i hành động của Diêu Ngạn.
Trời nhá nhem tối, Thẩm Quan rời công ty nước giải khát về nhà. Diêu
Ngạn buồn bã ngồi trên ghế sofa, trước mặt cô là một ly methadone nhỏ.
Thẩm Quan hỏi: “Uống rồi à?”.
Diêu Ngạn lắc đầu: “Không khó chịu đến cực hạn, tôi sẽ không uống”.
Thẩm Quan cười, anh ta vào nhà bếp nấu cơm, bảo Diêu Ngạn lại ăn.
Diêu Ngạn gẩy gẩy cơm, cô nói: “Ngày mai, tôi muốn ra ngoài ăn cơm. Anh nhốt tôi ở đây, tôi rất ngột ngạt”.
Thẩm Quan gắp thức ăn cho cô: “Tôi không nhốt em, tôi chỉ giữ em lại”.
Diêu Ngạn ngây ra. Thẩm Quan mỉm cười nói: “Tôi nghĩ chúng ta cần
nhiều thời gian bên nhau. Hiện tại, em hiểu tôi, tôi cũng hiểu em, chúng ta đều biết bí mật của nhau. Tôi không chấp nhận hai tuần sau em coi
như không có gì xảy ra. Chi bằng chúng ta cứ thế này, em còn nhớ thương
Tưởng Nã, tôi cho em thêm thời gian, tôi không gấp”.
Diêu Ngạn nuốt không trôi, nín thinh cúi gằm đầu.
Cô đếm ngón tay tính thời gian, mới hai ngày ngắn ngủi mà cô đã cảm
thấy ngày dài tựa năm rồi. Kim giờ, kim phút và kim giây hình như chia
thành ba nhánh chạy tách biệt. Mỗi một nhánh đều trì hoãn đến tốc độ
chậm nhất. Cô bị nhốt trong góc tối tăm của gông cùm thời gian, chỉ hít
thở thôi cũng đau quặn đáy lòng.
Đến ngày thứ ba, Diêu Ngạn cũng được ra ngoài. Buổi tối, Thẩm Quan dẫn cô đến Sĩ Lâm xem dạ hội pháo hoa.
Dạ hội được tổ chức bên bờ hồ, rất gần khu du lịch sinh thái, cách đó không xa là vườn trà. Trà vừa vào mùa thụ hoạch liền có khách du lịch
tới hái.
Dưới chân núi có vài quán trà, lầu các cổ kính, bữa tiệc được tổ chức ở quán trà bên hồ. Đài truyền hình huyện đến chuẩn bị từ sớm, phóng
viên xuất hiện ở quán trà phỏng vấn những vị khách đến đây đêm nay,
nhiều người tới là để xem pháo hoa. Hoạt động của lễ hội văn hóa huyện
nhiều vô số kể, đây là hoạt động thứ hai tiếp sau buổi liên hoan văn
nghệ.
Thẩm Quan ngồi ở căn phòng trên tầng ba, đứng trước cửa sổ có thể
nhìn cảnh pháo hoa nở rộ. Các phòng ngăn cách nhau bằng bức bình phong
trúc mỏng manh. Toàn bộ quán trà đều tĩnh lặng và đậm nét cổ xưa.
Thức ăn ở đây thanh đạm, nhiều món đều dùng trà để chế biến, mùi vị
thơm ngon đặc biệt. Diêu Ngạn ăn vài miếng, còn Thẩm Quan lặng im nhìn
cô, rót trà cho cô uống.
Pháo hoa rực rỡ thắp sáng nửa bầu trời, dưới tầng mọi người ồ lên kinh ngạc, không cầm lòng được mà trầm trồ khen ngợi.
Thẩm Quan kéo Diêu Ngạn ra cửa sổ, anh ta chỉ về phía pháo hoa lạ
mắt, nói: “Xem pháo hoa giúp tâm trạng được thả lỏng. Giống Tết không?
