, quả thực không thể tin sao em có thể bình tĩnh ngay được như thế, lại còn cười rất tươi.
_Thì…thì tất nhiên là em có lo, nhưng chẳng phải Tiểu Minh đã có Đình
Phong chăm sóc rồi đó sao, anh ta sẽ biết làm thế nào thôi, mình không
nên làm phiền họ.
_Tiểu Giang, sao em có thể nói như thế…
_Thế anh nghĩ em sẽ phải nói sao đây? Là cô ấy tự tử thôi, lỗi đâu phải
do em. Hơn nữa, cô ấy đã nhận là cướp anh của em, anh không nghĩ là em
còn thấy vui s…
_Tiểu Giang – tôi hét lên ngắt lời em – Tiểu Minh, chẳng phải đã từng là bạn rất thân của em sao? Em không thấy nói như vậy là quá đáng lắm sao. Tiểu Minh giờ đang nằm viện, khi nào tỉnh lại còn chưa biết, vậy mà em
nói là em thấy vui sao. Anh thật sự thất vọng về em đấy.
_Vâng, em quá đáng thế đấy. Thế cậu ta thì tốt đẹp lắm. Bây giờ anh chỉ
biết lo cho vợ anh thôi chứ gì, không còn coi em là gì chứ gì. Anh chỉ
biết thất vọng về em thôi, chỉ biết trách em, sao anh không tự hỏi vì ai mà em như vậy. Em trở nên ích kỉ và quá đáng như thế là vì ai chứ,
chẳng phải là vì anh, vì cậu ta sao.
_Tiểu Giang à, anh…
_Anh lại định xin lỗi em chứ gì. Em chán ngấy rồi. Anh xem lại anh xem,
Hạo Du. Mình yêu nhau hơn bốn năm rồi rồi, anh đã khi nào khóc vì em
chưa, thế mà ở với cậu ta mới mấy tháng, anh đã ngồi đây mà khóc, vì
thương cậu ta hả. Anh mới là người quá đáng, anh biết không?
Thế là chúng tôi lại cãi nhau rồi. Không biết từ khi nào, những lời nói
ngọt ngào lại trở thành những câu cãi vã như vậy. Lại là do tôi sao? Tôi thở dài, nhìn ra phía ngoài cửa, nói:
_Tiểu Giang, anh có lỗi với em, cả với Tiểu Minh nữa. Cô ấy tự tử cũng
là do anh, vì anh nên Tiểu Minh mới làm như vậy. Anh không thể sống bình thản được, ít nhất cũng không thể phó mặc tất cả việc chăm sóc cô ấy
cho Đình Phong được. Anh không thể trở về với em bây giờ. Em…về đi.
_Ha, tốt thôi. Tôi đi, để cho anh yên tâm đến mà chăm sóc cậu ta, thế nhé.
Tiểu Giang nói rồi vùng vằng bỏ ra ngoài. Tôi nhìn theo dáng em nhưng
không níu em lại. mọi chuyện đã đến nước này rồi mà bắt tôi chọn một
trong hai, tôi vẫn không thể nào lựa chọn nổi. Tiểu Giang là người tôi
từng yêu, em luôn bên tôi hơn bốn nằm trời đằng đẵng. Tiểu Minh có lẽ
cũng yêu tôi khoảng thời gian tương tự như vậy, em là người luôn vì tôi
mà có thể hy sinh cả bản thân mình. Hai người con gái tốt như vậy tại
sao lại cùng yêu tôi chứ. Tôi là một thằng đểu vì đã làm cho cả hai em
đều đau khổ, đểu giả, khốn nạn, thế mà đã có lúc tôi tự hào vì bản thân mình đây, thật đáng xấu hổ.
