ọng Tinh lại, khi Tô Trọng Tinh dừng chạy, cũng là lúc cô ta vượt qua, Tô Trọng Tinh vừa vặn nghe thấy cô ta vội vàng nói: “Lâm Mị biết bơi, để cô ấy đi cứu người.
Anh đừng qua.”
Trong sảnh chính, phu nhân Vĩnh Bình Hầu đang nói chuyện cùng Tô phu nhân.
Hôm nay Tô phu nhân dẫn Lâm Mị tới đây, nói chuyện mấy câu, phu nhân
Vĩnh Bình Hầu liền minh bạch, bà nói: “Trước khi thành hôn cứ để tiểu Mị đến Hầu phủ ở mấy ngày, đến lúc rước dâu xuất giá từ Hầu phủ, cũng dễ
ăn nói với người ngoài hơn.”
“Hầu gia ngài ấy…”
“Đây chỉ là chuyện trong nhà, Hầu gia để tôi làm chủ.” Phu nhân Vĩnh Bình
Hầu khẽ cười nói, “Không chỉ một mình cô nhớ tình cảm với Khả Nhi, tôi
cũng nhớ.”
Hai người đang nói chuyện, bỗng có nha đầu hốt ha hốt hoảng chạy tới, “Phu nhân, trong vườn có một vị tiểu thư rơi xuống nước.”
Lâm Mị nói thế là do theo những gì nàng nhận định, La Minh Tú tất sẽ hiểu
ý, ngăn cản Tô Trọng Tinh chạy đến cứu người. Chỉ cần cô ta ngăn Tô
Trọng Tinh lại, Liễu Vĩnh có thể chạy đến cứu người. Liễu Vĩnh cứu người rồi, giải quyết hậu quả thế nào là chuyện của Liễu Vĩnh, không liên
quan đến Tô Trọng Tinh.
Không còn cách nào khác, ai bảo Lâm Mị nàng chính là hôn thê của Tô Trọng
Tinh, không thể trơ mắt nhìn Tô Trọng Tinh sa vào bẫy. Về phần Liễu
Vĩnh, không phải hắn vẫn một mực chờ đợi người vợ định mệnh sao? Không
chừng cô tiểu thư rơi xuống nước kia chính là cô vợ định mệnh của hắn!
Ta đây là giúp ngươi toại nguyện, không phải ý đồ xấu.
Đích thật là La Minh Tú hiểu ý Lâm Mị, quả nhiên dùng một câu “Lâm Mị biết bơi” để ngăn cản Tô Trọng Tinh.
Có tiểu thư rơi xuống nước, thanh niên biết bơi đương nhiên là nghĩ đến
chuyện chạy đến cứu người đầu tiên, về chuyện hậu quả sau đó nhất thời
chưa kịp nghĩ đến. Tô Trọng Tinh nghe được câu nói đó của La Minh Tú,
giật mình tỉnh ngộ, cứu cô tiểu thư rơi xuống nước đó rồi, sẽ phải chịu
trách nhiệm với cô tiểu thư đó cả đời. Nếu Lâm Mị đã biết bơi, vậy thì
việc cứu người này chẳng phiền đến hắn.
La Minh Tú thấy Tô Trọng Tinh dừng chạy, vô cùng vui vẻ, nhưng lại thấy
hắn xoay người, định nói gì đó với Liễu Vĩnh thì hoảng hốt căng thẳng.
“Ấy!” La Minh Tú đột nhiên kêu một tiếng thảm thiết, thấy Tô Trọng Tinh quên
việc nhắc nhở Liễu Vĩnh, Liễu Vĩnh cũng đã chạy tới nơi, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng cô ta không thể ngờ, Liễu Vĩnh chạy được thêm vài bước lại lảo đảo, lần này xem ra khá nghiêm trọng, hình như bị trật chân.
