như vậy. Anh lại thích
thú kiểu chơi đùa thế này, hơn nữa như vậy cũng rất kích thích.
"A Vũ, anh làm gì đấy? Đây là trên đường lớn, anh điên rồi? Đừng quên
anh là quân nhân, ngộ nhỡ làm cho người ta . . . . . ." Nói được nửa
câu, miệng đã bị người khác chặn lại.
Hiện tại, Từ Nhan càng ngày càng cảm thấy Lưu Vũ trở nên bỉ ổi, lại dám ở trong xe trên đường lớn động tay động chân với cô. Mặc dù bọn họ là vợ
chồng, nhưng ngộ nhỡ bị người ta bắt gặp thì làm thế nào? Hơn nữa lại
còn là quân đội, mặc dù trên người anh không mặc quân trang, nhưng chỉ
nhìn một cái cũng biết là một quân nhân, cho nên trong lòng cô rất lo
lắng.
Lúc mới đầu đúng là Lưu Vũ có ý muốn vui đùa, kết quả về sau lại trở nên biến đổi, hơi thở của anh cũng nặng thêm. Ở trong xe hôn môi cảm giác
không thoải mái, bởi vì xe được cấu tạo đặc biệt, người chỉ có thể nằm
nghiêng ở trên ghế. Lúc này anh nghiêng người sang, thân thể cũng
nghiêng theo, rất không thoải mái, nhưng lại rất kích thích, còn sự căng thẳng lo sợ bị phát hiện, ngược lại khiến hai người cực kỳ rung động.
Cái này giống như hai người đi dã ngoại, trong lòng lo lắng có người tới đây, nhưng lại không nhịn được kích thích, làm cho người ta hết sức
hưởng thụ loại khoái cảm kia.
"Không sợ, đây là xe quân đội, bọn họ sẽ không kiểm tra." Lưu Vũ ngậm môi của cô, vừa hôn vừa trả lời.
Lúc mới bắt đầu Từ Nhan còn hết sức phản kháng, bởi vì trong lòng sợ bên ngoài có người đi tới, nhưng khi anh hôn vào đôi môi, cô bắt đầu hòa
hợp dần, sức phản kháng cũng ít đi, giãy giụa cũng biến thành rên rỉ.
Thật ra thì trải nghiệm ở trong xe, đó không hẳn không phải là một chuyện tốt.
Hai người cũng động tình, một người bắt đầu cười giỡn hứng thú, một
người ỡm ờ, cuối cùng cũng không chịu nổi cái loại kích thích đó, bắt
đầu thở dốc, bắt đầu rên rỉ.
Không biết từ lúc nào tay của Lưu Vũ đã tiến vào trong quần Từ Nhan rồi. Trong xe có máy điều hòa không khí , nên vào trong xe một lúc, Từ Nhan
đã cởi áo khoác ngoài ra, lúc này trên người của cô chỉ có bộ đồng phục
làm việc gồm áo sơ mi cộng thêm một cái quần thời trang, quần áo cũng
không tính là quá dày nhưng cũng không tính là quá mỏng. Tay của anh đã
từ từ cởi các nút trên quần áo của cô, tay cũng đã đi vào bên trong, xoa nhẹ nơi quần lót của cô.
"Đừng, A Vũ, có người . . . . . ." Hai tay của Từ Nhan bắt lấy cổ áo của hắn, khẩn trương nhìn bên ngoài.
Lưu Vũ không hề trả lời cô, mà dùng hành động trực tiếp để trả lời . Bây giờ thân thể Từ Nhan đã không chịu nổi bởi Lưu Vũ giở trò kích thích
như vậy, thân thể cô đặc biệt nhạy cảm, trước kia cô cũng không biết
thân thể mình có nhiều chỗ nhạy cảm như thế, nhưng kể từ sau khi gặp gỡ
Lưu Vũ, chính xác mà nói phải là sau khi hai người xảy ra quan hệ, thân
thể của cô liền bắt đầu nhạy cảm. Có lúc trong lòng không nghĩ, nhưng
khi bị anh kích thích như vậy, kết quả là thân thể giống như kiểu chiếc
bánh màn thầu, bắt đầu trở nên mềm rồi.
"Anh Tiểu Vũ . . . . . ." Ý thức của Từ Nhan từ từ biến mất.
Mỗi lần Từ Nhan bị Tiểu Vũ ăn, cũng là lúc cô ý loạn tình mê, lúc này
Lưu Vũ đặc biệt hưởng thụ cách xưng hô này, mỗi lần như vậy cũng có thể
đặc biệt kích tình.
Lưu Vũ đem thân thể Từ Nhan bế lên, để cho cô giạng hai chân ở giữa cổ mình.
"Cốc cốc cốc . . . . . ." Đột nhiên, ngoài cửa xe vang lên một tiếng gõ cửa sổ.
Lưu Vũ và Từ Nhan còn đang trong sự kích tình, hình như không nghe thấy tiếng gõ cửa sổ đó.
Âm thanh kia lớn dần, lần này Từ Nhan nghe được, cô mơ mơ màng màng nghe được tiếng gõ bên ngoài cửa sổ. Ngẩng đầu, lại thấy ở ngoài xe có một
người đang đứng,từ bên trong xe có thể nhìn ra bên ngoài, nhưng từ bên
ngoài lại có thể thấy bên trong, cho nên vừa thấy bóng người này thì cô
sợ hết hồn, tất cả kích thích cũng liền mất ráo.
"A Vũ, có người bên ngoài." Cô nhỏ giọng gọi hắn.
"Đừng quản bọn họ, bọn họ không quản lý xe quân đội." Lưu Vũ không vui vì chuyện tốt bị cắt ngang.
"Không quản lý xe quân sự không có nghĩa là bọn họ không được hỏi han,
chúng ta dừng xe ở ven đường, làm ra những loại chuyện này, thì người ta có lý do để hỏi. Đừng làm rộn, tốt nhất anh lái xe đi, nếu như anh cảm
thấy mệt mỏi, thì để cho em lái xe."
Phía ngoài vẫn tiếp tục gõ cửa sổ, nếu không mở cửa xe có thề không bỏ qua.
Lưu Vũ trong lòng tức giận, cởi áo khoác phủ thêm cho Từ Nhan, ấn cô ngã ở trên ghế, nhẹ giọng nói: "Ngủ một chút đi, em cũng mệt mỏi, đợi đến
nhà anh sẽ gọi em." Tiếp đó hạ cửa sổ xe xuống, trừng mắt về phía người
bên ngoài.
Đó là một cảnh sát giao thông trung niên, đứng ở ngoài cửa sổ lễ phép
nhìn hắn, chào theo kiểu nhà binh, nói: "Ngài khỏe chứ, nơi này không
thể dừng xe, cho nên . . . . . ." Nói xong, liếc nhìn vào trong, thấy
được một bộ quân trang được khoác lên trên người một người, muốn nhìn
lại rõ ràng, lại bị Lưu Vũ chặn lại.
Tiếng của Lưu Vũ không lạnh nhưng lại không nhiệt tình, anh kéo cửa sổ
xe đến ngang miệng, hỏi vị cảnh sát giao thông: "Là vì chuyện này sao?"
"Đúng, thật sự thật xin lỗi, nơi này không thể dừng xe." Cảnh sát giao thông cũng coi
