trốn

Cưng Chiều Vợ Tối Cao: Cục Cưng Của Ác Ma, Em Dám Bỏ Trốn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327025

Bình chọn: 9.00/10/702 lượt.

Lạc Thiên Uy: "Cha, tại sao muốn đem chị gả đi ra ngoài?"

Một khắc kia, chẳng biết tại sao, trong lòng cô có mấy phần xúc động.

Cha mặc dù bức bách cô, nhưng em trai thay cô ra mặt, mặc kệ động cơ của hắn là gì, trong lòng cô rất cảm kích hắn.

Lạc Tích Tuyết đến phòng toilet, lúc đi ra vừa vặn điện thoại di động trong túi vang lên.

"Alo, anh Vũ Trạch" Lạc Tích Tuyết vừa nghe đến người gọi đến là Tiếu Vũ Trạch , lập tức hưng phấn bắt máy.

Tiếu Vũ Trạch thẳng thắn biểu đạt tình yêu: "Tích Tuyết, anh rất nhớ em, em có nhớ anh hay không?"

"Có." Lạc Tích Tuyết đỏ mặt, gật đầu một cái.

"Tích Tuyết, cuối tuần này em có rãnh không? Anh dẫn em đi chơi." Tiếu Vũ Trạch trong lòng mong đợi.

Lạc Tích Tuyết không cần suy nghĩ liền gật đầu: "Được ạ."

Hai người bí mật hẹn ước thời gian địa điểm, lại hàn huyên thật lâu, nói không ít lời tâm tình, lúc này mới lưu luyến không rời cúp điện thoại.

Lạc Tích Tuyết rời đi vừa tới khúc quanh,cô không thấy rõ đường, đụng phải lồng ngực rắn chắc của một người đàn ông.

"A, thật xin lỗi." Cô nóng nảy cúi thấp đầu nói xin lỗi, vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy một khuôn mặt tuấn tú vô cùng quen thuộc.

Hàn diệp thần, làm thế nào trùng hợp như vậy, vừa lúc đụng phải hắn? !

"Tích Tuyết, em Chủ nhật tuần này muốn đi ra ngoài ước hẹn?" con ngươi sắc bén băng hàn của hắn nhìn chằm chằm cô, có loại hơi thở quỷ dị ở bên cạnh hắn lan tràn ra.

"Anh nghe sao?" Lạc Tích Tuyết trong bụng run lên, có chút biểu lộ phức tạp.

"Ừ." Hàn diệp thần trầm giọng từ trong miệng tràn ra một tiếng, trong ánh mắt không che giấu được nỗi thất vọng: "Em cùng hắn vẫn còn ở cùng nhau?"

Lạc Tích Tuyết ngẩng đầu lên, ánh mắt trong suốt nhìn thẳng vào mắt hắn, cô thở dài một hơi: "Tôi sẽ nói chuyện với cha, hủy bỏ hôn ước của chúng ta ."

Nói xong, cô xoay người muốn đi, nếu bị hắn bắt gặp, cô cũng không cách nào diễn trò được nữa.

"Lạc Tích Tuyết!" Hàn diệp thần nắm lấy tay cô, bình tĩnh nhìn thẳng cô, trong đôi mắt thâm u ánh lên tia sáng.

"Gả cho anh, anh nhất định sẽ đối tốt với em." Hắn mở miệng, hướng cô cam kết.

Trong mắt cô lóe lên tia áy náy: "Hàn tiên sinh, tôibiết anh là người tốt, nhưng rất xin lỗi, tôi đối với anh không có cảm giác gọi là thích." Trong lòng của cô từ đầu tới cuối đều chỉ thích anh Vũ Trạch mà thôi.

"Anh không ngại chuyện đó?" Hàn diệp thần vẻ mặt bị thương không dứt, hắn lui một bước dài, ánh mắt vẫn như cũ chấp nhất: "Anh hiểu rõ tình cảm là cần phải từ từ bồi dưỡng, không sao, nếu như em bây giờ không yêu anh, anh có thể đợi."

