bên vịt con, tôi chưa bao giờ có cái ham muốn ấy, cũng vì em là người tôi yêu chăng?
Nghĩ ngợi trong đầu, tôi thoáng chốc lại có cái suy nghĩ muốn em là của
tôi. Aizz…, cái tâm địa đen tối này, sao tôi có thể làm thế với vịt con
được chứ.
Tôi tự nguyền rủa mình rồi thôi không nghĩ đến chuyện đấy nữa. Ngoảnh ra thì đã thấy đến cổng trường rồi. Tôi bảo bọn nó ở ngoài chờ, để tôi với Hạo Nhiên đưa vịt con lên phòng tôi. Em đi không vững lại còn không
chịu để tôi cõng, cứ bám rịt lấy Hạo Nhiên.
_Hạo Du…Hạo Du…
Hóa ra là em gọi tên thằng đó, chắc nhầm Hạo Nhiên là Hạo Du chăng?
_Đình Phong, thế này là sao? Không phải là cậu yêu đơn phương đấy chứ.
_Chỉ là tôi chưa tỏ tình với cô ấy thôi.
Tôi thanh minh vội trong khi vịt con vẫn gọi tên Hạo Du. Nhìn Hạo Nhiên kìa, nó đang cười nhạo tôi đây mà.
_Hà hà, xem ra là cậu nghiêm túc rồi đây. Thực ra là tôi đoán cậu yêu đơn phương ngay từ đầu rồi.
_Tại sao?
_Cô bé là em dâu tôi mà. Hạo Du là thằng em họ tôi, cũng là chồng cô bé. Mà cậu đã biết chuyện cô bé có chồng chưa đấy?
_Gì cơ, cậu với tên đó có quan hệ anh em? Thế mà giờ mới nói cho tôi biết là sao, bạn bè thế đấy hả.
_Hehe, có gì đâu. Mà nói thế tức là cậu biết Tiểu Minh có chồng rồi.
_Ừ, tôi thấy ảnh cưới của hai người một lần.
_Cậu yêu Tiểu Minh thật đấy hả. Biết có chồng rồi mà vẫn thế à?
_Ờ, biết làm sao được, cô bé cứ như một thiên thần.
_Điên rồi à. Thôi, về phòng cậu rồi, tôi về đây.
_Ờ, cảm ơn cậu.
_Lại điên rồi. Tranh thủ cơ hội nào tỏ tình đi, và nếu thành công thì nhớ khao tôi. Về đây.
Hạo Nhiên nói rồi đi thẳng. Thằng này, từ lúc quen nhau đến giờ, lúc nào nó cũng bỏ đi như thế. Chả hiểu từ “tạm biệt” thì có lỗi gì mà nó lại
ghét. Quái gở thật.
Tôi dìu vịt con vào giường rồi lấy khăn lau miệng cho em, lại nôn nữa rồi.
“Ọe…ọe…”
Toàn mùi bia, sợ thật. Đáng lẽ tôi không nên đưa vịt con đến đấy mới
phải. Mệt thật. Em nôn xong nằm yên được một tẹo thì bắt đầu ôm lấy tôi
khóc nức nở.
_Hạo Du…Hạo Du…tại sao…
Bây giờ lại tưởng tôi là tên đó. Haiz, đúng là yêu tên đó thật rồi. Tên
đó chẳng phải là có người yêu rồi sao, chắc hắn lại đưa con nhỏ đấy về
nhà nên hôm nay vịt con mới phải sang chỗ tôi, thương em quá.
“Ring…ring…ring…”
Có điện thoại, chẳng phải là số vịt con sao?
_Alo, ai thế?
Im lặng, ai vậy nhỉ, sao lại dùng số vịt con, không lẽ là…
_Ai vậy?
_Anh…là Đình Phong hả?
Cuối cùng cũng có tiếng trả lời, đúng như tôi đoán, là Hạo Du.
_Đúng rồi.
