e đến nhà máy nước giải khát. Ra đến
cổng chung cư, anh ta gặp Hứa Châu Vi đang chống tay lên xe, hùng hổ nói chuyện điện thoại: “Tao mới đậu xe ở đây có hai ngày. Mẹ kiếp, thằng
nào dám chọc thủng lốp xe của tao. Đừng để tao tóm được nó!”.
Thẩm Quan bấm còi xe, anh ta nhoài người ra của xe cười nói: “Tôi đưa anh đi một đoạn?”.
Hứa Châu Vi nổi giận lườm Thẩm Quan. Anh ta hét vào trong điện thoại: “Có việc.” Anh ta thẳng thừng dập máy, toan nhào lên đánh Thẩm Quan.
Thẩm Quan lập tức giơ tay đỡ lại: “Lên xe. Tôi cùng anh nói chuyện về
Diêu Ngạn”.
Hứa Châu Vi sửng sốt, đoán không ra suy tính của Thẩm Quan. Do dự vài giây, anh ta leo lên xe Thẩm Quan.
Xe chạy tới ngoại ô, hai bên đường là cây xanh được trồng ngay hàng
thẳng lối, đi qua bảng chữ “Chào mừng đến với Trung Tuyển”, rồi lại đi
qua một sơn trang, Thẩm Quan nói: “Thị trấn này nói lớn không lớn, nhỏ
cũng không nhỏ, người giàu nhiều của nhiều bạc đâu đâu cũng có. Nghe nói tài sản của chủ sơn trang này lên đến mười triệu nhân dân tệ, đợt trước còn mới mua nhà ở Sĩ Lâm”.
Hứa Châu Vi cắt lời anh ta: “Anh muốn nói gì với tôi, Diêu Ngạn thế nào?”.
Thẩm Quan mỉm cười: “Chuyện tình cảm, ai cũng có quyền lựa chọn tự do của riêng mình. Diêu Ngạn cũng không ngoại lệ”.
Hứa Châu Vi “hừ hừ” khinh bỉ. Thẩm Quan mở miệng nói: “Diêu Ngạn có
thể sánh đôi với Tưởng Nã, vậy tại sao không thể ở bên tôi? Tiểu Hứa,
công việc là công việc, phụ nữ là phụ nữ, công tư phải phân minh mới làm nên đại sự, kiếm được nhiều tiền”.
Hứa Châu Vi không muốn nghe anh ta nói dông dài: “Rốt cục anh muốn nói gì?”.
Thẩm Quan nói: “Diêu Ngạn xinh đẹp có bằng cấp, tính cách tốt, dịu
dàng nhưng kiên cường, còn Tưởng Nã từng ngồi tù không có trình độ, tính tình thô lỗ. Diêu Ngạn quen anh ta, anh không cảm thấy tiếc cho cô ấy
ư? Diêu Ngạn ở bên anh ta thì khác gì quen với anh?”.
Hứa Châu Vi nghe vậy, anh ta nổi điên: “Chết tiệt, anh có ý gì?”.
Miệng Thẩm Quan nhếch ỉên: “Dù cho Diêu Ngạn chọn ai, tôi cũng không
thể chấp nhận đến cuối cùng cô ấy lại ở bên một người như Tưởng Nã. Cô
ấy xứng đáng với một người tốt hơn, chỉ ai cho cô ây cuộc sống giàu sang yên ổn mới xứng đáng có cô ấy”.
