từ từ tập thành thói quen yêu anh. Dù là thói quen thì đến một thời điểm nào đó, cũng sẽ phát sinh một loại tình cảm, lúc ấy
tình cảm của Từ Nhan đối với anh chính là như vậy. Tiểu Xá đã từng nói
như thế này: "Thật ra thì cậu hoàn toàn chưa từng thật sự động lòng, đối với loại tình yêu đầu đời mông lung kia, sau khi chia tay sẽ cảm thấy
tiếc nuối, sự tiếc nuối đó sẽ làm cho người ta nhung nhớ nhiều năm liền. Đối với Tiểu Triệu, cậu vẫn còn tức giận, bởi vì anh ta xu nịnh quyền
thế, làm trong lòng cậu sinh ra cảm giác bài xích đối với anh ta, nên
làm cho cậu nhớ lâu như vậy. Thật ra thì tình yêu chân chính không phải
như vậy, khi cậu thật sự yêu một ai đó, có lẽ cũng sẽ không có tiếc nuối và cũng sẽ không nổi giận như vậy."
Đối với tình yêu đầu cô thật sự không hề yêu? Từ Nhan cũng không cho là
như vậy, nếu không yêu thì sao cô lại nhớ nhiều năm đến vậy? Đối với
Tiểu Triệu thì quả thật cô không hề yêu sâu đậm, dù sao lúc ấy cô cũng
chỉ mới chia tay được hơn một năm. Có thể khi phụ nữ đau lòng thì sẽ dễ
dàng động lòng hơn, thế nhưng cũng chỉ là cảm động, bởi vì Tiểu Triệu
đối với cô rất tốt. Sau này suy nghĩ lại, nếu như không phải do cha mẹ
Triệu bắt bẻ , phải chăng cô cũng sẽ kết hôn với Tiểu Triệu? Với người
con có hiếu này, lời của cha mẹ vĩnh viễn đều là thánh chỉ, nếu cô thật
sự gả cho anh ta, có thể hạnh phúc như bây giờ không? Gặp được Lưu Vũ,
là chuyện hạnh phúc nhất đời cô, mặc dù bọn họ kết hôn rất gấp, một
tháng quyết định cả đời, nhưng Lưu Vũ rất thích cô, cô cũng cảm thấy
hạnh phúc đang tràn ngập ở lòng của cô.
Tiểu Xá nói, cậu gặp được Lưu Vũ, thật sự là hạnh phúc, có người đàn ông nào lại thương vợ như Lưu Vũ không? Từ Nhan cảm thấy lời này cũng không sai, lúc mới bắt đầu cô cũng bài xích anh, sau đó lại hớn hở tiếp nhận, sự chuyển đổi đó thật ra đều do Lưu Vũ dùng tấm chân tình của mình để
đổi lấy. Lưu Vũ đã từng nói với cô rằng, người phụ nữ mà đời này anh
trân quý nhất là cô, mặc kệ gặp phải chuyện gì thì anh cũng sẽ dùng cả
sinh mạng của mình để yêu cô. Theo như lời anh nói, cô cảm thấy anh đã
sớm nảy sinh tình yêu với cô, nhưng cô và anh làm sao biết được, nguyên
nhân cụ thể như thế nào thì cô cũng không biết, mà cô cũng lười phải
đoán.
Trong khoảng thời gian này được Lưu Vũ hết mực cưng chiều, tính tình của cô cũng thay đổi, trở nên khôn khéo hơn, thích nhìn bộ dạng cưng chiều
của anh với mình. Mỗi lần nhìn thấy dáng vẻ dở khóc dở cười của anh khi
bị cô trêu đùa, cô cảm thấy chơi rất vui, có lúc cô cũng thích đùa giỡn
với chính mình. Mỗi lần đi với anh tâm tình của cô đặc biệt sảng khoái,
thì ra là được chiều chuộng cảm giác lại tốt đẹp đến như vậy.
Hôm nay là ngày cuối cùng Từ Nhan làm việc ở đây, sau ngày hôm nay cô sẽ nghĩ việc. Cô và Lưu Vũ cũng đã thương lượng xong, lễ mừng năm mới sẽ
về nhà họ Lưu để ăn mừng, sau khi hết năm mới sẽ về nhà mẹ đẻ. Cô cũng
đã nói việc này với cha mẹ rồi, cha mẹ nói nhà chồng cách khá xa, nên
theo lý, lễ mừng năm mới thì phải về đó, mà nhà mẹ thì cách nhà bọn họ
không xa, lúc nào cũng có thể về được.
Trước kia cô sẽ ở lại đây tăng ca, bởi vì mỗi lần về đến nhà đều rất
lạnh lẽo, không bằng ở lại đây làm việc thì hơn, mặc dù ở thư viện này
rất ít khi phải tăng ca. Tết đến mọi người đều bận rộn đi thăm họ hàng,
nhưng vẫn sẽ có người đến nơi này tìm kiếm. Ví dụ như, những trường cấp
ba ở thành phố, có những người không về quê ăn tết, thì họ có thể vùi
đầu ở thư viện để đọc sách. Vì vậy ngày tết, thư viện sẽ cắt cử người ở
lại trực. Nhưng lại không ai muốn trực hết, có ai muốn ngày tết mà còn
phải đi trực đâu, những lúc như thế này thì Từ Nhan đều xung phong ở lại trực.
Còn chưa tan sở, Từ Nhan đã bắt đầu sắp xếp tư liệu rồi. Cô biết Lưu Vũ
đang ở dưới lầu chờ mình. Trong khoảng thời gian này Lưu Vũ thường xuyên đưa đón cô, nên cũng có rất nhiều người trong công ty nhận ra anh. Lúc
đầu, mọi người không hề biết cô đã kết hôn, đều cho rằng Lưu Vũ là bạn
trai của cô. Sau một thời gian dài mới biết, Từ Nhan không nói tiếng nào mà đã kết hôn. Tất cả mọi người đều trợn mắt há hốc mồm, hoàn toàn
không tưởng tượng ra được người có tính tình trực sảng như Từ Nhan lại
kết hôn âm thầm.
"Từ Nhan, chồng cô lại tới đón cô kìa." Chiếc xe đồ sộ đậu ở lầu dưới,
rất dễ trông thấy, không muốn làm người ta chú ý cũng rất khó.
Trong lòng Từ Nhan có một loại cảm giác thỏa mãn. Phụ nữ hạnh phúc trong công ty cũng không ít, nhưng người được chồng cưng chiều giống như cô
thì lại không nhiều. Mặc dù nói cái tốt không dùng cũng bị đồng nghiệp
biết, nhưng lúc này cái tốt được bày ở trước mặt thì lòng hư vinh lại nở to hơn, có thể làm sự kiêu ngạo của con người ta tiếp tục bùng nổ phát
sáng hơn.
Còn mấy phút nữa là tan làm, cô gần như đã thu xếp xong hết mọi việc.
Thật ra thì đồ của cô ở trong công ty rất ít, hầu như cũng không có gì
cần phải mang đi. Trước lúc tan làm cô thu dọn đồ đạc một hồi là xong
ngay. Mới vừa dọn dẹp xong xuôi Lưu Vũ đã gọi điện thoại tới: "Bà xã,
xong chưa?"
"Còn chưa có tan làm đâu, anh gấp gáp cái g