yêu nhiều hơn cả khi yêu
mình nữa. Mình đã suy nghĩ thông suốt cả rồi, mong rằng…hai người họ sẽ
hạnh phúc.
Tú Giang nói với giọng rất chân thành khiến tôi quả thực thấy vô cùng cảm động. Tôi bất giác đưa tay nắm lấy tay Tú Giang.
_Tú Giang, đã có lúc mình rất ghét bạn, và nghĩ bạn chẳng hề nghĩ cho
Tiểu Minh chút nào. Nhưng bây giờ mình đã hiểu, thật xin lỗi bạn vì
những suy nghĩ đó.
_Mình hiểu mà. Khi nào Tiểu Minh tỉnh lại, bạn nhớ gửi lời đến cô ấy
giúp mình nhé. Bây giờ mình phải đưa Hạo Du về, anh ấy đang cần được
chăm sóc mà.
_Ừ, mình nhớ rồi, bạn về đi, chào bạn.
_Chào bạn.
Chờ Tú Giang lên ôtô rồi, mãi đến khi chiếc xe ra khỏi cổng bệnh viện và biến mất khỏi tầm mắt tôi, tôi mới quay người trở lại phòng bệnh của
Tiểu Minh, lại bắt đầu suy nghĩ lan man. Vậy là Hạo Du cuối cùng đã chọn Tiểu Minh, cậu ấy đã quyết định sau này sẽ chỉ dành tình cảm cho Tiểu
Minh thôi. Thật là một tin tốt lành, cho dù nói như vậy thì thật tội
nghiệp cho Tú Giang nhưng…Tiểu Minh cũng phải chịu khổ nhiều rồi. Giờ
biết tin này chắc cô ấy vui lắm. Bao giờ Tiểu Minh tỉnh lại, tôi phải
báo ngay cho Tiểu Minh mới được, thật là tốt quá rồi.
Trên hành lang trở về phòng bệnh, bước chân tôi dường như nhanh hơn vì
vui mừng. Quả thực tôi rất mừng cho Tiểu Minh, cô ấy đã đau khổ đến vậy
vì tình cảm dành cho Hạo Du. Sau này cô ấy có thể hưởng hạnh phúc bên
cậu ấy được rồi.
Phấn khởi, tôi mang cả những nét rạng rỡ trên khuôn mặt mình vào trong
phòng. Chợt, tôi khựng lại trước cảnh tượng đang xảy ra kia. Là…là…Đình
Phong…
Anh ấy đang…hôn Tiểu Minh, đang hôn lên môi cô ấy. Rồi sau đó là giọng nói hết sức dịu dàng:
_Vịt con, bằng bất cứ giá nào, anh cũng biến em là của anh…
Vịt con, bằng bất cứ giá nào, anh cũng biến em là của anh, anh sẽ không để
em phải chịu khổ nữa đâu, anh sẽ mang lại hạnh phúc cho em, chỉ hạnh
phúc thôi…
_Vịt con, bằng bất cứ giá
nào, anh cũng biến em là của anh, anh sẽ không để em phải chịu khổ nữa
đâu, anh sẽ mang lại hạnh phúc cho em, chỉ hạnh phúc thôi…
Giọng Đình Phong vang lên ấm áp nhưng đầy quyết tâm, sau đó, anh lại dịu dàng hôn lên môi Tiểu Minh một lần nữa như để khẳng định lại lời hứa
của mình. Khi cái hôn nhẹ nhàng được đặt lên môi cô, anh đâu biết được, ở ngoài cửa kia có một người đang dần khuỵu xuống với trái tim đang vỡ.
Tiểu Phần khóc, nước mắt rơi lã chã xuống nền gạch. Chính cô cũng không
hiểu tại sao cô lại khóc nhanh đến thế khi khuôn mặt mới vừa nãy thôi là đang vô cùng rạng rỡ. Cô cũng không biết tại sao trái tim cô đau đớn
đến vậy khi nhìn thấy Đình Phong hôn Tiểu Minh và nói với cô những lời
dịu dàng như thế. Cô không biết, thế mà cơ thể cứ tự nhiên sụp xuống,
nước mắt chảy vào miệng đắng ngắt, tim thì như muốn vỡ tung ra. Cô ôm
lấy ngực rồi loạng choạng đi khuất khỏi cánh cửa phòng VIP 1.
Đứng một mình bên lan can, hình ảnh Đình Phong đang hôn Tiểu Minh cứ
hiện về ám ảnh tâm trí cô, những lời nói ấm áp văng vẳng bên tai lại như làm vết thương trong lòng cô như khoét rộng thêm, sâu thêm. Chưa bao
giờ cô lại có cái cảm giác đau đớn cùng cực như lúc này, thực sự rất
đau. Cô thậm chí không thể kiểm soát được nước mắt đang ào ạt trào ra
khỏi mi mắt, thấm đẫm gương mặt cô. Tiểu Phần đã từng khóc, không phải
ít lần, nhưng chưa một lần cô khóc vì một người con trai mà thấy trái
tim mình đau như lúc này. Có phải vì yêu? Cô đã từng nghĩ tình cảm cô
dành cho Đình Phong chỉ là “thích” thôi, nhưng không lẽ chỉ vì thích anh mà cô lại thấy khó chịu như vậy khi thấy anh… Cô cũng biết là anh yêu
Tiểu Minh nhiều nhưng không ngờ cô cũng…hình như là cô cũng yêu Đình
Phong mất rồi. Là yêu, một tình cảm lớn hơn thích rất nhiều.
Chấn tĩnh lại mất nhiều thời gian hơn cô tưởng, mãi lâu sau, Tiểu Phần
mới lau sạch được nước mắt mà bước vào trong phòng như không có gì xảy
ra, như cô không hề nhìn thấy cái cảnh cô không hề muốn nhìn thấy đấy.
Cô ngồi xuống ghế bên giường Tiểu Minh, Đình Phong giờ lại ngồi tĩnh
lặng, mắt cứ chăm chăm nhìn vào Tiểu Minh. Trong phòng mới bớt đi một
người mà sao không hề thấy thoải mái thêm chút nào, chỉ thấy căng thẳng, ngột ngạt hơn gấp mấy lần.
Ngồi đối diện với Đình Phong một hồi lâu, Tiểu Phần mới bàng hoàng nhận
ra anh gầy mà đen đi nhiều, gương mặt hốc hác, mắt trũng sâu, thâm
quầng, lại còn xuất hiện lún phún râu và ria nữa. Đây hoàn toàn không
phải là Đình Phong hoàn hảo và quyến rũ cô vẫn thấy thường ngày. Mới có
chưa bao lâu không gặp anh mà giờ để ý mới thấy anh tiều tụy đi như vậy. Tiểu Phần thấy thế, tất nhiên không khỏi thương xót, chắc Đình Phong vì lo lắng cho Tiểu Minh quá nên mới thành ra như vậy, thật tội nghiệp anh làm sao. Tiểu Phần nghĩ. Nhưng cô đâu biết phải làm thế nào, mà cũng
chẳng có gì có thể làm vào lúc này. Chắc chỉ khi Tiểu Minh tỉnh lại,
hoặc hơn nữa là Tiểu Minh là của anh thì Đình Phong mới trở lại như
trước. Nhưng…bây giờ cô lại nghĩ, Tiểu Minh đã từ chối anh một lần rồi,
mà đấy lại là khi Tiểu Minh còn yêu đơn phương Hạo Du, bây giờ nếu cô
biết Hạo Du đã chọn cô và chia tay Tú