XtGem Forum catalog
Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3217950

Bình chọn: 9.00/10/1795 lượt.

ấy hình như là bị sốt từ trưa.

_Vậy à. Ừm, phiền bạn trông anh ấy hộ mình. Mình sẽ đến ngay.

_Ừ, được rồi.

Lần này là tôi tắt máy trước. Nhìn Hạo Du ngủ mê mệt đi trên giường,

người ướt đẫm mồ hôi, tôi mới thương tình cởi cho cậu cái áo khoác ngoài ra, rồi lau mồ hôi đi cho. Một lúc sau thì Tú Giang đến.

Cô ấy thấy Hạo Du nằm trên giường thì đến bên cạnh ngay. Rồi lại rời đến bên Tiểu Minh. Tú Giang tuy giận nhưng chắc đến giờ thấy Tiểu Minh như

vậy cũng lo và thương lắm. Bạn bè lâu năm vậy cơ mà… Thấy Tú Giang vuốt

tóc cho Tiểu Minh nhẹ nhàng rồi lại đến bên Hạo Du, không nói lời nào.

Rồi cô ấy cũng hết sức nhẹ nhàng lau mồ hôi cho Hạo Du, giọng Tú Giang

vang lên rất nhẹ:

_Phiền bạn quá. Bây giờ mình sẽ đưa Hạo Du về.

_Ừ, không có gì đâu, bạn bè cùng lớp cả.

Tú Giang gật đầu. Và cô ấy từ từ đỡ Hạo Du ngồi dậy. Nhưng Hạo Du vẫn

đang ngủ thế kia thì sao cô ấy có thể đưa Hạo Du đi một mình được chứ.

Tôi vừa nói vừa lén nhìn Đình Phong đang ngồi bên Tiểu Minh kia.

_Tú Giang, một mình bạn sao có thể…

_Ừ, mình…

Rồi tôi thấy cô ấy cũng đưa mắt nhìn về phía Đình Phong.

Đình Phong đang ngồi nắm tay Tiểu Minh, hình như thấy chúng tôi nói chuyện và đang nhìn anh chằm chằm nên mới lên tiếng:

_Nhìn gì tôi, không bao giờ tôi giúp tên đó đâu.

Thấy Tú Giang cụp mắt xuống rồi lại một mình đỡ Hạo Du dậy, tôi mới vội vào giúp cô ấy một tay:

_Để mình giúp bạn.

Nói rồi, tôi liền đỡ một bên tay Hạo Du cùng Tú Giang đưa cậu ấy ra

ngoài. Đi trên hành lang, tôi với cô ấy chẳng nói tiếng nào với nhau cả, cả hai cứ cùng im lặng. Tôi thì cũng có nhiều chuyện tò mò, nhưng thấy

mặt Tú Giang cứ buồn rười rượi, Hạo Du thì đang ốm đây nên tôi chẳng đến nỗi vô duyên mà tọc mạch chuyện người khác.

Đi cùng Tú Giang đưa Hạo Du ra khỏi viện, tôi cứ nghĩ linh tinh mãi. Vừa rồi Đình Phong lên tiếng, anh đã xưng tôi với Tú Giang bằng chất giọng

rất lạnh lùng vô cảm. Bình thường nói chuyện với tôi, anh chẳng vẫn gọi

tôi là em đó sao. Gọi em và xưng anh, tuy chẳng phải âu yếm tình cảm gì

nhưng dù sao cũng không đến nỗi như Tú Giang. Haiz, nghĩ lại thấy mình

còn may mắn chán, cũng nhờ tôi là bạn của Tiểu Minh. Nhưng Tú Giang cũng là bạn cô ấy mà, chắc tại vì Đình Phong ghét Hạo Du, mà Tú Giang lại là người yêu Hạo Du – một trong số những người đẩy Tiểu Minh đến việc tự

sát nên mới thế. Mà bây giờ chẳng biết hai người có còn là người yêu

không nữa, Tú Giang tuy lúc nãy bảo là bận nhưng sau thì vẫn đến, giọng

cô ấy nghe là biết đang lo lắng cho Hạo Du lắm rồi. Tóm lại là chẳng

biết Hạo Du đã chọn ai, chỉ khổ Tiểu Minh của tôi thôi, haiz.