Hứa Châu Vi há hốc miệng kinh ngạc. Thẩm Quan nói tiếp: “Chúng ta nên tách riêng công việc và chuyện cá nhân ra nói. Về mặt công việc, chúng
ta vẫn hợp tác vui vẻ như cũ, nhưng có lẽ Tưởng Nã không phân biệt được
việc công và việc riêng, tôi không muốn đối tác của tôi mang theo cảm
xúc tiêu cực làm việc”. Anh ta lướt mắt nhìn Hứa Châu Vi: “Nghe nói anh
đã hai mươi bảy tuổi, ở độ tuổi này, bố mẹ anh cũng đã nôn nóng chuyện
cưới xin. Anh có thế đánh đấm thêm bao nhiêu năm? Bây giờ, công ty vận
chuyển hàng hóa là nơi nương náu yên ổn nhưng làm tới làm lui, anh cũng
chỉ là lính quèn mà thôi. Mỗi tháng được trả vài nghìn tệ, một năm anh
có thể kiếm hơn chục vạn tệ. Thu nhập không thấp nhưng cũng chẳng cao,
cưới được vợ đẹp không? Người giống Diêu Ngạn, cả đời anh cũng chẳng lấy được”.
Hứa Châu Vi đỏ mặt, anh ta gân cổ lên cãi: “Anh đây không cần loại phụ nữ lẳng lơ như Diêu Ngạn!”.
Thẩm Quan không vui nhưng anh ta vẫn giữ thái độ điềm tĩnh: “Tôi tìm
riêng anh vì tôi có một lô hàng, hai ngày tới sẽ chuyển đi, số lượng khá lớn, tiền công rất cao, tôi hy vọng tìm được đối tượng hợp tác lâu
dài”.
Hứa Châu Vi nhíu mày. Thẩm Quan nói: “Có tiền mua tiên cũng được. Bây giờ, anh bị chèn ép, có thể kiếm được lợi lộc gì? Ngộ nhỡ sau này, anh
gặp được cô gái anh thích, rồi Tưởng Nã cũng vừa mắt cô gái đó, anh
tranh giành được không?”.
Hứa Châu Vi nói ngay: “Tào lao. Anh đây muốn phụ nữ gì mà chẳng có!”. Anh ta lại hỏi: “Hàng hóa quan trọng gì mà phải tìm đến tôi?”.
Thẩm Quan nhếch mép nói: “Đồ uống không đạt chất lượng. Tôi muốn luồn lách bán ra, thu lại vốn liếng”.
Hứa Châu Vi cười khẩy: “Chút chuyện vậy kiếm được bao nhiêu?”.
Thẩm Quan giơ vài ngón tay: “Bao nhiêu đây!”.
Hứa Châu Vi giật bắn mình. Thẩm Quan nói: “Có lẽ tôi và Tưởng Nã sẽ
vì Diêu Ngạn mà không thể hợp tác tiếp. Anh ta cũng không quan tâm anh
nhận mối chở riêng, sau này còn cần anh giúp đỡ nhiều, giá cả sẽ tăng
dần lên”.
Nghe anh ta nói, Hứa Châu Vi lặng thinh. Thẩm Quan nhếch miệng vòng tay lái, chạy ngược về đường cũ.
Tưởng Nã uống say khướt tỉnh dậy, anh ôm gối của Diêu Ngạn hôn tới
tấp. Trong giấc mơ, dường như anh thấy cô nằm trong vòng tay người khác, anh hừ lạnh, cô sắc sảo thông minh, còn lâu mới để người ta lợi dụng.
Nhưng anh lo cô sẽ lên cơn nghiện, anh cầm di động gọi điện cho bác sĩ,
thanh âm của anh vẫn khàn khàn vì hơi men.
Bác sĩ không thể đảm bảo một trăm phần trăm với Tưởng Nã, nhưng lòng
tin của ông ta cũng đủ thỏa mãn anh: “Trước đây ở Kiều Tâm, tôi từng gặp cô Diêu. Tôi nghe nói dì cô Diêu bị nghiện, cô ấy hận thứ này đến tận
xương tủy, tiềm thức luôn kháng cự lại nó. Tôi tin cô ấy đủ kiên cường,
cô ấy không dùng thuốc mà có thể chống chọi nhiều ngày như vậy, sau này
nhất định cũng có thể làm được”.
Tưởng Nã vẫn có chút bất an nhưng anh cũng chẳng còn cách gì khác, anh buộc phải phối hợp vớ