.
Trong lòng Diêu Ngạn dậy sóng, cô nói: “Mấy ngày nay gia đình tôi có chuyện, hoãn lại vài ngày được không?”.
Tưởng Nã nhướng mày: “Em mặc cả với anh?”.
Diêu Ngạn đành dịu giọng kể chuyện mất trà cho Tưởng Nã biết.
Tất cả đều đúng như dự liệu của Tưởng Nã, anh vô cùng hí hửng: “Không cần hoãn lại. Anh đã điều tra giúp em rồi”. Thấy Diêu Ngạn im bặt, anh
tiếp tục nói: “Anh giúp người phụ nữ của mình làm chút chuyện cỏn con,
nói thế nào cũng không đáng nhắc tới. Em không cần cảm kích quá, chỉ cần hơi hơi nhớ tới cái tốt của anh là được”.
Diêu Ngạn mỉm cười, cô nói cảm ơn anh.
Hứa Châu Vi làm việc ngày càng nhanh nhẹn. Anh ta chạy đến thôn lân
cận đe dọa dụ dỗ một hồi lập tức moi được tin. Anh ta lải nhải: “Mẹ
kiếp, chạy rõ nhanh. Em vừa hỏi ra được, người đó nói không thấy có
hàng hóa. Em chân trước vừa hỏi, xe đó chân sau đã chạy. Anh Nã nói
trúng rồi, đậu trong cánh rừng bên cạnh thôn đó cả đêm”. Hứa Châu Vi
cười ranh ma, nói với Tưởng Nã: “Chạy vào chỗ đó yêu đương vụng trộm
cũng chẳng ai hay”.
Tưởng Nã trầm ngâm, không biết anh có nghe hay không. Vết thương trên mặt anh nhìn dưới ánh đèn đã nhạt màu đi nhiều, cuối cùng nó cũng không còn chằng chịt những vết trắng tím đan xen nữa. Tuy nhiên, dù không
mang nhiều thương tích nhưng khi im lặng, nhìn anh vẫn cực kỳ đáng sợ.
Hứa Châu Vi hoảng sợ, không dám đùa giỡn trước mặt anh. Anh ta nói: “Cần em đến chỗ cảnh sát giao thông kêu trung đội trưởng điều tra máy quay
không?”.
Tưởng Nã lạnh nhạt lắc đầu, quay quay chiếc bút máy đen đang kẹp
giữa hai ngón tay, anh nói: “Điều tra? Điều tra môt chiếc xe trống
không?”.
Hứa Châu Vi ngẩn ra: “Vậy không điều tra nữa sao?”.
Tưởng Nã cười lạnh: “Không phải điều tra gần xong rồi ư?”. Anh nhìn
màn hình dừng tại thời điểm bốn giờ sáng ngày 2 tháng 9 ở trung lộ Lý
Sơn, cất giọng bàng quan: “Một chiếc xe toàn trà với trà, đến ngoài
thôn lại biến mất, chắc chắn có xe khác đợi sẵn ở đó chở đi”.
Anh bật cười: “Trà? Trà gì quý vậy?”.
Hứa Châu Vi nghe không rõ, anh ta hỏi thêm lần nữa. Tưởng Nã ngẩng
lên sai bảo: “Ngày mai, đi dò la xem nhà họ Diêu tháo dỡ hàng tại kho
bãi nào của Nam Giang, ở đó có bao nhiêu nhà kho, ai phụ trách, bình
thường chứa hàng gì. Ngoại trừ nhà họ Diêu còn ai chuyển hàng đến, gửi
đi nơi nào!”.
Hứa Châu Vi suýt nghẹn thở, anh ta nuốt khan, nói với Tưởng Nã: “Sao cơ ạ?”. Thấy Tưởng Nã trừng mắt nhìn mình, anh ta vội cầm chiếc bút
trên bàn làm việc, cất giọng xu nịnh: “Anh nói để em ghi lại. Một lần
nữa thôi, em lỡ quên mất rồi!”.
Tưởng Nã nhẫn nại nhắc lại lần nữa, Hứa Châu Vi nhíu mày phân vân,
Tưởng Nã tiếp tục nói: “Chú đến nhà kho để trà đó tìm hiểu xem là do
trà có vấn đề hay họ đưa sai đồ”.
Vốn dĩ thứ ông Diêu được thuê chuyển đi chính là lá trà nhưng sau
đó không hiểu vì sao lại bị lấy mất, vô duyên vô cớ làm điều thừa thãi. Giả sử đối phương gửi nhẩm hàng, vậy lá trà thật nhất định còn ở đó!
Khu Hối Điền ở thành phố Nam Giang tập trung rất nhiều công ty dịch vụ. Dọc đường đi có thế nhìn thấy từng đám cỏ dại mọc um tùm bao lây
những bức tường rào, bên trên tường dùng đủ loại sơn đỏ viết tên một
công ty dịch vụ nào đó, số điện thoại liên lạc nằm ngay góc phải bên
dưới, sự kết hợp này khiến cảnh vật trên đường trở nên vô cùng bắt mắt.
Xe lướt vèo vèo về phía trước. Hứa Châu Vi gọi điện hỏi người chịu trách nhiệm đi thám thính trước: “Hối Điền Bắc đúng chứ?”.
Người kia nói: “Đúng vậy, nhà họ Diêu chở hàng đến đó. Hối Điền Bắc
tập kết hàng hóa chuyển đi khắp cả nước”. Anh ta nghĩ ngợi một lát rồi
tiếp lời: “Phân nửa hàng hóa tập trung bên đó là ván lạng. Nghe bảo
trước đây không có hàng hóa khác nhưng mấy năm nay kinh tế suy thoái,
phần lớn kho bãi cho thuê chứa đủ thứ trên trời dưới đất, linh tinh lộn
xộn không ai quản lý”.
Hứa Châu Vi chỉ đường cho đàn em chạy xe đến Hối Điền Bắc. Đích đến hiển thị trên màn hình định vị mỗi lúc một gần.
Hối Điền Bắc tấp nập xe tải ra ra vào vào. Bụi đường mù mịt, thời
tiết nóng bức bị phủ thêm một lớp bụi càng khiến không khí trở nên khó
chịu ngột ngạt.
Ở đây vô cùng lộn xộn, cả đám người nhấp nha nhấp nhổm ngồi chờ xem
có ai thuê chuyển hàng hay không. Họ làm quần quật từ sáng tới tối, thu
nhập cũng chỉ đủ sống tạm bợ qua ngày. Hứa Châu Vi đã quen tiếp xúc
với kiểu người như vậy. Sau khi xuống xe, anh ta đi thẳng đến chỗ họ trò chuyện rồi dựa theo lời họ nói tìm đến khu nhà kho chứa lá trà.
Hàng hóa trong kho đặt rải rác. Lúc này đang có người dọn dẹp nhà
kho, Hứa Châu Vi đến hỏi dò, sau đó lại qua nhà kho kế bên nhìn lướt
một lượt. Anh ta nhất thời mất phương hướngbiết làm sao xác nhận đối
phương có đưa sai trà hay không.
Lúc này Tưởng Nã đang tắt điều hòa, tập hít đất trong phòng làm việc
trống trải. Làn da ngăm đen lấm tấm mồ hôi, cơ thể anh căng ra, cử
động nâng lên hạ xuống vững chãi như ngọn núi lửa đang ngủ yên bỗng một
ngày ầm ầm chuyển động. Cơ thể cường tráng ấy vững như bàn thạch. Gió
thổi xào xạc ngoài cửa, xe cộ qua lại như mắc cửi hòa nhịp với tiế