gò má. Em không còn kêu lên nữa, chỉ cứ run run nhìn vào tôi. Tiểu
Giang, em đau lắm đúng không, hận anh lắm đúng không, thế thì không cần
phải tha thứ cho anh đâu em. Chỉ xin em…đừng mang cái uất hận đấy mà làm khổ mình, chỉ xin em như vậy…
_Tiểu Giang, anh phải đi rồi. Em…đừng khóc nữa. Mình…xa nhau nhé.
Tôi nói rồi ghì chặt lấy em lần cuối. Sẽ không bao giờ tôi được làm thế
này nữa, vì chính tôi đã chọn rẽ sang một con đường khác khác lối em đi. Bốn năm ở bên nhau, cuối cùng lại chấm dứt bởi một cái ôm. Sau cái ôm
này, tôi sẽ chỉ biết một người yêu duy nhất của mình là Tiểu Minh thôi,
nhưng sẽ nhớ mãi cái ôm chia ly này.
_Em đã từng là người anh yêu nhất, anh sẽ không bao giờ quên những
khoảnh khắc được ở bên em đâu, không bao giờ. Nhưng em thì hãy quên đi
nhé Tiểu Giang, quên cả anh lẫn những kỉ niệm về anh đi. Anh tin em sẽ
lại tìm thấy được hạnh phúc, một người yêu em hơn anh đã từng làm. Anh
không còn xứng với em nữa, em hiểu không. Không phải anh bỏ rơi em mà là vì anh không đáng để em yêu nữa. Người con gái tuyệt vời như em, rồi sẽ được hạnh phúc thôi, anh tin điều đó. Hãy cứ hận anh nếu em muốn, nhưng đừng làm khổ mình nhé, mạnh mẽ lên em, mạnh mẽ lên.
Tôi nói rồi khẽ buông em ra và đứng lên. Quay lưng đi rồi, tôi vẫn lưu
luyến mà quay lại nhìn em một lần. Tiểu Giang không còn níu tôi lại nữa, em đã nghĩ thông suốt rồi chăng. Vậy anh đi nhé, Tiểu Giang. Ngàn lần
xin lỗi em.
* * * * * *
Trở về phòng VIP 1, tôi thấy trong phòng đã có thêm một người nữa. Là
Tiểu Phần, bạn của Tiểu Minh. Bây giờ bên giường em đã có hai người,
cùng lo lắng cho em, cũng nhìn em đau đáu nỗi buồn thương. Căn phòng vẫn giữ vẻ yên lặng vốn có của nó, khi tôi bước vào thì cả hai người kia
cùng quay ra nhìn tôi rồi lại quay đi. Tôi không còn giấu giếm những
giọt nước mắt của mình nữa, cứ mặc cho nó rơi, rồi khô lại, dính dính
trên da mặt, rồi lại rơi không ngần ngại. Tôi bước tới bên Tiểu Minh rồi không ngồi xuống mà cứ đứng ngắm nhìn em ngủ lặng yên như một thiên
thần. Đưa tay lên xoa má em mà nước mắt tôi còn rơi xuống cả lên mặt em, từng giọt tí tách. Tôi lau vội đi rồi kiếm một chỗ bên cửa sổ ngồi.
Nhìn ra ngoài mà tôi chẳng hiểu mình đang nhìn cái nhìn gì, tôi lại gục
mặt xuống đầu gối, nước mắt lại được thể thấm ướt đôi mắt tôi. Hóa ra
khi đau thì người ta khóc nhiều vậy sao? Vậy mà tôi đã làm cho cả hai
người con gái phải khóc quá nhiều…
Sao trái tim tôi lại đau đớn đến thế này chứ, biết là mình đã lựa chọn
đúng nhưng thấy mình quá tàn nhẫn với Tiểu Giang. Em đâu đã bao giờ làm
tôi phiền lòng gì, chỉ biết yêu tôi hết con tim, vậy mà tôi lại thay đổi nhanh đến vậy. Tôi đã khiến em phải đau khổ, biến em từ con người mạnh
mẽ trở thành thế này. Cứ nghĩ đến khuôn mặt em, giọng nói em lúc van xin tôi, tôi lại càng hận abrn thân mình hơn. Chỉ mong em vượt qua được nỗi đau này mà đứng vững, tiếp tục đi trên con đường mà không có tôi đồng
hành. Chỉ có như vậy, tôi mới có thể thanh thản đi bên Tiểu Minh được.
Chỉ có thế thôi.
Không khí ảm đạm, não nề bao
phủ kín căn phòng mà chúng tôi đang ở trong: tôi, anh Đình Phong và Hạo
Du. Nỗi đau như đè nặng tâm tư của mỗi người. Ai cũng đau đớn và mệt mỏi nên căn phòng lại càng trở nên yên lặng, im ắng đến ngột ngạt. Ngồi bên giường Tiểu Minh, nhìn cô bạn thân của mình gầy gò nằm thiêm thiếp ngủ, tôi thấy đau lòng vô cùng. Tôi không thể ngờ là Tiểu Minh lại dám làm
cái việc kinh khủng này. Chính cô ấy là người nói với tôi, dù có tuyệt
vọng đến đâu cũng sẽ không bao giờ được nghĩ đến chuyện tự sát. Ấy vậy
mà… Đáng lẽ trong lúc cô ấy đau khổ như vậy, tôi lúc nào cũng phải túc
trực bên cạnh mới đúng. Chỉ từ sáng hôm qua thôi mà đã…
_Tiểu Phần, em đói chưa, đi ăn gì đi không đói.
Tôi giật mình vì tiếng nói. Anh Đình Phong. Tôi nhìn anh rồi nhìn đồng
hồ, đã hai giờ chiều rồi. Tôi xoa xoa bụng, hơi đói. Haiz, nhưng đâu có
tâm trí nào mà ăn chứ. Tiểu Minh còn chưa tỉnh, cô ấy vẫn cứ ngủ say thế này… Tôi đang lo lắng muốn chết, bao giờ cô ấy vẫn còn hôn mê thì tôi
chẳng thể nào mà yên tâm đi ăn được.
_Em không thấy đói ạ.
Tôi vừa nói vừa nhìn lên Đình Phong, nhưng mắt anh vẫn hướng vào Tiểu
Minh không rời, à mà nãy nói với tôi nhưng anh cũng vẫn nhìn cô ấy mà.
Ánh mắt đầy yêu thương, lo lắng…nên rất dịu dàng. Lông mày anh hơi nhíu
lại, môi khép chặt. Hẳn là anh thương và lo cho Tiểu Minh lắm. Phải rồi, anh chẳng phải đã bỏ cả thi đấu để về với cô ấy sao.
_Anh biết tin gì chưa, Đình Phong. Đội của anh đã chiến thắng và giành vé vào trận chung kết rồi đấy.
_Vậy à.
Tôi vừa nói vừa cười trong khi anh chỉ đáp lại hờ hững, mặt lạnh tanh.
Anh vẫn chỉ nhìn Tiểu Minh thôi. Không hiểu sao lúc này, tôi thấy rất
ghen tị với cô ấy, lại còn ngu ngốc đến nỗi ước gì mình là người nằm
đây. Haiz, kể cả như thế thì cũng bao giờ anh dồn sự chú ý vào tôi chứ.
Chỉ là, tôi nghĩ, nếu tôi nằm đó, Tiểu Minh sẽ đến thăm tôi, Đình Phong ở lại cùng Tiểu Minh cũng như là ở bên tôi rồi.
Thời gian qua, Tiểu Minh gặp chuyện như thế, ở bên cô ấy chăm sóc, tôi
không sa