Cưới Chui Với Trung Tá

Cưới Chui Với Trung Tá

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323032

Bình chọn: 10.00/10/303 lượt.

.

Khi đến quân khu, hai bên đường có rất nhiêu chiến sĩ đứng nghiêm, nhưng không hề thấy hai nhân vật chính.

"Hai người kia đi đâu rồi hả ?" Từ Nhan chậm rãi chạy xe, một mực tìm kiếm bóng dáng của hai người đàn ông này, nhưng không có phát hiện gì cả.

"Chào chị dâu!" Một sĩ quan cấp uý trong đó hô một tiếng, tất cả chiến sĩ đột nhiên liền hành quân lễ với Từ Nhan và Giai Giai.

Từ Nhan hình như đã quen, nhưng Giai Giai lại chưa từng hưởng thụ sự đối xử như thế, kinh ngạc nhìn nhìn, trong khoảng thời gian ngắn không phục hồi tinh thần lại.

"Hai người đó không biết đang giở trò quỷ gì. Giai Giai, em phải chuẩn bị tâm lý, họ sắp làm gì đó." Từ Nhan đại khái đoán được lát nữa sẽ có chuyện.

Xe chậm rãi tiến vào cửa chính quân khu, lính trinh sát ở cửa cũng chào các cô.

Được đối xử thế này khiến Giai Giai cảm thấy mình có cảm giác tự hào.

Đội chiến sĩ vốn đứng bên đường nghênh tiếp bắt đầu chạy lại, âm thanh "vút vút" vang lên ở trong quân khu.

Mới vừa gia nhập nơi đóng quân, Từ Nhan mắt tinh liền phát hiện, Lưu Vũ và Cao Phong đứng ở trong sân huấn luyện, trong sân huấn luyện trống trải chỉ có hai người họ.

Lưu Vũ để tay phía sau, vẻ mặt tự nhiên, trên mặt mang nụ cười.

Cô vừa ngừng xe lại, hai người vẫn chưa ra khỏi xe, thì đã có một đội lính tới đây, tay còn vẫy cánh hoa tươi.

Lúc họ đi từ trong xe ra, cả người đều bao phủ ở giữa cơn mưa cánh hoa, có vẻ giống như mộng ảo.

Thật là đẹp! Cánh hoa từ không trung chậm rãi rơi xuống, vẩy lên người, giống như đang ở trong cảnh tiên.

"Bà xã, Valentine vui vẻ!" Lưu Vũ cười hì hì đi tới, đưa tay từ sau lưng ra, lại là một bó hoa hồng.

30 đóa hoa hồng, ở giữa còn có ba đóa bách hợp, tổng cộng tạo thành 33 đóa, mà lời yêu của 33 đóa hoa là "Yêu em ba đời ba kiếp".

Từ Nhan sợ ngây người, trong khoảng thời gian ngắn chưa thể hồi hồn, trong mắt chỉ có nụ cười của Lưu Vũ.

"Bà xã, nhận hoa đi." Lưu Vũ cười khanh khách đưa hoa tới.

Từ Nhan hoảng hoảng hốt hốt nhận lấy bó hoa, những đóa hoa hồng xinh đẹp như đang cười với cô.

Đây là lần đầu tiên Lưu Vũ tặng hoa cho cô, lại còn trong không khí lãng mạn, các chiến sĩ vẫn không ngừng rải cánh hoa xuống người họ, đây chính là ngày Valentine lãng mạn nhất của cô.

"Thích không?" Lưu Vũ nhẹ giọng hỏi ở bên tai cô.

Từ Nhan cảm động đến nước mắt rơi xuống, đây là Valentine lãng mạn nhất của cô. Trước kia cũng không phải chưa được tặng hoa, có lẽ cũng có sự lãng mạn, nhưng sự chân tình và lãng mạn trong quân khu không thể diễn tả thành lời, khiến trái tim cô như được ngâm trong lọ mật, ngọt ngào cực điểm.

