Nã cười: “Em hiểu!”. Anh thở dài thườn thượt: “Nếu bà ấy
“chết”, sẽ không còn ai tìm bà ấy. Em cũng không còn bị người khác lợi
dụng. Vẹn cả đôi đường”.
Diêu Ngạn nói: “Nhưng chưa chắc chắn được điều gì. Nếu Thẩm Quan bắt cô đi thì sao?”.
Thái độ của anh hết sức nghiêm nghị: “Nếu Thẩm Quan bắt bà ấy thì
càng hay, mọi thứ có thể trở về quỹ đạo.” Nói xong, anh lại cau mày:
“Nhưng nếu bà ấy lặng lẽ bỏ trốn, thì anh buộc phải chuyển sang phương
án khác”.
Xe Jeep lăn bánh về Lý Sơn. Diêu Ngạn lặng im không nói một lời.
Tưởng Nã dừng xe ở đầu một con hẻm, nắm tay Diêu Ngạn đi vào trong.
Chỗ này là chợ bán thức ăn. Hai bên đường bày đầy rau củ, hoa quả,
thịt thà, tôm cá, cần gì cũng có. Tưởng Nã cầm một bó rau, chủ quầy
nhanh nhẹn đặt lên cân tính tiền. Diêu Ngạn đưa mắt nhìn quanh một vòng, cô nghe Tưởng Nã nói: “Em làm quen đi. Sau này tới đây mua đồ ăn.” Anh
nắm tay Diêu Ngạn đi đến sạp hàng khác.
Rau cải chợ chiều vẫn tươi ngon như sáng sớm. Xung quanh là đồng
ruộng, đa phần người bán đều hái ngay bán ngay. Nhìn Tưởng Nã không biết chọn đồ ăn, cô đập tay anh, chủ động lựa chọn, trả giá với người bán,
tiết kiệm được vài tệ. Người bán cười cô: “Cô bé à, không ngờ cháu lại
trả giá giỏi vậy đấy! Hai cháu ở gần đây à? Vừa mới kết hôn?”.
Diêu Ngạn ngẩn người. Tưởng Nã nói: “Tụi cháu ở trung lộ Lý Sơn, gần
đây thôi. Sau này, bà xã cháu thường xuyên đến mua đồ ăn. Cô nhớ tính rẻ một chút nhé!”.
Người bán cười bằng lòng, giảm giá thêm cho Diêu Ngạn.
Hai người tay xách nách mang về công ty vận chuyển hàng hóa. Diêu
Ngạn tự mình xuống bếp, Tưởng Nã đứng rửa rau thái thịt. Một lúc sau, ba món một canh thơm ngon nóng hổi được dọn lên bàn.
Diêu Ngạn ăn cực kỳ ngon miệng. Mấy ngày liền cô chỉ ăn uống qua loa nên lúc này cô cảm thấy bụng mình đói cồn cào.
Ăn uống no nê, Tưởng Nã nhúng khăn lau mặt cho cô. Anh lau hơi mạnh
tay làm cổ cô trẹo sang bên, cô luôn miệng kêu đau. Tưởng Nã liền ngừng
tay, xoa bóp cổ giúp cô. Diêu Ngạn gối đầu lên đùi anh, lúc thì bảo xoa
nhẹ, lúc lại nói bóp mạnh.
Động tác của Tưởng Nã càng lúc càng thuần thục, anh bóp vừa đủ sức,
không nặng không nhẹ. Diêu Ngạn lộ vẻ thoải mái làm lòng anh vui như nở
hoa.
Khi điện thoại di động đổ chuông, Diêu Ngạn đang mơ màng sắp chìm vào giấc ngủ, cô lấy điện thoại di động để lên trên tai, nghe xong hai câu
cô đột nhiên mở to mắt, cất giọng khó tin: “Cậu nói sao?”.
Bạn học nghẹn lời: “Hồ đó thông ra sông, dòng nước chảy xiết, không
cách nào tìm kiếm, chỉ vớt được một chiếc giày. Mình thấy nó giống hệt
giày của cô Từ!”.
