ông biết quan hệ gia đình. Nếu như Lưu Vũ biết bối cảnh của nhà họ Từ, có lẽ cũng sẽ không kết hôn gấp gáp như vậy rồi. Nhưng
trên thế giới này không hề có hai từ “nếu như”, hai người đã kết hôn
rồi, ban đầu chỉ đơn thuần là bởi vì hai người đều đã đến tuổi kết hôn,
mặc dù việc này có bao nhiêu là kích động, nhưng sau khi cưới thì hai
người rất hạnh phúc, như vậy là đủ rồi.
Sau khi ăn cơm mừng đám cưới, Lưu Vũ mới chính thức hiểu được bối cảnh
gia đình của vợ mình. Quả thật làm cho anh giật mình, anh không thể nào
ngờ được vợ mình lại là hòn ngọc quý trên tay bí thư Từ.
Bọn họ cũng không ăn cơm ở nhà, mà là ăn trong khách sạn. Lần ăn cơm
này, không chỉ có vợ chồng Từ Nhan và Giai Giai, còn có vợ chồng Từ Lỗ
nữa. Đồng Diệp mang thai, mặc dù bụng vẫn chưa lộ rõ, nhưng thân là mẹ
của đứa bé đó... Cũng không tránh khỏi vui sướng, làm cho người ta phải
hâm mộ. Kể từ khi thấy chị Chu mang thai, bây giờ lại thấy Đồng Diệp
cũng mang thai, đột nhiên Từ Nhan có một loại cảm giác, cô cũng muốn
mang thai. Giống như Đồng Diệp nói, kể từ sau khi mang thai, hôn nhân
lại càng thêm viên mãn, Từ Lỗi lại càng quan tâm chăm sóc cô ấy hơn.
Từ Lỗi và Lưu Vũ bạn bè gặp lại nhau, đương nhiên có rất nhiều chuyện
nói không hết, Từ Nhan và Đồng Diệp ngồi chung một chỗ, bên cạnh còn cói Giai Giai, ba người phụ nữ nói chuyện với nhau cũng không hết đề tài.
"Nha đầu, em cũng có một đứa đi, phụ nữ mà không được làm mẹ, thì không
phải là một người phụ nữ hoàn chỉnh." Sau khi Đồng Diệp có đứa bé, thì
không còn nhu nhược như trước nữa, ngược lại lại rất kiên cường.
"Hiện giờ bọn em cũng không có cách nào, A Vũ cũng thích có em bé, em thấy anh ấy cũng rất thích có đứa con của mình."
Hai người ngồi chung một chỗ nói chuyện phiếm, bất tri bất giác phát
hiện, Giai Giai đột nhiên trầm mặc, giống như đang suy nghĩ chuyện gì
đó, không nói câu nào.
"Giai Giai, sao vậy? Sao tự nhiên lại không nói gì? Có phải cũng muốn yêu rồi hay không?" Từ Nhan trêu ghẹo.
"Không có, em còn trẻ tuổi, chưa nghĩ đến việc bị trói buộc sớm như vậy." Giai Giai đỏ mặt lên, lập tức phản bác.
"Xem em đỏ mặt kìa, có phải yêu rồi hay không?" Từ Nhan thú vị hỏi tiếp.
"Chị dâu, chị giễu cợt người ta." Giai Giai liếc Từ Nhan một cái, vừa vội vàng nói.
Lúc này Từ Nhan mới thu lại bộ dạng đùa giỡn, cô nghĩ tới doanh trưởng
Cao, rồi nhìn lại Giai Giai đang ở trước mặt, thế nào cảm thấy hai người lại xứng đôi đến vậy. Một người thì không nói nhiều, tiếc chữ như vàng, một người thì hoạt bát hiếu động, tính cách bù đắp cho nhau, nhất định
có thể cọ sát ra tia lửa tình yêu. Cô có thể tưởng tượng được, nếu như
túm hai người này lại với nhau, sẽ có bao nhiêu chuyện hay, nghĩ đến
đấy, cô liền cảm thấy rất thú vị.
"Chị dâu, chị cười cái gì vậy, là lạ, làm cho người ta rợn cả tóc gáy."
Giai Giai đột nhiên cảm thấy nụ cười của chị dâu là nhằm vào mình, sao
cô lại có loại ảo giác này nhỉ.
"Giai Giai, em có thích quân nhân không?" Từ Nhan đột nhiên hỏi.
"Quân nhân? Không cần, cứng ngắt như một khúc gỗ, trong nhà có một người lính là đủ rồi, không cần thiết phải kéo thêm một người lính nữa vào."
Giai Giai không chút suy nghĩ, lập tức từ chối, nhưng ở trong đầu, lại
hiện lên một bóng dáng. Đột nhiên cô cảm thấy sợ hãi.
"Quân nhân có cái gì không tốt chứ? Chị cảm thấy nếu em được gả cho quân nhân cũng không tồi."
Lúc này Đồng Diệp cũng trợn to hai mắt, hỏi: "Nha đầu, có phải em muốn giới thiệu quân nhân cho Giai Giai không?"
"Em đang có ý đó đó." Từ Nhan mở trừng hai mắt nhìn chị ấy.
"Chị dâu, mình chị chịu sự tàn phá của quân nhân là đủ rồi, đứng có đẩy
quân nhân lên người em nữa?" Giai Giai cảm thấy hôm nay chị dâu có chút
đáng sợ.
"Giai Giai, chị dâu đem đến cho em một người đàn ông đặc biệt ưu tú. . . . . ."
"Không cần, em không muốn gả cho quân nhân!" Giai Giai không chút nghĩ ngợi liền từ chối.
"Giai Giai. . . . . ."
"Chị dâu, chị đừng phá vỡ quyết định của em."
"Giai Giai. . . . . ."
Đồng Diệp mím môi bật cười. Sau khi kết hôn, trên người Từ Nhan liền tản ánh sáng và dịu dàng của một người mẹ, không còn nhuệ khí như xưa nữa,
như vậy cũng rất tốt.
"Sao vậy, vợ yêu? Chuyện gì làm cho em cảm thấy buồn cười dữ vậy?" Lúc này Từ Lỗi đã tới, ôm lấy vợ, hôn lên mặt cô một cái.
"Anh làm gì đấy, ở đây nhiều người như vậy mà." Đồng Diệp liếc anh một
cái, nhưng vẫn nằm trong lồng ngực của chồng, cảm thấy thế giới này đẹp
đẽ làm sao.
Từ Nhan vẫn còn đuổi theo Giai Giai, vẫn có ý truyền cho cô hạnh phúc
khi làm vợ quân nhân, nhưng Giai Giai lại phản đối, trong lòng cô có vài suy nghĩ, nhưng không muốn cho chị dâu của mình biết. Đối với chuyện làm mai mối cho Giai Giai, Từ Nhan đang bận rộn ở bên Lưu Vũ nên cũng nhanh chóng quên béng đi mất. Giai Giai thở phào, trong
lòng nhẹ nhõm. Cô cực kỳ sợ dáng vẻ liều mạng làm mai của chị dâu. Cô
còn trẻ, không muốn bị bắt đi xem mắt sớm như vậy, mà điều quan trong
nhất là cô không muốn gả cho quân nhân. Anh trai bận rộn như vậy, không
thể trở về nhà cũng đã tạo nên ám ảnh trong lòng cô rồi, cho nên đ