lời hắn: “Em biết.”
Trần Kình cười, đưa tay cô lên miệng khẽ đặt vào đó một nụ hôn, nói: “Đúng
rồi, còn có một chuyện.”
Hắn lấy từ trong túi quần một món đồ gì đó, nhấc tay phải cô nói: “Xem thử có
vừa không, nếu không vừa còn mang đi đổi.”
Đến khi Lâm Uyển phát hiện đây là một chiếc nhẫn, hắn đã kịp đeo vào ngón áp
út tay phải của cô. Chiếc nhẫn vừa khít, mặt đá kim cương lấp lánh rực rỡ dưới
ánh mặt trời. Trần Kình hài lòng vuốt ve ngón tay cô, “Không tối, vừa vặn.”
Lâm Uyển định cởi ra, liền bị hắn ngăn lại: “Cứ đeo đi.”
“Sao được chứ?”
“Coi như nhẫn đính hôn, sau này lại mua thêm.” Hắn hôn lên trán cô: “Được
rồi, anh phải đi hâm nóng sữa đây.” Hắn quay người đi về phía tủ lạnh.
Lâm Uyển giơ tay ngắm nhìn, lấy lòng bàn tay xoa xoa, cảm giác ngọt ngào tinh
tế trào dâng trong lòng, lại nhìn bóng hắn đi lại loanh quanh, cô chợt giật
mình, sao mình đã đính hôn rồi?
Ngoại truyện 2
Lịch bay vào buổi trưa, quay về thành phố đã xa cách bốn năm.
Một tuần trước Trần Kình nói sắp đến sinh nhật ông ngoại rồi, hắn muốn để ông
được nhìn thấy đứa chắt ngoại này. Trên đường, lòng dạ Lâm Uyển rối bời, chuyện
cũ như một bộ phim ấn nút tua nhanh, nhảy nhót chiếu trong đầu cô. Nghe tiếng
thở nhè nhẹ của con trai trong lòng và tiếng lật tài liệu của người đàn ông bên
cạnh, cô mới cảm thấy an tâm.
Xuống sân bay, Trần Kình đưa hai mẹ con về căn hộ trước, còn mình tới công ty
giải quyết nốt công việc.
Tiểu Bảo ngủ suốt trên máy bay, lúc này mới hoạt bát trở lại, tò mò quan sát
“nhà của ba”.
Lâm Uyển ngẩn người đứng giữa phòng khách, mỗi ngóc ngách đều thật quen
thuộc, quen thuộc tới mức khiến cô có ảo giác chưa từng rời khỏi nơi đây. Mãi
đến khi tiếng hét của con trai vọng ra từ phòng ngủ: “Mẹ mau đến đây xem!”
Cô đi tới, vừa mở cửa đã đứng sững tại chỗ.
Trên bức tường tràn ngập ảnh chụp, từng tấm hình lớn nhỏ của cô, của Tiểu
Bảo, còn có cả ảnh chụp chung của họ.
Đây là điểm khác biệt duy nhất so với trước kia.
Buổi tối cô hẹn Tư Tư và Mễ Lan đi ăn.
Mễ Lan vẫn xinh đẹp, nói chuyện làm việc vẫn hung hăng. Con gái Mễ Lan lớn
hơn Tiểu Bảo hai tháng, hai đứa bé mới một lúc đã quen nhau, trò chuyện ríu rít,
khí thế ngất trời. Tư Tư kết hôn xong mãi không mang bầu, sau mấy đợt điều dưỡng
nửa năm trước đã sinh một cặp bé trai sinh đôi, đúng là không sinh thì thôi,
sinh rồi lại hãi hùng. Tư Tư sinh con xong tròn trĩnh hơn nhiều so với trước,
thấy Lâm Uyển vẫn thon thả liền kêu phải giảm cân.
Giữa bữa Tiểu Bảo muốn đi vệ sinh, lúc rửa tay, bên cạnh có một cô gái cao
gầy đang soi gương dặm phấn.