Diêu Ngạn kinh ngạc gác máy. Cô ngơ ngác nhìn Tưởng Nã, cất giọng
khàn khàn: “Họ tìm được giày của cô Từ ở một con sông gần đó. Cảnh sát
nói có thể… có thể đã trôi đi mất rồi”.
Tưởng Nã nhận thấy cô run run, anh ôm cô vào lòng, trầm tư mở miệng: “Sao anh lại cảm thấy giống như giấu đầu hở đuôi?”.
Diêu Ngạn bình tĩnh nhìn anh. Tưởng Nã nói: “Dấu vết để lại hơi
nhiều. Những người cùng ngã từ trên núi xuống giống bà ấy không để lại
vải vóc, không để lại giày, chỉ có một mình bà ấy để lại”.
Diêu Ngạn giãy ra khỏi lòng anh. Không biết cô suy nghĩ chuyện gì mà
chỉ im lặng, nét mặt của cô dần hồng hào trở lại, cơ thể cũng ngừng run. Cô ngước mắt, nói với vẻ phân vân: “Nếu anh quen cảnh sát, anh có thể
nhờ họ điều tra sổ tiết kiệm của cô Từ không?”.
Tưởng Nã nhướng cao mày. Diêu Ngạn cắn chặt răng, sau đó cô nói: “Khi cô vào trung tâm cai nghiện, em nộp viện phí thay cô nên biết sổ tiết
kiệm của cô có hơn mười vạn tệ để dành suốt bao nhiêu năm qua. Khoản
tiền này là minh bạch. Ngoài ra, cô còn một sổ tiết kiệm khác mà em tình cờ phát hiện vào ngày Trung thu. Lúc ở Quảng Châu, em đã trả nó lại cho cô. Nếu cô bỏ trốn, em nghĩ cô sẽ không vứt lại số tiền này.” Nếu Từ
Anh thật sự nhúng tay vào chuyện này, vậy mục đích cuối cùng của bà cũng chỉ là vì tiền, do đó không có cớ gì bà lại ra đi tay trắng.
Diêu Ngạn cúi gằm đầu, nói lí nhí: “Em không rõ là mình mong cô bỏ
trốn hay cứ như vậy mà ra đi, chỉ biết rằng dù thế nào cũng đều không
tốt”.
Tưởng Nã xoa đầu cô, anh nói: “Anh đã nhờ người thăm dò giúp rồi, vài ngày sau sẽ cóin”.
Diêu Ngạn sửng sốt, một lát sau cô đờ đẫn gật đầu.
Thời gian lặng lẽ trôi, xe Jeep của Tưởng Nã lăn bánh từ Lý Sơn đến Trung Tuyển, rồi lại trở về theo lối cũ.
Số liệu bên ngân hàng nhanh chóng tới tay Tưởng Nã, anh đóng hòm thư lại, ưỡn thẳng lưng.
Mấy anh em thức dậy, ngáp sái quai hàm lái xe ra khỏi cổng sắt. Tưởng Nã chạy xe đến Trung Tuyển, dừng ở ngã tư Lý Tam.
Mấy đêm liên tiếp ngủ không ngon giấc làm Diêu Ngạn mỏi mệt bước ra
ngoài ngõ, cô day trán, thấy xe Jeep ngừng ở phía xa, cô bỗng ngây
người. Tưởng Nã xuống xe, mở cửa giúp cô, đẩy cô vào trong.
Trên bảng điều khiển xe đặt cháo và bánh bao nóng hổi. Tưởng Nã giục
cô mau ăn, anh nói: “Mấy ngày này anh sẽ đến đón em đi làm và tan sở.
Đợi em dọn đến ký túc xá ở rồi tính tiếp”.
Diêu Ngạn nuốt cháo, khẽ “ừm” một tiếng. Tóc cô lòa xòa bên má, khuôn mặt cô gầy đi nhiều so với trước đây, mắt thâm quầng. Tưởng Nã nhìn c