Cưới Chui Với Trung Tá

Cưới Chui Với Trung Tá

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324394

Bình chọn: 7.5.00/10/439 lượt.

, vừa đi vừa ngượng ngùng nói: "Anh Cảnh, em có rồi."

"Có thì có, có..." Mới đầu đội trưởng Cảnh không để ý, cuối cùng đột nhiên nghĩ đến cái gì, anh trợn trừng con mắt, hỏi lại: "Em mới vừa nói cái gì? Em có?"

"Ừ, có, bác sĩ nói đã được hai tháng." Chị Chu đột nhiên ngượng ngùng, khuôn mặt thì đỏ bừng.

Đội trưởng cảnh chợt xông đến bế cô lên cao, cũng không xem xét nơi này có người hay không. Lúc này bọn họ đã đi lên cầu thang tầng một ký túc xá, bên trên thì không có nhiều người nhưng bên dưới lại có, trong sân huấn luyện cũng có người, tất cả mọi người kinh ngạc nhìn bọn họ mà nghĩ, tại sao hôm nay đội trưởng vui thế nhỉ?

Từ Nhan và Lưu Vũ đứng ở trên lầu hai nhìn xuống, mặc dù chỉ nhìn thấy bóng hình mơ hồ mà thôi, nhưng khuôn mặt Lưu Vũ vẫn hiện lên sự hâm mộ.

"Vợ yêu, chúng mình cũng sinh đi chứ nhỉ?" Lưu Vũ lại gần lỗ tai Từ Nhan nói.

"Em còn trẻ, không muốn sinh sớm đâu." Từ Nhan muốn nhìn thấy dáng vẻ nóng nảy của anh, nên trong lòng cố ý đùa giỡn chút.

"Vợ, em đâu còn trẻ đâu, cũng 30 rồi chứ bộ, còn chưa nghĩ đến nữa à? Hơn nữa anh cũng già rồi mà, hơn ba mươi rồi đấy, đồng nghiệp cùng trang lứa của anh đã có con biết nói rồi đấy kìa." Vừa nghe thấy câu ấy, Lưu Vũ đã ấm ức nói.

Từ Nhan dựng chân mày, trừng anh: "Anh nói cái gì? Ai già rồi? Ai không còn trẻ?"

"Vợ anh đâu có già, giống như một cô gái còn trẻ măng ấy, là chồng em già rồi, chồng em không còn trẻ nữa, em..." Lưu Vũ mặt mũi tươi cười, nịnh nọt cô.

Từ Nhan bĩu môi: "Lắm lời, cái miệng anh sao càng ngày càng dẻo đeo thế hả? Đưa người ta tới tận trời luôn cơ đấy, nhưng bây giờ em không muốn mang thai." Cô tuy nói như vậy, nhưng trong lòng vẫn suy nghĩ: thật ra thì mang thai cũng rất tốt.

Trên lầu dưới lầu có hai đôi vợ chồng, một đôi mong muốn mang thai, một đôi vì chuyện mang thai mà phát điên phát khùng, nhưng cũng thấy rõ những anh chàng quân đội đều yêu thương vợ mình.

Hôm nay Lưu Vũ dịu dàng hơn với vợ, giúp Từ Nhan bật bình nước nóng, gọi vợ yêu, nhưng thật ra mục đích như thế nào thì Từ Nhan cũng đoán được. Bởi vì ngày mai Từ Nhan phải tới thư viện làm rồi, sáng sớm phải dậy bắt xe buýt, nên trong lòng cô có chút xót xa.

"Vợ, mời em tắm." Lưu Vũ làm một động tác mời chào.

"Cả người hôi thúi thế kia kìa, anh đi tắm trước đi, em từ từ cũng được." Cô không quen mùi hôi thúi trên người Lưu Vũ, nên trêu ghẹo chồng mình một chút.

"Vậy không bằng chúng mình tắm chung đi, tắm kiểu uyên ương ấy em." Lưu Vũ chớp chớp đôi mắt ngó cô, bắn ra ánh mắt mang ý nghĩa “Anh không ngại đâu mà’, kích thích Từ Nhan.

