nh đến nghẹn thở. Không hiểu tôi
đang lo lắng chuyện gì nữa nhưng thấy khó chịu quá, ăn cũng không thấy
ngon chút nào. Liệu có phải Tiểu Minh gặp chuyện gì không đây, mà sao
lòng tôi cứ nóng như lửa đốt thế này.
Tôi xả nước đầy tay rồi hất lên mặt, nước dường như làm tôi cảm thấy
tỉnh táo hơn nhưng không sao làm nguôi đi nỗi lo trong lòng.
_Chết tiệt.
Tôi đấm tay vào tường, oán giận về sự bất lực của mình. Tiểu Minh của
tôi, người tôi yêu, đòi rời xa tôi, đòi buông tay tôi ra, đòi biến mất
khỏi cuộc đời tôi, vậy mà tôi không nói được lời nào, cũng không níu em
lại, lại chỉ biết cười ra vẻ sung sướng lắm. Sung sướng gì đâu, chỉ thấy đau, biết làm như thế thì em sẽ được hạnh phúc nhưng vẫn đau.
Nhưng…
Chỉ cần em hạnh phúc thì tôi đau cũng được. Mà em cũng nói chỉ cần tôi
hạnh phúc, mà hạnh phúc của tôi là gì chứ, là được thấy em hạnh phúc.
Vậy thôi, hạnh phúc của em là hạnh phúc của tôi. Vậy nên, cho dù tôi đau thế nào cũng phải để em rời xa tôi. Tôi đành phải buông tay em ra, để
em nắm lấy hạnh phúc riêng em.
Nhưng sao tôi lại có cảm giác lo sợ thế này, không phải có chuyện gì xảy ra với Tiểu Minh của tôi đấy chứ. Tiểu Minh, em đang làm gì, em có bình yên không. Tôi nhớ em quá, Tiểu Minh ơi. Giá tôi được ôm em lần cuối
trước khi phải buông tay em ra. Giá tôi có thể nói ra tình cảm của mình
để đến lúc phải rời xa em, tôi còn giữ được cho mình một chút thanh thản trong lòng. Chưa bao giờ tôi được gọi em là “vợ yêu” vậy mà đã phải để
em đi rồi. Tiểu Minh!!!
Tôi bước ra khỏi phòng tắm với tâm trạng hỗn loạn. Tôi nhớ Tiểu Minh, lo cho em… Ôi, ước gì có thể nhìn thấy em ngay lúc này.
_Tiểu Giang, em làm gì thế?
Tôi chạy ngay lại và giật lấy cái điện thoại của mình ra khỏi tay em, không khỏi bực tức.
_Em làm gì vậy?
_Anh làm gì mà nóng thế, trước kia thỉnh thoảng anh vẫn cho em kiểm tra máy cơ mà.
_Anh không muốn vậy nữa. Em đừng xem linh tinh ở máy anh.
Tôi nói rồi ngồi phịch xuống ghế, bực thật, nhỡ em thấy ảnh Tiểu Minh trong máy tôi thì sao, thể nào cũng lại giận dỗi.
_Em chưa xem gì đấy chứ. Mà bình thường em có bao giờ tự động mở máy anh ra xem đâu, bao giờ em lại làm như thế.
_Thì em chỉ muốn biết xem anh có ai ngoài em không thôi, đấy là chuyện
bình thường thôi mà. Hay anh có gì phải giấu em mà không cho em xem
được.
_Không có gì. Nếu em muốn kiểm tra, anh sẽ tự động cho em xem, đừng có làm như thế, em biết anh không thích mà.
_Ừ, được rồi.
Tiểu Giang nói rồi lại đon đả tiếp thức ăn cho tôi làm tôi cũng phần nào nguôi đi cơn giận. Tôi xưa nay không phải là người hay cáu giận nên
thấy tôi như thế chắc em cũng sẽ không làm vậy nữa. Tôi với em lại ngồi
ăn vui vẻ nhưng sao tôi vẫn cứ có cảm giác lo lắng, không hiểu sao nữa.
_Lúc anh vào phòng tắm không có ai gọi hay nhắn tin cho anh đấy chứ?
_Không…không. Anh đang chờ tin nhắn của ai à?
_À không, anh hỏi thế thôi.
Tôi nói rồi lại cúi xuống ăn. Thực ra là tôi đang chờ tin nhắn của Tiểu
Minh. Không lẽ trước khi đi, em không muốn tạm biệt tôi sao. À mà em sẽ
đi đâu chứ, Tiểu Minh chỉ nói sẽ biến mất khỏi cuộc đời tôi, còn em làm
gì thì tôi không biết, cũng không hỏi. “Biến mất” – em sẽ đi đâu chăng,
hay ly dị tôi, hay…lẽ nào…
Tôi giật nảy mình, mồ hôi bỗng vã ra như tắm khi có cái ý nghĩ đáng sợ
kia. Phải chăng vì thế nên tôi mới có cái cảm giác lo lắng, sợ hãi từ
sáng đến giờ đấy. Tiểu Minh, không lẽ…em định thật sự “biến mất” hoàn
toàn sao. Tôi sợ đến nỗi người cứ run lên bần bật, tay cầm đũa cũng
không nổi nữa. Tôi vội vàng lấy điện thoại ra định gọi ngay cho Tiểu
Minh. Một loạt tiếng “tút” vô nghĩa vang lên, sau đó là giọng phụ nữ:
“Thuê bao quý khách vừa gọi…”. Chết tiệt, tắt máy. Tôi gần như phát
khùng lên, không thể nào mà giữ nổi bình tĩnh nữa, xém chút là tôi cho
điện thoại dính tường luôn. Nếu…nếu Tiểu Minh làm chuyện dại dột ấy,
phải rồi, chính em đã nói nếu tôi không về bên em, em sẽ chết, không lẽ
em làm thật. Không…không, em cũng nói sẽ nhắn tin cho tôi, nhưng em đâu
nhắn, không…không…
_Hạo…Hạo Du, anh sao thế, mặt anh…mặt anh nhìn đáng sợ quá.
Tôi mặc kệ, không hề để ý đến Tiểu Giang đang ở bên cạnh. Tay tôi run run mở Hộp thư, lẽ nào… Có một tin nhắn từ ngố với ba chữ cuối: vĩnh biệt anh. Hóa ra đúng là vậy.
_Tiểu Giang, sao em lại làm như vậy, em có biết chuyện tồi tệ gì đang xảy ra không hả.
Tôi giận điên lên, không kiềm chế được mà quát lớn. Tiểu Giang vẫn làm
vẻ mặt vô tội, nếu không phải em thì ai đã đọc tin nhắn Tiểu Minh gửi
cho tôi chứ.
_Anh…anh nói gì, em…em không hiểu.
_Có phải chính em, em đã đọc tin nhắn ở máy anh, phải không, hả? – tôi
ghì chặt lấy vai em, lắc mạnh, ánh mắt giận dữ hướng vào em như có thể
thiêu rụi bất cứ thứ gì.
_Em…em…
_Tiểu Giang, em thật quá đáng.
Tôi hét lên rồi lao ra khỏi nhà. Cả cơ thể nặng nề vì bị sự tức giận và
lo lắng đè lên. Tôi vừa đi vừa ước những gì tôi đang nghĩ đây không phải là sự thật. Làm ơn đi mà, Tiểu Minh, xin em đừng làm sao. Chỉ cần em
bình yên, tôi sẽ không làm em đau khổ nữa, tôi sẽ về bên em, chỉ làm
chồng em mà