các người” Tròng mắt đen của Lạc Thiên Uy nheo lại, nhìn về phía cô.
“Cái gì?: Lạc Tích Tuyết kinh ngạc, con ngươi thu nhỏ lại cô không muốn gả cho Hàn Diệp Thần.
Lạc Thiên Uy nắm chặt tay của cô tựa như đảm bảo cùng cô “Yên tâm, tôi sẽ không để cha gả em cho người khác đâu”.
Sắc mặt cứng đờ một chút, có chút không thích ứng kịp cúi đầu xuống, nghe những lời như thế của em trai cô có chút không được tự nhiên.
“Em thay quần áo trước đi, tôi xuống lầu trước” Ngón tay thon dài của hắn khẽ vuốt khuôn mặt mê người của cô, lưu lại một nụ hôn trên trán lưu luyến không muốn rời.
Lạc Tích Tuyết nhất thời không hiểu nổi, cô ngồi thừ trên giường, mới vừa rồi xảy ra chuyện gì? Em trai của cô đối với cô làm chuyện gì cô hoàn toàn không dám nghĩ tới nữa.
Sau khi rời giường, cô chạy thẳng tới phòng tắm, đem thân thể chính mình tẩy sạch nhất là địa phương mà Thiên Uy vừa hôn qua.
Cô sợ lưu lại vết hôn cha sẽ nhìn thấy, sẽ làm cha hoài nghi. Trong gương, Lạc Tích Tuyết mặt trên người bộ váy hiệu Chanel thanh nhã, trang điểm nhàn nhạt, nhìn qua vừa chín chắn nhưng lại không mất đi sự phong tình của tuổi trẻ, rất phù hợp với bộ dạng đại tiểu thư của cô.
“Tích Tuyết, chuẩn bị xong chưa? Sao lại lâu như thế?” kèm theo tiếng nói trầm thấp là Lạc Chấn Long bước vào phòng. Lạc Tích Tuyết vừa mặc xong quần áo từ trong phòng tắm đi ra.
“Trời nóng như thế con mặc áo tay dài làm gì?” lạc chấn Long kinh ngạc mà nhìn con gái của mình.
Lạc Tích Tuyết gượng giọng giai thích “Tại hôm nay con có chút không thoải mái, không phải trong phòng ăn có máy điều hòa sao con sợ cảm lạnh thôi”.
“KHông thoải mái?” Lạc Chấn Long sửng sốt, đoán việc con gái không thoải mái chắc là wor phương diện kia nên hắn cũng không hỏi nhiều, liền gật đầu một cái “Chuẩn bị xong thì xuống lầu đi”.
“Dạ” Lạc Tích Tuyết thấy cha đã rời đi nên thở phào nhẹ nhõm.
Trầm mặc cúi đầu, đi theo sau Lạc Chấn Long xuống lầu , Lạc Tích Tuyết liếc mắt liền thấy Lạc Thiên Uy tây trang nghiêm chỉnh đang đợi dưới lầu.
Một thân màu đen theo phong cách LV, cổ áo sơ mi thấp lộ ra cái cổ màu đồng, một đôi mày kiếm bên dưới là đôi mắt thâm thúy, lộ ra ánh sáng mê người, giống như chỉ làm cho người ta nhìn một cái, liền sẽ trốn không thoát .
Hai tay hắn lơ đãng để trong túi quần, thân hình to lớn cao ngạo cùng khí chất nổi bật bất phàm, đủ cho hắn nhìn qua giống như một hoàng tử cao quý mê người.
Hôm nay Lạc Thiên uy ăn mặc rât trang nghiêm, đẹp trai, cô thiếu chút nữa không nhận ra được người con trai nho nhã trước mắt này lại là em trai của cô Lạc Thiên uy.
"Uy thiếu gia hôm nay rất đẹp trai a." Mấy người làm nữ bàn tán xôn xao, đỏ mặt ở một bên nhỏ giọng nói thầm.
Lạc Tích Tuyết sửa lại một chút sợi tóc bên tai, kinh ngạc nhìn về phía cha: "Thiên Uy cũng đi cùng chúng ta sao?" Cô thấy cảm giác hôm nay giống như người đi xem mắt là em trai cô.
"Thiên Uy dù sao hôm nay cũng không có chuyện, đi cùng chúng ta gặp anh rễ tương lai cũng tốt." Lạc Chấn Long không cảm thấy không ổn, đối với người con trai này, hắn rất hài lòng.
Người một nhà cứ như vậy lên xe riêng, Lạc Chấn Long ngồi ở phía trước, Lạc Thiên uy cùng Lạc Tích Tuyết ngồi ở phía sau xe.
Lạc Tích Tuyết thủy chung đưa mắt nhìn bên ngoài cửa sổ, mà Lạc Thiên Uy ánh mắt luôn thủy chung quét qua khuôn mặt của co.
Hắn hôm nay cố ý ăn mặc như vậy, chính là muốn cùng cô xứng đôi, hắn tại sao có thể để Tích Tuyết của hắn đi xem mắt đây?
Xe chạy đến khách sạn, Lạc Chấn Long xuống xe trước, Lạc Tích Tuyết vừa muốn mở cửa xe, Lạc Thiên uy đột nhiên ở phía sau kéo lấy cô.
"Tích Tuyết, tôi sẽ không để cho hắn có cơ hội cưới em ." Hắn ghé vào bên tai của co nhỏ giọng nói.
Nói xong, Lạc Thiên Uy thần bí nhìn cô, xoay người ra khỏi xe.
Lưu lại một lạc Tích Tuyết đang kinh ngạc không ngừng, hắn nói như vậy là có ý gì? Hắn sẽ không gây họa chứ?
Phòng khách sạn phong cách rất cao nhã, rất phù hợp với Hàn diệp thần.
Mẹ kế cùng Vi Tĩnh Nam ngồi một chiếc xe khác tới, lúc này phu nhân Lâm đang lôi kéo mẹ kế trò chuyện với nhau thật vui vẻ, vừa thấy Lạc Tích Tuyết liền nâng khuôn mặt tươi cười tiến lên đón.
Dù sao hôn nhân này liên quan đến lợi ích buôn bán của hai nhà.
"Diệp Thần, mau qua đây, Tích Tuyết đến rồi!" Lâm phu nhân kêu con trai mình lại
Hôm nay Hàn Diệp Thần mặc bộ âu phục màu xám tro nhạt , bên trong là áo sơ mi trắng, thiết kế đơn giản là lộ rõ thân hình cao ráo của hắn, có phong cách của một công tử nho nhã.
"Tích Tuyết, chúng ta ngồi đi" Hắn cười, đi lên trước rất tự nhiên nắm tay cô.
Lạc Thiên Uy lại vượt lên trước một bước, hắn kéo cô qua ngồi bên canh hắn, lạnh nhạt mà nói: "Không cần, chị cùng tôi ngồi chung một chỗ là được rồi!"
"À?" Lâm phu nhân cùng Hàn diệp thần đều kinh ngạc, tuy nói chị em tình cảm tốt, nhưng em trai cũng không thể bá chiếm chị như thế, không để cho chi cùng vị hôn phu ngồi chung một chỗ.
"Thiên Uy, đừng làm rộn." Lạc Tích Tuyết cứng đờ ngồi xuống, cô chỉ có thể kéo cánh tay hắn, ý bảo hắn không được làm bậy.
Lạc Thiên Uy thấy cô khẩn cầu, tự nhiên mềm nhũn ra, hắn phất tay m