Cưới Chui Với Trung Tá

Cưới Chui Với Trung Tá

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322985

Bình chọn: 9.5.00/10/298 lượt.


Nhìn điện thoại, Từ Nhan lại cười, cô cho rằng anh chỉ đùa, không ngờ anh thật tới đón cô tan việc.

Cuộc sống như thế thật tốt đẹp, nếu như có một đứa bé, thì cô sẽ trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới này.

Xuống lầu đi tới trước xe, lại thấy anh đang nháy mắt với cô, rồi anh xuống xe xoay một vòng ở trước mặt cô giống như hiến vật quý, hỏi cô: "Tiểu Nhan, em không thấy hôm nay ông xã có gì khác sao?"

Có gì khác? Còn không phải quân trang thêm một cái gai sao? Từ Nhan cảm thấy hôm nay anh khá lạ.

"Bà xã, em nhìn kỹ đi, quân trang của anh có chỗ nào khác nè." Lưu Vũ lại hỏi tiếp.

"Còn không phải là cấp bậc Trung tá ư, có thể có chỗ gì khác?" Từ Nhan kỳ quái hỏi.

Lưu Vũ rất nhục chí, bất mãn nói: "Bà xã, em không hề quan tâm tới ông xã chút nào, em không thấy anh có một chỗ khác rồi sao?" Nói xong, anh chỉ chỉ phù hiệu quan chức của mình.

Lúc này Từ Nhan mới phát hiện ra, mặc dù quân trang vẫn là quân trang cũ, cấp bậc vẫn là trung tá, nhưng phù hiệu của anh thì khác rồi, chức vụ ở doanh đã trở thành phó đoàn.

"Anh lên chức?" Từ Nhan lầm bầm hỏi ra lời, nhưng vừa ra miệng, cô đã cảm thấy vấn đề của mình rất ngốc.

"Bà xã rốt cuộc phát hiện? Hôm nay chồng em đã lấy xuống chữ phó trong phó phòng rồi, nhưng lại đeo lên một chữ phó khác." Lưu Vũ rất hả hê nói.

Lúc này Từ Nhan đã ngồi lên xe, cô nịt chặt dây an toàn, hỏi anh: "Anh làm đến trưởng phòng rồi?"

Vấn đề này, hình như là trong dự liệu, lại cũng ngoài dự liệu.

"Xem bộ dáng hả hê của anh, chữ phó còn lại từ đâu mà có?" Thấy dáng vẻ hưng phấn của anh, thật ra thì vấn đề đó cũng không đặc biệt, chỉ là cô tò mò sao anh có chữ phó khác thôi?

"Bởi vì ông xã em chẳng những là trưởng phòng, mà còn kiêm phó chính ủy đấy."

Đây đúng là một chuyện đáng mừng, mặc dù cô không ham làm quan, nhưng thấy chồng mình liên tục thăng quan, thì người làm vợ cũng vui vẻ.

"Chúng ta đi mua thức ăn, em làm món ngon cho anh ăn." Từ Nhan cảm thấy, chồng mình vui thì cô cũng vui.

"Tay nghề của bà xã tiến bộ rồi hả ?"

"Anh mới biết à? Lúc anh không ở nhà, em đã chuyên cần luyện tài nấu bếp, hiện tại đã có chút thành tựu, buổi tối làm cho anh ăn. Đúng rồi, Cao Phong có đi theo anh đến đây không? Giai Giai mang thai cũng 5 tháng rồi, mà cậu ấy lại không thường về thăm, quân khu quan trọng thì bà xã càng quan trọng hơn chứ."

"Cậu ấy cũng tới rồi, ngồi xe của anh trở về, nhưng nửa đường đã đi xuống, anh đón bà xã mình, cậu ấy đón bà xã cậu ấy."

Hai người đang vui nên không biết lúc này lại có một người trốn ở sau cây cột nhìn theo xe họ rời đi, trong đôi mắt kia phát ra ánh sáng đáng sợ như ma quỷ.

Không lâu về sau, Lưu Vũ và Cao Phong bắt đầu khẩn trương diễn tập, trước khi đi, Lưu Vũ nói với Từ Nhan: "Mấy ngày anh không ở đây, em phải ngoan ngoãn, không được tức giận lung tung, phải ăn nhiêu cơm, tự chăm sóc cho mình thật tốt."

"Được rồi, cứ như em là trẻ con, anh không có ở đây em sẽ chết đói vậy. Em là người lớn, không phải đứa bé, anh yên lòng diễn tập đi."

"Giai Giai mang thai, anh và Cao Phong đều không ở nhà, em chăm sóc nó nhé." Lưu Vũ lại càu nhàu.

"Biết, chú Lưu." Từ Nhan che miệng cười.

Lưu Vũ suy nghĩ một lát, lại bắt đầu càu nhàu.

Một đêm này Lưu Vũ cứ càu nhàu suốt, nhưng Từ Nhan không những không thấy phiền, còn thương cảm nhiều hơn.

Chuyến đi này sẽ có mấy tháng không gặp anh, ít thì một tháng, lâu thì không nói được.

Từ Nhan nghĩ mình kiên cường, mà phụ nữ kiên cường thì không rơi lệ, nhưng ngày đó khi anh càu nhàu lại khiến cô chảy nước mắt.

Ngày đó cô nhẹ nhàng tựa vào trong ngực của anh, suốt đêm hai người đều không ngủ, chỉ nói chuyện với nhau.

Đặc biệt là Từ Nhan, vừa nghĩ tới mấy tháng không thấy gặp được chồng, vẫn thương tâm khóc, cô tựa vào lồng ngực của anh nói: "Không có em ở bên, không cho anh đi quyến rũ mấy cô trẻ trẻ, không cho nói chuyện với mấy cô đó, không cho. . . . . ."

"Tuân lệnh, bà xã đại nhân." Lưu Vũ cười.

"Người ta đang nói nghiêm chỉnh với anh, anh còn cười nhạo em."

Phụ nữ manh mẽ hơn nữa thì bên trong vẫn yếu ớt, chỉ là trái tim yếu ớt bị bề ngoài kiên cường che giấu thôi. d.i.e.n.d.a.n.l.e.q.u.y.d.o.n

Khi đưa anh lên xe, Từ Nhan mặt ngoài mỉm cười, nội tâm lại rơi lệ.

Thương cảm khi ly biệt, giống như khói mù bao phủ cô, khiến cô thể nghiệm sự đau khổ khi chi cách hai nơi của tất cả những người vợ đồng chí trên thế giới.

Sau khi cô và Lưu Vũ kết hôn, chưa từng chia tay lâu, thời gian dài nhất là ba ngày, nhưng hôm nay lại phải chịu sự cô đơn cắn nuốt.

Giai Giai đã có bầu sáu tháng nên đi lại cũng có vẻ cố hết sức, bụng to hơn phụ nữ có thai bình thường, nhưng bác sĩ đã nói rõ với cô là chỉ có thai một con mà thôi.

Chồng đi, chỉ còn lại Từ Nhan mỗi ngày đi làm tan việc bận rộn, cô dùng hết khả năng để khiến mình bận rộn, giảm bớt một chút khổ sở của nhớ nhung.

Chồng rời đi, cũng làm cho cô dưỡng thành một thói quen viết nhật ký.

Cũng bởi vì chồng tạm thời rời đi, nên làm cho cô bắt đầu chú ý tình huống ở diễn đàn vợ đồng chí, cùng khóc cùng cười với những người vợ đồng chí đó.

Trong lúc vô


Duck hunt