Tiểu Bảo lẩm bẩm: “Con là con trai mà.”
Lâm Uyển cười: “Khi nào con với tới bồn cầu thì có thể sang phòng bên
cạnh.”
Ngẩng đầu soi gương mới nhận ra cô gái bên cạnh, đối diện với ánh mắt Lâm
Uyển, cô gái kia cười hỏi: “Lâm tiểu thư còn nhớ tôi không?”
Lâm Uyển suy nghĩ một lát, bình tĩnh nói: “Trương tiểu thư, trùng hợp
vậy.”
Trương Vận Nghi cúi đầu nhìn Tiểu Bảo hỏi: “Đây là con trai của Trần
Kình?”
Lâm Uyển gật đầu, nói với Tiểu Bảo: “Chào dì đi con.”
“Con chào dì.” Thằng bé chào bằng giọng non nớt.
Ánh mắt Trương Vận Nghi hơi tối lại, lập tức cười đáp: “Rất đáng yêu, rất
giống anh ấy.”
Lâm Uyển xé khăn giấy lau tay, bế con định đi, Trương Vận Nghi như chưa trò
chuyện đủ: “Lúc anh ấy nằm viện, tôi có đi thăm mấy lần.”
Lâm Uyển “ừ” một tiếng, “Cám ơn nhé.”
“Anh ấy không kể mấy năm nay anh ấy sống thế nào sao?”
“Lâm Uyển, cô yêu anh ấy không?”
Lâm Uyển bỗng cứng đờ, Tiểu Bảo ngọ nguậy bất an trong lòng cô, cô vẫn bế
chắc con, quay người lại, nhìn thấy khóe miệng Trương Vận Nghi cong lên nụ cười
mỉa mai, lập tức hóa thành sự thương hại: “Anh ấy thật là ngốc.”
Lâm Uyển mỉm cười, thản nhiên nói: “Trương tiểu thư, chuyện tình cảm như uống
nước vậy, ấm lạnh tự biết, huống hồ…” Cô ngừng một chút, hỏi ngược lại: “Sao cô
chắc là tôi không yêu anh ấy chứ?”
Cô dứt lời liền nói với đứa bé trong lòng: “Chào tạm biệt dì đi con.”
Tiểu Bảo vẫy tay: “Con chào dì.”
Trương Vận Nghi cười nhạt, đến khi hai mẹ con khuất sau cánh cửa, cô quay
người nhìn tấm gương. Người phụ nữ trong gương áo quần đẹp đẽ, nụ cười trên
gương mặt lại đông cứng trông thật khó coi.
Chợt nhớ lại bốn năm trước, khi đó cô nói được làm được, bắt đầu theo đuổi
Trần Kình, cho dù hắn đã nằm trong phòng bệnh, tương lai không mấy tươi sáng.
Nhưng cô không biết sự tự tin của mình từ đâu ra, cô tin hắn nhất định sẽ bình
phục, Lâm Uyển cũng đi rồi, cô cảm thấy đó là cơ hội tuyệt vời của mình. Cô
không màng sự phản đối của gia đình, không màng ánh mắt lạnh lùng của hắn, bỏ cả
lòng tự trọng của mình để tiếp cận, dùng đủ trăm phương nghìn kế. Cô nhớ hồi đó
hắn cũng thản nhiên nói: “Vừa đấm vừa xoa, không từ thủ đoạn, con người cô thật
giống tôi, có điều đừng phí sức nữa, vô ích.”
Cô hỏi: “Người giống mình không phải càng hay hơn sao?”
Hắn lắc đầu: “Những gì cô có tôi cũng có, thứ tôi cần thì cô lại không thể
cho tôi.”
Cuối cùng cô không nghĩ ra thứ hắn cần nhưng cô không thể cho hắn là gì. Mãi
đến bây giờ cô mới hiểu ra,