tình
cảm em dành cho tôi cơ mà, sao bây giờ lại thấy lo thế này chứ. Nhỡ đâu
khi tỉnh lại, thấy Đình Phong đang ở bên cạnh chăm sóc, em lại cảm kích
mà đáp lại tình yêu của hắn.
Mới nghĩ thế mà tim tôi như muốn nổ tung luôn. Tôi ngồi bật dậy, kéo cái áo khoác lên người rồi định đi ngay đến viện. Nhưng bỗng, tôi nhớ ra
cuộc gọi sáng nay của mẹ vợ. Vẫn là hỏi han Tiểu Minh. Trước khi đi tôi
phải đi tìm xem điện thoại em để chỗ nào đã. Nghĩ rồi tôi mới đi vòng
quanh phòng tìm kiếm. Ra em để trong một cái hộp trong tủ quần áo. Tôi
mới bê nó xuống giường. Điện thoại em tắt máy, tôi định bật lên nhưng
nghĩ thế nào lại để nó lại vào trong hộp. Tiểu Minh giờ chưa tỉnh, có
bật máy lên thì mẹ em gọi em cũng đâu có nghe được. Rồi tôi mới để ý đến cái hộp sắt em đựng điện thoại, bên trong toàn những vật gì rất lạ,
hình như chẳng có gì là hoàn chỉnh. Nhìn thấy có một mẩu nến nhìn quen
quen, tôi liền cầm nó lên. Là một mảnh số một và một mảnh số sáu. À, tôi nhớ rồi, là nến cắm hôm Tiểu Minh mang bánh kem về tổ chức sinh nhật
cho tôi. Cháy gần hết rồi em còn giữ làm gì nữa chứ. Rồi tôi mới thấy có tờ giấy gắn bên cạnh, nét chữ của em: Nến mừng ngày sinh nhật 16 tuổi
của Hạo Du. Sửng sốt, tôi liền xem hết những thứ còn lại trong hộp, đây
chẳng phải là tờ giấy tôi ghi đơn thuốc cho em sao, lem nhem, nhàu nát
cả rồi, không biết đã mang ra xem bao nhiêu lần. Còn đây là một sợi len? Lại còn một sợi tóc ngắn nữa. Không lẽ là của tôi? Rồi miếng urgo, bức
ảnh chụp tôi… Em…em lưu giữ đồ có liên quan đến tôi sao, toàn đồ linh
tinh cả, có cả một mảnh vỏ hộp sữa nữa chứ, không lẽ lại là vỏ hộp sữa
tôi uống hết vứt đi và em nhặt lại =.=. Tiểu Minh, em…yêu tôi đến mức
này sao, đồ gì có liên quan đến tôi cũng không bỏ sót. Rồi thấy quyển
nhật kí em để trong hộp, tôi không kìm nổi tò mò mà mở nó ra. Trang đầu
tiên…
Ngày…tháng…năm…
Hôm nay là ngày đầu tiên mình với Hạo Du ở với nhau, vì thế mình đã mua
quyển sổ mới để tâm sự về cuộc sống mới này với anh… Hôm nay là ngày đẹp nhất, hạnh phúc nhất trong cuộc đời mình. Chưa bao giờ mình lại được ở
gần anh đến thế. Hạo Du nhìn gần còn đẹp trai gấp hàng nghìn lần trong
ảnh nữa. Thế là bây giờ mình không phải lén nhìn anh từ xa nữa (cũng
không phải cố nén cảm xúc mỗi khi đi chơi cùng bạn bè của Tú Giang), lại được chăm sóc cho anh mỗi ngày. Mình hứa mình sẽ luôn là người vợ tốt
của anh, sẽ luôn chăm lo cho anh, luôn ở bên anh cho dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, luôn quan tâm và chỉ yêu mình anh mà thôi. Mình sẽ trân
trọng từng giây từng phút được ở bên Hạo Du. Mong rằng Hạo Du sẽ đối xử
tốt với mình…
Đọc hết trang đầu tiên này, tôi không chịu được nữa mà đóng ngay quyển
sổ lại, mũi đã bắt đầu cay xè rồi. Tôi để yên mọi thứ về chỗ cũ rồi bước từng bước khó nhọc ra khỏi nhà. Tim lại đau quặn rồi đây, tâm trạng vốn đang rất tốt mà. Tiểu Minh, em mong ước, hi vọng nhiều vào cuộc hôn
nhân này đến vậy sao. Xin lỗi vì đã chẳng thể đối xử được tốt với em như những gì em mong đợi, anh xin lỗi. Nhưng rồi cuộc sống mai sau của anh
và em, anh hứa sẽ mang lại cho em hạnh phúc, chỉ hạnh phúc thôi.
Rảo bước trên hành lang tiến
về phía phòng bệnh của Tiểu Minh, tôi bất ngờ nhìn thấy Tiểu Giang bước
ra từ đó. Tôi đứng khựng lại, mắt cứ hướng về em mà không biết phải nói
gì. Tiểu Giang từ từ đi lại về phía tôi rồi dừng ngay trước mặt. Hai mắt em đỏ hoe, lại sưng mọng, không biết em khóc từ lúc đến thăm Tiểu Minh
hay từ khi nhìn thấy tôi. Hay…từ hôm qua.
_Tiểu Giang, em khóc đấy…
_Hạo Du – em bỗng ngắt lời tôi – mình nói chuyện một tý được không anh?
Tiểu Giang chưa bao giờ hỏi tôi một câu lạ lùng đến thế. Sau vài giây đắn đo, tôi liền gật đầu.
Bọn tôi cùng nhau đi dạo quanh khuôn viên của bệnh, đến khi mỏi chân thì ngồi xuống một cái ghế đá bên đường. Suốt quãng đường đi, tôi và em đều không nói một tiếng nào. Tôi không hiểu vì sao đi bên cạnh em mà tâm
trạng tôi vô cùng căng thẳng, vì thế nên đã im lặng suốt. Thực sự, tôi
có rất nhiều điều muốn nói với em mà, không phải cần, mà là bắt buộc
phải nói.
Nhưng đến khi ngồi trên ghế đá cùng nhau, cũng chỉ có sự tĩnh lặng bao trùm chúng tôi.
Bỗng Tiểu Giang đưa tay siết nhẹ tay tôi, tôi quay ra thì thấy em đã
khóc từ lúc nào từ lúc nào, hai vai rung lên bần bật. Tôi bỗng trở nên
lúng túng không biết làm thế nào. Tôi…tôi phải an ủi em.
_Tiểu Giang…
_Hạo Du, không lẽ tình yêu của em và anh kết thúc ở đây sao anh. Làm ơn, nói với em là không phải đi anh.
Tiểu Giang nói rồi nấc lên từng tiếng.
_Em…không…thể nào…sống thiếu anh…được đâu…
_Tiểu Giang à, em đừng như vậy.
Tôi nói rồi choàng tay ôm lấy Tiểu Giang vào lòng, xoa xoa lưng em. Tiểu Giang vẫn cứ khóc, dường như em còn khóc to hơn vừa nãy. Chợt em đưa
tay lên ôm lấy mặt tôi, gương mặt em toàn là nước mắt, thấm đẫm nước
mắt… Ánh mắt em như xoáy sâu vào trái tim tôi, tâm can tôi. Tim tôi bỗng đau đớn lạ thường khi nhìn thấy gương mặt của em lúc này. Tôi lại ghì
chặt lấy em, vỗ vỗ nhẹ vào lưng như an ủi, vỗ về.
_Hạo Du ơi, em không thể sống thiếu anh đư