"Thích, em rất thích." Vừa nói, nước mắt của cô cũng rơi xuống.

"Tại sao khóc?" nước mắt của Từ Nhan dọa Lưu Vũ hỏng sợ, anh tay vội chân loạn dùng mu bàn tay lau nước mắt cho cô.

"Ai nói em khóc, em vui mừng đó." Từ Nhan phản bác.

"Được được, vui mừng." Trong lòng lại đang nói thầm: phụ nữ thật đúng là làm bằng nước.

Lúc này mấy binh lính kia cũng vẩy hết cánh hoa trong tay rồi, có một sĩ quan nhìn cấp bậc là thiếu úy, nói với Từ Nhan: "Chị dâu, chúng em nghe nói anh chị vẫn chưa làm lễ cưới, bởi vì phó phòng Lưu bị triệu hồi gấp, nên hôn lễ chưa hoàn thành được, nên đây là chút lòng thành của chiến sĩ tụi em, mặc dù không náo nhiệt bằng hôn lễ của anh chị, nhưng chúng em vẫn muốn bồi thường cho chị một sự lãng mạn."

Từ Nhan cảm động nói không ra lời, chỉ tựa vào trong ngực Lưu Vũ, lúc này cô cảm thấy mình hạnh phúc nhất.

Đưa mắt nhìn qua lại phát hiện Giai Giai đã bị Cao Phong bế lên kiểu công chúa, chạy về ký túc xá của cậu ta.

Cơm tối ăn ở phòng ăn lớn, có bàynhiều bàn và rất nhiều quân nhân đã tới.

Giai Giai và Cao Phong chậm chạp mới đến, một người đỏ hết mặt, còn một người cố ra vẻ tỉnh táo, nhưng ai cũng biết xảy ra chuyện gì.

Từ Nhan nhìn Giai Giai và Cao Phong, cảm thán: "Trẻ tuổi thật tốt."

"Sao thế, em già rồi?" Lưu Vũ ghé vào bên tai cô hỏi.

Từ Nhan gật đầu một cái, nói: "Đúng vậy, già rồi, hồi tưởng lại lúc còn trẻ. . . . . ."

Lời tiếp theo còn chưa dứt, đã bị Lưu Vũ trợn mắt nhìn trở về, anh đè thấp âm thanh nói: "Hãy quên lúc còn trẻ, bắt đầu từ bây giờ, trong mắt của em chỉ được phép có anh."

Nhìn vẻ "hung ác" trên mặt anh, Từ Nhan bật cười một tiếng hì hì: "Thế nào, ông xã ghen?"

"Ai ghen, em vốn chỉ thuộc về anh." Lưu Vũ mạnh miệng.

Từ Nhan lại không hung dữ với anh như quá khứ vì trái tim cô đã bị sự ngọt ngào bao vây, cảm thấy thật tốt đẹp.

Lưu Vũ nhìn đến có chút ngây dại, anh cảm thấy hôm nay Từ Nhan hình như thay đổi, trở nên dịu dàng, không phải động chút là gấp gáp và nóng nảy như trước, chẳng lẽ là bị hoa hồng tươi của anh làm cảm động?

Trong đoàn bữa cơm này, đoàn trưởng lên tiếng để cho hai đôi người yêu bù lại chút náo nhiệt vì hôn lễ bị hủy bỏ, để tất cả mọi người chúc phúc cho hô.

Lưu Vũ uống một chút rượu, nhưng không nhiều lắm.

Từ Nhan không thích dáng vẻ anh uống rượu, cô nói rồi, bọn họ muốn cón con nên anh phải cai rượu. Nhưng hôm nay là ngày vui khó được nên anh vẫn uống một chút.

Say khướt trở về phòng, Từ Nhan liền bị Lưu Vũ đặt ở dưới thân thể, đôi mắt anh


XtGem Forum catalog