Lâm Mị chạy nhanh quá, đến lúc nhìn lại, Tô Trọng Tinh không thấy bóng dáng đã đành, Liễu Vĩnh cũng mất hút. Trời ơi, nếu Liễu Trạng nguyên không
chạy đến cứu người thì nguy to thật rồi.
Dưới tình thế cấp bách, Lâm Mị hô to: “Ai biết bơi không, mau tới cứu người!”
Khẳng định là La Minh Tú đã nghĩ được một cái cớ nào đó để ngăn cản Tô Trọng
Tinh, vạn nhất Tô Trọng Tinh cũng dùng cái cớ đó để ngăn cản thì Liễu
Vĩnh thì cô tiểu thư kia không người tới cứu rồi. Dù cô ấy là cố ý rơi
xuống nước hay không cẩn thận rơi xuống nước thì vẫn là một mạng người,
sao có thể khinh thường? Hic, Tô Trọng Tinh đã có quan hệ với mập mờ với La Minh Tú, nàng không thể trơ mắt nhìn hắn dây dưa với một cô tiểu thư khác nữa. Nhưng nàng không thể ngờ tới chuyện Liễu Vĩnh lại bị trật
chân, không thể chạy đến đây! Giờ biết làm sao đây?
Trên bờ ao, các tiểu thư đang la hét chói tai, có mấy người nhát gan đã bật
khóc. Lâm Mị thở hổn hển chạy đến, vừa đưa mắt nhìn, liền thấy một tà
váy lụa nổi phập phồng trên mặt nước, cô tiểu thư kia đang giãy dụa
không ngừng, dường như tình hình đang rất nguy cấp, nàng vội nhìn quanh, lấy một cây gậy trúc dựng gần đấy, chĩa xuống ao, hô: “Nhanh tóm lấy
cây gậy trúc, chúng ta sẽ kéo cô lên.” Nàng vừa kêu to, vừa quay sang
gọi mấy cô tiểu thư chưa khóc: “ Mọi người giúp ta một tay, kéo cô ấy
lên.”
Ngoài sảnh chính, tiểu nha đầu vội vàng bẩm báo với phu nhân Vĩnh Bình Hầu.
“Là vị tiểu thư nào rơi xuống nước? Đã cứu lên chưa?” Phu nhân Vĩnh Bình
Hầu bị dọa giật nảy người, hôm nay là sinh thần bà, nếu có tiểu thư nào
gặp chuyện bất trắc trong phủ thì thật không tốt chút nào, vì vậy bà ấy
dặn tiểu nha đầu không được để lộ chuyện trước, sau đó lại gọi người hầu đến hầu hạ các phu nhân đang ngồi nghe hát cho chu đáo, sau đó chỉ cầm
tay Tô phu nhân đi vào vườn.
Trên đường đi, tiểu nha đầu tranh thủ kể lại chuyện vừa xảy ra.
“Tiểu thư họ Ngô? Rốt cục là tiểu thư nhà ai?”
“Là biểu muội của Kiều tiểu thư, cô ấy mặc bộ váy áo màu đỏ tươi, tướng mạo xinh đẹp. Đây là lần đầu tiên cô ấy đến phủ ta, tất nhiên phu nhân
không chú ý đến cô ấy.”
“Chỗ cô ta rơi xuống là ao nào?” Phu nhân Vĩnh Bình Hầu rất băn khoăn, hầu
hết lan can trong vườn đã được làm mới, nếu không phải cực kỳ thiếu cẩn
thận thì không thể rơi xuống nước.
“Là ao nuôi cá chép gần vườn hoa ạ.”
Phu nhân Vĩnh Bình Hầu vừa nghe thế mặt liền hiện vẻ cổ quái, “Là cái ao nuôi cá chép đó sao? Cô ta thật sự rơi xuống đó?”
Tiểu nha đầu vừa rồi là do nhất thời hoảng quá không kịp ngẫm nghĩ, giờ nghe phu nhân Vĩnh Bình Hầu nói thế, sắc mặt cũng hiện vẻ cổ quái, co