"Anh" Lạc Tích Tuyết giật mình kinh ngạc nhìn hắn, lắc đầu nói: "Không được, như vậy với anh không công bằng."

Hàn diệp thần ôm cô vào trong lòng, cúi đầu muốn hôn lên môi của cô: "Nhưng anh thích em,muốn anh buông tha em, anh không làm được."

"Xin anh tự trọng!" Lạc Tích Tuyết dùng sức đẩy hắn ra, vẻ mặt xa cách: "Tôi muốn cùng anh nói chuyện rõ ràng, tôi đã có bạn trai, xem mắt với anh là do cha bức bách, nếu như không có sự uy hiếp từ cha tôi, tôi đã không gặp anh rồi"

"Em chán ghét anh như vậy sao?" Hàn diệp thần ngơ ngẩn, không thể tin nhìn cô.

Hai hàng lông mày nhỏ nhắn của cô khẽ nhíu lại, ánh mắt lành lạnh: "Không thể nói ghét, nhưng là không thích, nhưng nếu như anhcó thể chủ động cùng cha tôi nói hủy bỏ hôn ước của chúng ta, có lẽ chúng ta sẽ là những người bạn tốt."

"Chẳng lẽ em chưa từng nghĩ tới, nếu như em không gả cho anh thì cha em có lẽ sẽ an bài em với một người khác?" Hàn diệp thần đưa mắt nhìn cô nói rõ.

"Tôi không biết." Lạc Tích Tuyết mắt khép hờ, thái độ nhàn nhạt ưu sầu.

Hàn diệp thần cầm tay của cô lên, vừa định nói cho cô hiểu thì Vi Tĩnh Nam chạy tới, cô cũng không biết là có chuyện gì, lôi kéo Hàn diệp thần rồi rời đi.

Lạc Tích Tuyết khẽ thở dốc một hơi, mặc dù cô bình thường đều không thích Vi Tĩnh Nam, nhưng mà giờ phút này sự xuất hiện của cô ta ngược lại giúp cô giải quyết một vấn đề khó khăn không nhỏ.

Một cuộc xem mắt cứ như vậy kết thúc, Lạc Tích Tuyết về đến nhà, không thấy Lạc Thiên Uy cùng cha.

Ngày thứ hai cô ở trường, bỗng một chiếc xe Benz màu đen đắt giá từ cửa trường học chạy vào trong, dừng ngay bên dưới bãi xe trong nháy mắt hấp dẫn sự chú ý của tất cả các sinh viên trong trường.

"Oa! ! !" Mọi người đồng thanh kêu lên.

Nhìn chiếc xe này cũng biết giá cả xa xỉ rồi, người ngồi trong đó nhất định không giàu cũng quý.

"Nghe nói trường học mới chuyển tới một đại thiếu gia!"

"Vậy sao vậy sao? Có đẹp trai không?"

"Cậu nên hỏi hắn có bạn gái chưa mới đúng?"

"Vậy hắn có bạn gái chưa?"

"Hình như nghe nói vẫn còn độc thân."

"Wow! Có hi vọng gả vào gia đình giàu có rồi!"

Sau lưng thỉnh thoảng truyền đến tiếng mọi người nghị luận, còn có tiếng thét chói tai của các cô gái, dù sao cho tới bây giờ có rất ít người giàu có đến đây học.

Lạc Tích Tuyết không để ý nhiều, chỉ là nhìn chằm chằm chiếc xe đó, cứ có cảm giác nhìn quen mắt khác thường. Xe này sao cô cảm thấy quen thuộc như vậy.

"Tích Tuyết, cậu đoán người ngồi trên xe sẽ như thế nào?" Trần Tiểu Mạt đẩy cánh tay cô một cái.

Lạc Tích Tuyết không