_Tôi là Hạo Du. Tiểu Minh…cô ấy có ở chỗ anh không?
_À, có.
Nói rồi tôi cố tình bật loa ngoài để tên đó nghe được tiếng Tiểu Minh đang khóc tỉ tê: “Anh…em đau…đau quá…”
_Đó, cậu nghe giọng cô ấy chưa?
_À, ừm, xin lỗi đã làm phiền hai người vui vẻ.
Nói xong tên đó cắt máy luôn, tôi biết mà.
_Hạo Du…đau…tim em…đang đau lắm, anh biết không?
Đó là phần còn lại của câu nói, thể nào tên đó cũng hiểu nhầm cho mà
xem, thể nào cũng nghĩ chúng tôi đang làm chuyện “gì đó”. Haha, chắc giờ đang điên lắm. Chắc là cũng lo cho vịt con nên mới gọi. Tên đó trông
thế mà…còn đểu hơn cả mình.
_Hạo Du…Hạo Du…
Vịt con lại bắt đầu rên rỉ cái tên “Hạo Du”, tuy không khóc nữa nhưng
giọng nghe rất thảm thiết và bi thương. Tôi thương em quá, chắc lấy nhau nhưng tên đó không yêu em nên em mới buồn đến vậy. Mấy lần gặp tôi, em
đều khóc. Thật đáng thương quá vịt con à, tôi nhất định sẽ phải khiến em hạnh phúc.
Tôi nằm bên cạnh, nhìn em cuộn tròn trong chăn mà trán ướt mồ hôi. Hơi
thở nồng nặc mùi bia, em uống cũng không ít mà. Hơn nửa giờ rồi, em vẫn
gọi tên hắn, lại còn cứ níu lấy tôi.
_Hạo Du à…Hạo Du…
_Ừ, anh đây.
Có vẻ như em vẫn tưởng tôi là tên đó, say quá rồi.
Bất ngờ, em lao người đến ôm chặt lấy tôi, hôn liên tiếp lên cổ. Hơi
nóng phả vào người tôi theo từng nụ hôn. Tôi vội đẩy em ra nhưng em vẫn
bám lấy tôi không rời.
Vịt con à, anh là một thằng con trai đấy.
Và là một thằng con trai không phải tốt đẹp gì đâu.
Tất nhiên là vịt con không nghe thấy. Em ôm trọn lấy tôi rồi vẫn cứ mơn man hôn lên cổ.
Chợt, một luồng điện chạy dọc toàn thân tôi, môi em khẽ chạm vào môi tôi rồi bắt đầu nụ hôn rất vụng về.
Cơ thể tôi bắt đầu tràn ngập ham muốn.
Hơi nóng trong người tôi bắt đầu lan tỏa theo từng nụ hôn của em.
Vịt con à, anh không thể chịu đựng thêm được nữa đâu.
Và thế là tôi cũng lao vào mút mát đôi môi mọng đỏ của em. Bị kích
thích, tôi như con thú điên dại, đè chặt cơ thể em xuống giường, vừa hôn ngấu nghiến môi em vừa đưa tay xuống dưới tháo khóa áo em ra.
Khát khao chiếm hữu mãnh liệt rạo rực trong cơ thể tôi, khiến máu cứ như sôi lên sùng sục.
Lại thêm hơi men trong người khiến tôi không thể kiểm soát được ham muốn của bản thân nữa.
Chỉ đến khi…tôi thấy em giữ lấy tay tôi, chống cự yếu ớt, tôi mới ý thức được mình đang làm cái việc tồi tệ gì.
_Không…đừng…
Lúc này tôi mới rời môi em, giật mình nhìn xuống tay mình đã cởi tuột khóa áo em ra.
May bên trong vẫn còn một tấm áo nữa.
_Khốn khiếp.
Nhìn vịt con ngoan ngoãn trên giường, nằm im, lại thiêm thiếp ngủ, tôi tự c hửi mình rồi đắp chăn c