"Anh có thể nghiêm túc giùm em không? Ngày thường anh nghiêm trang chỉnh tề thế kia, không ngờ lại nói năng ngọt xớt." Từ Nhan ngáp ngáp, cô rất mệt, ngày hôm qua cũng đã khiến cô mệt lắm rồi, hôm nay làm sao tắm chung với anh được.

Lưu Vũ không nói lời nào mà chỉ dính vào cô, đưa cái cơ thể đầy mùi mồ hôi vào sát người cô, rồi nói: "Vợ chồng phải cùng nhau vượt khó, mồ hôi cùng chảy, tắm cùng tắm. Em tắm hay không tắm?"

"Lưu Vũ, anh chơi đểu thế." Từ Nhan giận đến trợn mắt.

"Vợ, lúc em tức giận thực sự rất đẹp." Lưu Vũ can đảm nói thêm một câu.

"Ghét, không được chọc em, nếu không em sẽ cắn." Từ Nhan làm một động tác cắn.

Lưu Vũ vui vẻ, đưa mặt của mình tới gần: "Thật sự muốn cắn hả? Thích cắn lắm hả? Cắn mặt, rồi đến lồng ngực rồi đến..."

"Làm sao càng ngày anh càng không đứng đắn thế hả? Em hối hận gả cho anh mất rồi." Từ Nhan nhìn về phía anh.

"Hối hận không kịp nữa rồi em ơi, bạn Lưu đây cũng không có hứng trả hàng lại đâu nha, gả cho anh thì đời này em sẽ là bà Lưu." Lưu Vũ nói xong, thừa dịp cô không chú ý, đã ôm cô lên.

Từ Nhan đột nhiên bị nhấc lên, cô thét lên: "Lưu Vũ, anh làm gì đấy?"

"Ôm em đi tắm." Nói rất rõ ràng.

"Anh không thể làm như vậy, ngày hôm qua em bị thương, anh phải cho em cơ hội chữa nó chứ"

"Chúng ta đi tắm." Lưu Vũ trở nên lắm mồm.

"Lưu Vũ, anh có nghe em không? Mau bỏ em xuống."

"Chúng ta đi tắm." Anh vẫn nói câu này.

"Lưu Vũ, người ta bảo đêm đầu không được vận được mạnh, cho nên..."

"Chúng ta đi tắm." Anh lặp lại lời lúc nãy.

"Lưu Vũ..."

"Tắm..."

"..."

Từ Nhan vui đùa cùng Lưu Vũ, chuyện tắm táp này còn kích thích hơn thuốc kích thích, từ cuộc đối thoại của hai người có thể nhìn ra được.

Điều bọn họ không biết chính là, đội trưởng Cảnh và chị Chu bên kia đang thì thầm tâm sự ngọt ngào, trái ngược hẳn với bên Lưu Vũ.

Có thai và không có thai, tất nhiên là khác nhau rồi.

"Chồng, giúp em cầm khăn lông..."

"Chồng, giúp em đấm lưng..."

" Chồng..."

"Vợ, chồng em thực sự không chịu nổi."

"Chồng em nói cho anh biết một tin tức xấu."

"Cái gì?"

"Bác sĩ nói trong lúc mang thai không thể ân ái."

“…” Đội trưởng cảnh hôn mê bất tỉnh ngay lập tức.

Editor: tieu_hao

Beta-er: _Tiểu Song

Giằng co cả một đêm, Từ Nhan chẳng còn chút hơi sức đâu nữa mà Lưu Vũ cũng càng đánh càng hăng. Có lẽ do rượu hoặc là tâm sự được giải quyết nên anh như được đánh máu gà, xả hàng loạt đạn vào Từ Nhan.

Từ Nhan vẫn luôn cho rằng một đêm bảy lần chỉ có trong sách, thế mà không ngờ nó xuất hiện cả


Insane