Hồi tôi còn bé, thành phố Tân Châu chưa cấm đốt pháo. Tết đến xuân về
đều tưng bừng như thế này. Lâu lắm rồi, tôi không xem nó. Huyện của em
không cấm. Anh ta quay đầu nhìn Diêu Ngạn: “Tết đến, tôi đốt pháo hoa
cho em xem nhé?”.
Diêu Ngạn bám tay vào gờ cửa sổ, không nói một lời. Pháo hoa rực rỡ
sắc màu chiều xuống khiến ngũ quan của cô sáng bừng, hai hàng mi dài khẽ run run. Có lẽ do trong phòng ấm áp, lỗ tai của cô hơi đỏ lên. Sắc đỏ
này còn rạng rỡ hơn cả ánh nắng ban mai.
Thẩm Quan không nén nổi tình cảm, vươn tay nhốt cô vào giữa anh ta và cửa sổ. Diêu Ngạn run bắn, hơi thở nóng hổi xa lạ thổi vào tai cô. Pháo hoa đẹp đẽ nhiều màu bung khắp bầu trời như mưa phùn rả rích. Dưới tầng rộn ràng tiếng reo hò hoan hô. Thẩm Quan thủ thỉ: “Diêu Diêu, tôi thích em”.
Diêu Ngạn đỏ mặt đẩy anh ta, cô trở lại chỗ ngồi cầm tách trà lên uống. Thẩm Quan cũng đành mỉm cười.
Đang ăn giữa chừng, Diêu Ngạn muốn đi vệ sinh. Thẩm Quan gật đầu, tiếp tục ngắm pháo hoa.
Diêu Ngạn đến nhà vệ sinh. Suốt đường vào đây, cô không hề thấy bóng
dáng đối phương, nhà vệ sinh cũng vắng hoe. cô nhìn quanh quất với vẻ
khó hiểu rồi bước vào một buồng vệ sinh. Lúc đi ra, cô gặp một người phụ nữ xa lạ soi gương trang điểm. Cô ta vừa đánh son vừa nhắc tên “Lý Á”.
Diêu Ngạn đưa tờ giấy cho cô ta, nói nhỏ: “Hơn năm mươi địa điểm”.
Cô ta gật đầu, bỏ tờ giấy vào bóp trang điểm.
Dạ hội pháo hoa đến rạng sáng mới kết thúc. Diêu Ngạn uể oải, ngồi xe trở về. Nhìn cô nhắm nghiền mắt, Thẩm Quan kêu tài xế chỉnh nhiệt độ
lên cao. Đến dưới cửa chung cư, Thẩm Quan không đành lòng gọi Diêu Ngạn
dậy. Ai ngờ Diêu Ngạn tự mở mắt, ngáp ngắn ngáp dài xuống xe. Thẩm Quan
thấy cô còn buồn ngủ, không khỏi mỉm cười.
Căn nhà đối diện vẫn đen ngòm và kéo kín rèm như thường lệ.
Tưởng Nã dán mắt vào màn hình, anh thấy Diêu Ngạn bước ra khỏi xe
sánh vai cùng Thẩm Quan đi vào hành lang. Quần áo Diêu Ngạn mặc, anh
chưa từng gặp qua.
Tưởng Nã cuộn chặt nắm đấm, gân xanh hiện rõ trên tay anh. Lý Á nghe
xong điện thoại, cô ta cất giọng lạc quan: “Đã lấy được. Trời sáng là
họp liền tức khắc!”.
Các đồng nghiệp reo lên vui sướng. Tưởng Nã xoay ngoắt đầu: “Để Diêu Ngạn về ngay!”.
Lông mày của Lý Á chau lại, cô ta nói: “Diêu Ngạn lấy cớ muốn gặp Từ
Anh, chưa tới hai tuần, tôi không thể tùy tiện để cô ấy đi, chỉ có thể
tìm cơ hội”. Thấy Tưởng Nã sắp nổi giận, cô ta nói: “Tôi để anh tới là
đã vi phạm rồi. Anh đừng nóng vội. vài ngày nữa, tất cả mọi việc đều sẽ
chấm dứt!”.
Tưởng Nã hít sâu kiềm chế cơn tức giận dấy lên trong lòn