_Lạc Phần, xe nhà mình kia rồi, phiền bạn giúp mình đưa ấy vào xe.

_Ừ, được rồi mà, bạn không cần phải nói khách sáo vậy đâu. – tôi vừa nói vừa làm theo lời Tú Giang.

_Ừm, được rồi. Cám ơn bạn nhiều nha, mà Tiểu Minh…tình trạng của cô ấy thế nào rồi, có chuyển biến tốt không?

_Bác sĩ bảo có thể mai, hoặc ngày kia…cô ấy sẽ tỉnh.

_Mình…thật có lỗi với cô ấy. Tiểu Minh nằm viện vậy mà mình chẳng đến chăm lúc nào.

_Không sao mà, đã có mình và anh Đình Phong lo rồi. Bạn cứ chăm sóc tốt cho Hạo Du nhà bạn đi.

Tôi vừa nói vừa cười, không hề để ý đến khuôn mặt biến sắc của Tú Giang

lúc này. Đến lúc nhận ra thì cô ấy cũng đã trở lại bình thường. Đương

nhiên, tôi vẫn phải tự trách mình nói mà chẳng suy nghĩ gì.

_Mình bây giờ…chăm sóc Hạo Du…cũng chỉ với danh nghĩa là bạn gái cũ thôi. Bọn mình…đã chia tay rồi.

_Chia tay rồi? Bạn nói vậy có nghĩa là… – tôi không khỏi sửng sốt.

_Hạo Du đã chọn Tiểu Minh. Cho dù mình đã…van xin anh ấy.

Nghe câu này của Tú Giang, tôi còn thấy ngạc nhiên hơn. Không phải vì

câu “Hạo Du đã chọn Tiểu Minh” mà chính là câu “Cho dù mình đã…van xin

anh ấy”. Tú Giang – một người có lòng tự trọng cao như cô ấy mà lại chịu van xin người khác ư, lại còn van xin tình yêu. Cô ấy…còn dám kể cho

tôi điều đó nữa.

_Là thật sao?

_Ừ. – Tú Giang buồn buồn trả lời.

Tôi nghe Tú Giang nói vậy cũng không khỏi buồn lòng và thương cảm cho con người đứng trước mặt kia.

_Tú Giang à, tuy không phải hai người trong cuộc nhưng là một người bạn, mình biết Tiểu Minh rất yêu Hạo Du, từ rất lâu rồi, cô ấy đã khổ sở

biết bao để che giấu tình cảm đó. Nhưng Tiểu Minh…không phải chủ ý muốn

cướp người yêu của bạn đâu. Điều đó là sự thật. Bạn đừng trách Tiểu

Minh, cô ấy cũng đáng thương lắm…

_Ừ, mình biết, nhưng là bây giờ mới biết. Thật tồi tệ khi làm bạn thân

từng đấy năm mà mình lại không nhận ra Tiểu Minh yêu Hạo Du, mình thật

tồi tệ phải không, lại còn không chịu nghe lời giải thích của cô ấy, hùa vào để bắt ép Tiểu Minh nhận là cướp Hạo Du của mình. Thậm chí biết cô

ấy tự tử cũng không đến chăm sóc. Mình thật sự không xứng đáng được làm

bạn thân của Tiểu Minh. Nhưng mình cũng mong cô ấy sẽ hiểu cho mình, là

con người thì ai cũng có lúc ích kỉ mà. Khi nào Tiểu Minh tỉnh lại, hãy

giúp mình gửi lời xin lỗi đến cô ấy nhé. Và…mình mong cô ấy sẽ chăm sóc

tốt cho Hạo Du, anh ấy là người tuyệt nhất trên thế gian này. Anh ấy

thực sự bây giờ rất yêu Tiểu Minh, có khi còn