hủ chốt như anh trở về sao?" Từ Nhan vừa sửa sang lại sách, vừa hỏi.
Cô cảm thấy chuyện ở quân khu không thể dùng cách thường để nghĩ, có lúc thường không ngờ.
"Anh lén trở về để đoàn tụ với bà xã." Lưu Vũ hưng phấn.
"Thế nào, uống thuốc kích thích hay sao mà hưng phấn thế?" Từ Nhan vẫn bình tĩnh vì, người về đến nhà mới tính chân chính về nhà, ai biết có thể tạm thời có chuyện nữa hay không. d i e n d an,l4qu y.d0n
"Bà xã, em chờ anh, tan ca anh sẽ tới đón em, về nhà có chuyện tốt báo với em." Nói xong, vui sướng hài lòng cúp điện thoại.
Trong lòng Từ Nhan nổi lên nghi vấn, hôm nay sao Lưu Vũ hưng phấn như vậy, trở về nhà lại khiến anh vui như thế sao?
Cúp điện thoại, không nghĩ nhiều nữa, xem đồng hồ, chỉ còn một tiếng nữa là tan sở, Từ Nhan bắt đầu sửa sang lại một số sách vở và tài liệu rồi cất đàng hoàng.
Sau đó, khi cô đi toilet lại không ngờ thấy Tiểu Ngư đang nằm khóc trên bồn rửa mặt, nước mắt càng không ngừng chảy xuống theo gương mặt, khóc rất đau lòng.
Từ Nhan luôn cho rằng thời gian qua Tiểu Ngư phiền não vì cha mẹ buộc cô ấy xem mắt, cũng biết cô ấy và Hắc Ngư vừa chia tay. Thật ra thì Từ Nhan rất đau lòng cho Tiểu Ngư, trong khoảng thời qua cô ấy vẫn luôn cười vui trước người khác, nhưng sau lưng thì lại trốn trong góc vắng rơi lệ.
Hai người bọn họ rõ ràng yêu nhau, nhưng tại sao phải đến trình độ này chứ?
"Thế nào? Có phải vì chuyện Hắc Ngư không?" Từ Nhan muốn an ủi cô, nhưng lời an ủi đến bên miệng lại không nói ra được, chỉ có thể vỗ bả vai của cô biểu đạt sự quan tâm của mình.
Tiểu Ngư thấy cô thì nhịn không được nữa, tựa vào trong ngực của cô khóc. Cũng chỉ có ở trước mặt Từ Nhan, cô ấy mới dám yên lòng khóc như vậy, trước mặt đồng nghiệp khác, cô ấy chỉ có thể giả cười vui.
"Em gọi điện cho Hắc Ngư, trong điện thoại anh ấy rất tuyệt tình nói, hai chúng ta không thể nào. Mẹ của anh ấy đã chuẩn bị xong đối tượng xem mắt cho anh ấy. Tiểu Nhan, em thật đau lòng, thật sự rất đau lòng. Thật mất đi, em mới biết mình rất yêu anh ấy."
Từ Nhan càng không ngừng than thở ở trong lòng, cô hiểu tình yêu của hai người bọn họ, Hắc Ngư rõ ràng rất yêu Tiểu Ngư, yêu đến thậm chí vì cô buông tha cuộc sống công chức, nếu như không phải mấy tháng trước đã cãi nhau, có lẽ cũng không có chuyện gì.
Từ Nhan quyết định nói chuyện với Hắc Ngư một lát, cũng coi là giúp Tiểu Ngư hỏi thăm xem trong lòng cậu ta nghĩ thế nào.
Khi gọi qua, thật lâu cũng không ai nghe, lúc cô cho là cậu ta sẽ không nghe thì bên kia lại đột nhiên nói: "Chị Từ."
"Tiểu Mặc, có lẽ cậu đã đoán được vì sao tôi gọi tới." Từ Nhan thật cũng không quanh co lòng vòng, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.
Bên kia trầm mặc, thật lâu mới nói: "Chị Từ, em biết rõ chị vì chuyện của Tiểu Ngư, nhưng em không có gì để nói."
"Cậu thật sự muốn buông tha tình cảm của hai người? Tình cảm bảy năm qua tính thế nào?"
"Chị Từ, không phải em muốn bỏ, là Tiểu Ngư. . . . . Hai chúng em đã quyết định kết hôn, em thậm chí chuẩn bị xong cả hộ khẩu, nhưng nửa năm trước cô ấy lại nói chia tay với em. . . . Cô ấy không chỉ một lần nói chia tay rồi, bảy năm qua, vừa không thuận cô ấy liền đòi chia tay. . . . Cha mẹ của cô ấy nghĩ như thế nào en mặc kệ, bởi vì bảy năm qua đều thế, nhưng mà em lại không thể nhịn được sự bất định của cô ấy, cô ấy đang dùng dao găm xé trái tim của em ra."
"Tiểu Ngư không thật lòng muốn chia tay với cậu, nhiều năm rồi cậu còn không biết sao?"
"Chị Từ, bảy năm qua, vẫn luôn chỉ có mình em bỏ ra tình cảm, Tiểu Ngư chỉ bị động tiếp nhận, cha mẹ cô ấy vừa phản đối, cô liền lập tức nghĩ đến chia tay với em, cho nên cô ấy mới dễ dàng nói ra hai từ chia tay. Em không quan tâm cha mẹ của cô ấy nhìn em như thế nào, em chỉ quan tâm tình cảm của cô ấy, cảm tình cô ấy dành cho em. Nếu cô ấy không yêu em, thì em đành bỏ cuộc. Chị Từ, cảm giác bị người yêu phản bội không dễ chịu, điều này chị nên rõ hơn em."
Đúng, cảm giác bị người yêu phản bội thật không dễ chịu, nhớ năm đó cô và Tưởng Tần không phải như vầy sao?
Cô đột nhiên hiểu được Hắc Ngư, nhìn ra được Hắc Ngư vẫn yêu Tiểu Ngư, chỉ là bởi vì Tiểu Ngư đã từng lùi bước, mới khiến cậu ấy bỏ cuộc, thật ra thì chỉ cần vượt qua điều này là được.
Việc duy nhất cô có thể làm là nói với Tiểu Ngư phải cố gắn theo đuổi vì hạnh phúc của mình, không thể sợ mất thể diện, chỉ có ngươi dũng cảm bỏ ra, mới sẽ không có tiếc nuối.
Cặp mắt vốn ảm đạm không có ánh sáng của Tiểu Ngư đột nhiên sáng lên, cô ấy nói: "Em biết làm thế nào rồi, ngày mai em sẽ đi nhờ người, em muốn đến Bắc Kinh tìm anh ấy. Trước kia là anh ấy theo đuổi em, bắt đầu từ bây giờ em muốn đoạt anh ấy về lại."
Tiểu Ngư khiến Từ Nhan nghĩ tới mình trước kia, nếu như ban đầu cô cũng kiên cường như Tiểu Ngư, có lẽ cô và Tưởng Tần cũng sẽ không có hôm nay chứ?
Chỉ là, cô còn có Lưu Vũ, nếu như không có chuyện chia tay quỷ thần xui khiến năm đó, có lẽ cũng sẽ không có hạnh phúc của cô hôm nay.
Lưu Vũ, mới là người đàn ông cả đời cô cần quý trọng.
Đang suy nghĩ, Lưu Vũ lại gọi điện thoại tới: "Bà xã, anh đã đến dưới lầu đơn vị của em."