Ngồi nguyền rủa mình hồi lâu
trên giường, tôi mới đứng dậy mà lau đi vũng máu đã khô dưới sàn, đầu óc mệt mỏi đến nỗi không muốn nghĩ bất kì điều gì nữa. Bê cái chậu đầy thứ nước đỏ kia xuống dưới nhà, tôi bỗng nhìn thấy Hạo Minh. Đặt cái chậu
xuống đất, tôi toan đến ôm nó thì bỗng nó quay ngoắt người, nhìn tôi
bằng ánh mắt rất xa lạ rồi chạy vụt đi. Haiz, giờ đến cả Hạo Minh cũng
không coi tôi là người trong nhà nữa rồi. Tôi nhìn theo nó, thở dài buồn bã khi nhớ về buổi hôm ấy tôi mua Hạo Minh cho em. Tiểu Minh đã vui vẻ
và hạnh phúc lắm mà, em cười nhiều lắm, ánh mắt tràn đầy niềm vui thôi.
Nhớ đến nụ cười trong veo như thiên thần của em, trái tim tôi bỗng nhói
một cái đau thấu tận xương tủy. Tôi run run ngồi phịch xuống bậc thềm
cầu thang, đôi mắt nhìn xung quanh lại trở nên mờ đục. Đã bao lâu rồi
tôi chưa thấy em cười, một nụ cười thật sự? Ngoài nụ cười gượng gạo trên môi, đã lâu rồi trên khuôn mặt em chỉ còn duy nhất nỗi buồn, nỗi đau,
những giọt nước mắt. Tôi đã hứa là sẽ không bao gờ để Tiểu Giang buồn
nữa, để em khóc nữa, thế mà Tiểu Minh thì sao? Tôi biết mình quan trọng
thế nào đối với em rồi mà vẫn rời bỏ em, để em đau khổ như thế, để em
không ai chăm sóc, để em tiều tụy, gầy rạc đi như thế, rồi cuối cùng là
để em tìm đến cái chết. Tồi tệ quá, Tiểu Minh ơi, đến anh còn cảm thấy
không thể tha thứ cho chính bản thân mình. Càng nghĩ càng thấy tội lỗi
quá lớn.
Tôi đau đớn bê chậu nước vào phòng tắm, rồi gội rửa sạch máu đi mới lại
lên phòng em. Thẫn thờ ngồi trên giường, trái tim tôi cứ tan ra từng
mảnh khi nhìn vào bất cứ đâu cũng ra hình bóng em. Khuôn mặt em, mái tóc em, nụ cười em… Rồi bỗng dưng tôi nghe tiếng chuông điện thoại, vội
vàng nhấc máy. Là mẹ em gọi.
_Dạ, mẹ ạ.
_Hạo Du, mẹ đây. Con đang ở nhà hả, Tiểu Minh con bé có nhà không con?
_Dạ, à…vợ con…cô ấy vừa ra ngoài mua đồ ăn rồi ạ.
_Vậy sao, mẹ gọi cho Tiểu Minh mấy lần không được. Nãy con bé nhắn
tin cho mẹ những lời lẽ nghe lạ lùng lắm. Con bé vẫn khỏe chứ con?
_Dạ vâng. Cô ấy…vẫn khỏe ạ.
_Ừ, vậy mẹ đỡ lo rồi. Tiểu Minh về con bảo vợ con gọi cho mẹ ngay
nhé. Khi nào hai đứa rảnh thì về thăm bố mẹ, nhớ hai đứa lắm đấy.
_Vâng ạ. Con biết rồi ạ, con chào mẹ.
_Chào con.
Đầu dây bên kia “Tút…tút…” rồi, điện thoại bỗng tuột ra khỏi tay tôi rơi xuống giường. Tiểu Minh vẫn khỏe sao, ha, khỏe thật, nhờ tôi cả. Tôi
cười nhạt, đau xót. Giờ tôi đang làm gì đây? Bao che cho lỗi lầm của
mình ư? Đáng lẽ ra tôi phải bảo với mẹ em sự thật, rồ
