rồi làm khổ em, rồi chưa mang lại cuộc sống bình yên
cho em được bao lâu lại tiếp tục làm khổ em một lần nữa vì không muốn
trở thành kẻ tồi tệ trong mắt Tiểu Giang. Vì không muốn có lỗi với Tiểu
Giang nên mới đẩy Tiểu Minh đến cái chết. Nếu tôi dám sống thật với tình cảm của mình, Tiểu Minh đã không phải chịu thiệt thòi nhiều đến thế, em cũng đã không phải tự tử để giải thoát cho cuộc hôn nhân này, để tôi có thể ở bên Tiểu Giang như tôi mong muốn. Tôi thật tồi tệ, em đã vì tôi
nhiều thế mà tôi chỉ mang lại cho em sự đau khổ mà thôi.
Tôi quỳ sụp xuống đất, ngay bên cạnh vũng máu của em. Nước mắt lăn dài
hai má rồi hòa lẫn với màu máu, tôi cố lau đi nhưng nó lại cứ chảy ra
không ngừng nghỉ. Lần thứ hai trong đời tôi khóc vì một người con gái.
Khóc vì thương em hay khóc vì những lỗi lầm đã gây ra cho em đây? Có lẽ
là vì cả hai. Càng thương em thì càng thấy có lỗi với em.
Nước mắt chảy đầy khuôn mặt, tôi cố đứng lên rồi loạng choạng đi đến bên giường em. Chưa ngồi xuống được bao lâu tôi bỗng nhìn thấy một tờ giấy
để trên bàn học của em, dày đặc nét bút của em. Cầm lên đọc, tôi mới
biết đây là bức thư em gửi tôi trước khi em làm cái việc dại dột ấy.
“Hạo Du thân yêu!
Khi anh đọc được bức thư này của em, là khi em đã mãi mãi rời xa anh, rời xa cuộc sống của anh. […'>
Hạo Du, anh biết không, được chăm sóc quan tâm tới anh, đó là khoảng
thời gian em thấy cuộc sống của mình hạnh phúc và có ý nghĩa nhất. Đối
với một người yêu đơn phương như em, được ở bên người mình yêu thật là
không còn gì tuyệt vời hơn nữa. Em thực chưa từng nghĩ tới việc cướp anh khỏi Tú Giang, cho dù có những phút em ích kỉ mong anh mãi là chồng của em. Em cũng chưa bao giờ dám mong ước gì lớn lao là được anh yêu cả.
Được ở bên anh, được nhìn thấy anh hằng ngày, được săn sóc cho anh là em đã mãn nguyện lắm rồi, chỉ cần anh cho em được làm tròn trách nhiệm của một người vợ thôi, em chỉ cần có vậy thôi anh ạ… Nhưng ông trời sao độc ác quá anh nhỉ, đến cơ hội để em lo lắng quan tâm đến anh mà người cũng nỡ lấy mất của em…
Hạo Du,
Trong suốt những ngày tháng sống bên em, anh có bao giờ cảm thấy hạnh
phúc không? Có bao giờ anh thấy vui vẻ không đi được sống với em. Chắc
không anh nhỉ, nếu không anh đã trả lời khác đi chứ không phải câu chưa
bao giờ cần vô tình ấy. Anh có biết em đau đớn thế nào khi nghe anh nói
thế không. Em đã từng hy vọng, dù chỉ là nhỏ nhoi, dù là ích kỉ, là câu
anh cần em, dù chỉ trong một phút giây ngắn ngủi thôi, thì điều đó cũng
làm trái tim em bớt đau đi phần nào rồi…
Hạo Du, nếu được làm lại cuộc đời, em chỉ xin ông trời đừng để em gặp
anh, đừng để em yêu anh, đừng để em làm vướng bận cuộc đời anh. Thực sự, em chỉ mong anh được hạnh phúc, cho dù, hạnh phúc ấy, mãi mãi, không
thể là của em, mãi mãi, em chỉ có thể đứng bên cạnh nhìn anh cười vui
bên người con gái khác…
Anh, em chưa bao giờ trách anh, dù chỉ là một lần. Làm ơn, hãy sống hạnh phúc để cái chết của em không uổng phí anh nhé. Em yêu anh, luôn luôn
yêu anh.
Xin lỗi anh vì tất cả mọi chuyện, hãy tha thứ cho em nhé, chồng yêu của em.
Tiểu Minh”
Tiểu Minh, Tiểu Minh, anh có lỗi với em… Đọc xong những dòng chữ em để
lại cho tôi, nước mắt tôi bỗng lại chảy ra giàn dụa, tôi đúng là một tên khốn nạn mà, đã không làm được gì cho em lại còn làm em khổ đến thế,
khốn nạn. Tiểu Minh, sao em lại yêu một người như tôi chứ, tại sao lại
không trách cứ tôi điều gì. Ngay từ đầu, đáng lẽ tôi không được để em
bước vào cuộc đời tôi chứ, tôi đã sai rồi, sai rồi, tất cả là do tôi…
_Hạo Du, Hạo Du, anh…A…a…a…a…
Giật mình, tôi nghe thấy tiếng ai gọi tôi, rồi tiếng hét. Tôi ngước mắt lên thì bắt gặp gương mặt thất thần của Tiểu Giang.
_Hạo Du, chuyện gì xảy ra thế này hả anh? Máu…máu ở đâu thế này. Sao…sao anh lại… Hạo Du, sao vậy anh?
Rồi tôi nằm trọn trong vòng tay em. Tiểu Giang vừa ôm tôi vừa khóc. Phải rồi, tôi còn có lỗi với em nữa.
_Hạo Du, có chuyện gì đấy, anh nói cho em nghe đi anh. Sao lại có nhiều máu thế kia.
_Tiểu Giang, Tiểu Minh…Tiểu Minh cắt cổ tay tự tử, tất cả là tại anh, tại anh…
_Gì cơ, Tiểu Minh tự tử. Trời ơi, cô ấy sao rồi. Hạo Du, Tiểu Minh sao rồi anh.
_Tiểu Minh…đang ngủ…say lắm…
_Gì…gì cơ anh, Hạo…Hạo Du, anh nói thế…là…là sao chứ?
Nói đến đây, Tiểu Giang không ôm tôi nữa, đôi tay em run run lắc mạnh vai tôi.
_Hạo Du, không phải…không phải là Tiểu Minh…đã…chứ anh, Hạo Du…
_Cô ấy…đang nằm viện, vẫn…chưa tỉnh. Bác sĩ bảo…cô ấy…tạm thời sẽ vẫn bị hôn mê.
_Ha, anh…anh làm em sợ quá. Hạo Du, ở viện có ai trông cô ấy chưa?
_Đình Phong. – tôi nói thẫn thờ.
_Vậy…vậy là tốt rồi. Hạo Du, mình về nhà thôi, em xin lỗi chuyện lúc
nãy, anh đừng giận em, tại em thấy Tiểu Minh nhắn là: “Em rất cám ơn
quãng thời gian được ở bên anh mà ông trời ban cho em”, giận quá nên mới không bảo anh. Em vô tình đọc thôi, không phải em cố ý đâu anh.
_Chuyện đó…ừ…không phải lỗi tại em. Nhưng…sao em có thể bảo anh về nhà
thản nhiên trong lúc Tiểu Minh đang nằm viện vẫn chưa tỉnh lại được chứ. Em…không lo cho cô ấy sao? – tôi nhìn em