Old school Easter eggs.
Cưới Chui Với Trung Tá

Cưới Chui Với Trung Tá

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324452

Bình chọn: 9.5.00/10/445 lượt.

như công tư phân minh.

Lưu Vũ chào theo nghi thức quân đội, rốt cuộc từ từ lái xe đi . Lúc này, Lưu Vũ không định tiếp tục chuyện này nọ với Từ Nhan nữa, dù sao bọn họ đang ở trên xe, sợ lúc ngừng lại lại có cảnh sát giao thông tới ngăn

cản, liền dẹp suy nghĩ ấy xuống phóng xe chạy thẳng.

"Không biết Giai Giai đang làm cái gì, điện thoại vẫn không gọi được...

rốt cuộc cũng phải có quan hệ mới xong...lại còn có vẻ công việc rất bận rộn nữa chứ." Từ Nhan vừa nhắm mắt vừa lên tiếng.

"Chuyện gì vậy?"

"Cụ thể không rõ ràng lắm, giống như trước nói đã bị loại thông báo

tuyển dụng, sau lại nói đã được tuyển dụng, hơn nữa lúc ấy rất trễ rồi,

cũng không biết đang bận rộn gì, nói chúng ta không cần chờ cô ấy về

nhà. Em sợ đứa nhỏ này chưa quen cuộc sống ở thành phố N, bị người ta

bắt nạt." Từ Nhan giọng nói rất nhẹ, thật không còn chút hăng hái nào

của trước kia.

Lưu Vũ lấy điện thoại di động ra bấm số điện thoại của Giai Giai, nhưng

mà bên kia vẫn không ai nhận. Anh đóng điện thoại, suy nghĩ một chút,

lại tiếp tục gọi, vẫn như cũ, không ai nhận.

"Tiểu nha đầu này, đang làm gì?" Lưu Vũ vừa vội vừa phát cáu, lại nhắn

một tin nhắn, tin nhắn rất đơn giản, đại khái nói là “cô nhận được tin

nhắn nhanh chóng gọi điện thoại lại”.

Đối với cô em gái này, anh luôn không yên tâm, thật ra thì cũng không

cần lo lắng lắm, dù sao cô ấy không còn là một đứa trẻ , cô làm việc rất có đúng mực, nhưng là dù sao thành phố N này cũng hoàn toàn xa lạ với

cô, giống như Từ Nhan nói, không thể không lo lắng cho cô.

Anh tăng tốc, chiếc xe giống như viên đạn vọt ra khỏi nòng súng vậy.

Lúc về đến nhà, Giai Giai cũng chưa trở về. Lúc này hai người cũng nóng

ruột, chỉ sợ Giai Giai có chuyện gì xảy ra, lúc này Lưu Vũ đã định gọi

điện thoại cho đồng nghiệp đã chuyển ngành về tại Cục điều khiển ở thành phố để nhờ hỗ trợ.

Từ Nhan lại gọi điện thoại cho Giai Giai lần nữa, nói thật bây giờ Giai

Giai làm cho cô lo lắng. Lần này điện thoại kết nối được, có người nhận, Từ Nhan ở trong điện thoại hỏi cô: "Em ở đâu vậy? Vì sao lại không nhận điện thoại?"

"Chị dâu, em đã về đến nhà rồi." Bên kia truyền đến tiếng Giai Giai, còn nghe tiếng động nữa, xung quanh hình như là nơi có rất nhiều xe, bởi vì cô nghe được tiếng còi xe hơi, còi xe máy nữa. Sau đó che di động lại,

hướng về phía Lưu Vũ nói: "A Vũ, đừng có gấp, đã liên lạc được với Giai

Giai rồi”.

Lưu Vũ chợt quay đầu lại, tắt điện thoại trên tay mình, không nói một

tiếng nào, người đã xông đến chỗ Từ Nhan giành lấy điện thoại di động

trong tay cô, hướng về phía điện thoại nói lớn: "Giai Giai, đã xảy ra

chuyện gì? Em đang làm gì vậy hả? Có biết anh và chị dâu em đang rất lo

lắng hay không?"

"Anh, em đang ở dưới lầu, sẽ đi lên ngay, anh đừng mắng em nữa." Giai

Giai hình như cũng không coi chuyện này có gì là quan trọng, cảm thấy

anh trai và chị dâu cũng quá khẩn trương rồi.

Lúc tắt điện thoại, trong lòng Lưu Vũ vẫn còn tức giận, nói: "Con bé

này, làm việc như vậy không buồn quan tâm đến anh chị nữa, vẫn như một

đứa trẻ, mãi không chịu lớn."

"Sau khi Giai Giai lên đến nơi, anh cũng đừng mắng nó nữa, về trễ thế

này nhất định là nó có chuyện, chúng ta cũng đừng can thiệp vào." Dù sao cũng là em gái của chồng, điểm đạo lý này Từ Nhan vẫn hiểu, có thể

không nói thì không nói.

"Chỉ vì em cưng chiều nó, nên nó vẫn cứ tiếp tục làm như vậy là phải.

Muộn như vậy mà không trở về nhà, nếu như thực sự xảy ra chuyện gì, anh

biết ăn nói thế nào với ba mẹ." Lưu Vũ bình thường tính tình ôn hòa,

nhưng lúc này lại giống như là ăn ớt vậy, cả người đều bốc lửa.

Đang nói, Giai Giai đã mở cửa đi vào rồi, cô vừa xông tới, vừa kêu: "Anh trai, chị dâu, em đói bụng, có gì ăn hay không."

"Không có." Lưu Vũ nhìn cô chằm chằm, kéo cái ghế ra, ngồi xuống nghiêm túc hỏi, "Em đi đâu?"

Anh, tại sao anh vừa về đã mắng em rồi? Em đang đói bụng , không thèm

nghe anh nói nữa, em đi ăn cơm trước." Nói xong thì đổi giày rồi chạy về phía phòng bếp, nhưng tìm khắp phòng, cái gì cũng không có, tiếng của

cô từ phòng bếp truyền đến: "Anh trai, chị dâu, hai người chưa ăn cơm

sao? Tại sao trong phòng bếp chẳng có cái gì cả?"

"Anh chị ăn ở bên ngoài nên không nấu cơm. Trong phòng còn có chút đồ ăn vặt, nếu không em ăn trước cho đỡ đói, để chị nói anh Vũ ra ngoài mua

đồ ăn cho em." Từ Nhan nói xong, nhỏ giọng nói với Lưu Vũ, "Anh ra ngoài mua đồ ăn cho em ấy đi."

"Không cần đâu chị dâu, em còn một chút mì ăn liền." Giai Giai từ phòng bếp chạy ra, vừa đúng nghe được Từ Nhan và Lưu Vũ nói.

"Mì ăn liền kia không có dinh dưỡng, hãy để cho anh trai em đi giúp em đi, anh ấy lái xe nhanh lắm."

"Anh không đi, mới từ bên ngoài trở về, cả người mệt mỏi chết đi được,

để cho nó tự gọi đồ ăn bên ngoài hoặc là tự mình chạy đi ăn. Còn nữa, nó còn chưa có giải thích rõ ràng . . . . . ." Lưu Vũ còn đang muốn nói

thêm, đã bị Từ Nhan đẩy ra ngoài cửa, chỉ nghe cô nói: "Được rồi, Giai

Giai vừa trở về, anh còn để cho em ấy đi ra ngoài ăn, gọi đồ ăn bên

ngoài cũng không có nhanh như vậy, anh nhìn em ấy nhịn đói à? Kh