thôi. Tôi hứa sẽ yêu em hơn cả những tình cảm em dành cho
tôi. Tiểu Minh, chỉ xin em đừng “biến mất” theo cái cách đáng sợ đấy.
Tiểu Minh à, tôi đang về bên em đây.
Nhìn thấy cánh cửa nhà trước mặt, tôi chỉ muốn lao ngay ra khỏi xe. Bất
chợt, tôi nhìn thấy Đình Phong đang đứng trước cửa gào thét tên em. Có
lẽ hắn cũng lo lắng cho em mà đến.
_Tiểu Minh…
Tôi cũng hét lên rồi vứt xe đấy chạy vội ra mở cửa. Cánh cửa vừa bật mở, Đình Phong đã lao ngay vào trong trước, vừa chạy vừa gào tên em. Tôi
không kịp đóng cửa cũng vội chạy vào.
_Tiểu Minh…Tiểu Minh, em sao thế này, đừng làm anh sợ, Tiểu Minh…
Mới vào đến cầu thang, tôi đã nghe tiếng thét thảm thiết của Đình Phong. Tim tôi như ngừng đập, đầu óc quay cuồng. Lao vội lên phòng em, tôi
chết trân khi nhìn thấy cảnh tượng kinh khủng đang diễn ra trong phòng.
Em của tôi…em của tôi, máu…máu nhiều lắm đang chảy ra từ cổ tay trắng
ngần của em, một vũng chất lỏng đỏ tươi đang vây lấy cơ thể em. Tiểu
Minh, em nằm trong lòng Đình Phong, mắt em cứ nhắm nghiền lại, khuôn mặt trắng nhợt nhạt, chỉ còn đôi môi vẫn còn giữ lại được một chút sắc
hồng. Tiểu Minh sao vậy chứ, sao em lại bị thương thế kia, sao lại im
lặng đến thế, sao không quay ra nhìn tôi…
_Mau…mau…gọi cấp cứu…nhanh lên…
Nhìn em được đẩy vào phòng
cấp cứu rồi mà người tôi vẫn cứ mềm nhũn, hai chân cảm giác như có thể
khuỵu xuống bất cứ lúc nào, toàn thân tôi run rẩy, mắt mơ hồ nhìn xung
quanh toàn màu trắng. Tôi bám tay tựa vào tường, cố gắng hình dung mọi
chuyện đang xảy xa. Là…là Tiểu Minh cắt cổ tay tự tử. Đình Phong em
rồi…hét tôi gọi cấp cứu, sau đó thì Tiểu Minh đã được đưa đến đây, em
vừa được đưa vào phòng cấp cứu kia.
Hình dung ra tất cả mọi chuyện rồi, người tôi bỗng đổ ập xuống, nhưng
nỗi đau đè nặng hai đầu gối không thể nào bằng nỗi đau trong lòng tôi
lúc này. Sự sợ hãi đang níu lấy tôi làm tôi không sao đứng vững được.
Tiểu Minh, em sẽ không sao chứ. Không…sẽ không sao đâu mà, em không nỡ
rời xa tôi đâu.
Tôi như người đang đắm chìm trong bóng đen của sự lo sợ, cố gắng tìm đến cánh cửa ánh sáng trong cái nơi tối tăm ngột ngạt ấy. Tôi đang tự an ủi mình, đang cố giữ bình tĩnh. Tôi lần lên ghế bệnh viện ngồi rồi đưa mắt nhìn về phía Đình Phong, hắn ta chắc cũng lo cho Tiểu Minh lắm, tôi
thấy hắn cứ đi đi lại lại. Thế rồi, bất ngờ hắn quay ra nhìn tôi, rồi
tiến lại càng ngày càng gần. Tôi cứ ngồi trên ghế chờ xem Đình Phong
định làm gì. Hắn đến trước mặt tôi rồi bất chợt nắm lấy cổ áo tôi, bàn
tay nắm lại hình quả đấm và tung ngay vào mặt tôi. Trong cái tình trạng
đứng cũng không vững này, tôi bị cú đấm của hắn làm ngã ngay ra sàn.
Khóe miệng bỏng rát, tôi đưa tay lên thì đã thấy máu chảy ra. Hắn lại
xốc cổ áo tôi rồi lại đấm, miệng không ngừng chử i rủa:
_Thằng khốn, mày có đáng được làm người không thế hả. Tiểu Minh có lỗi
gì với mày mà mày đối xử với cô ấy như thế, hả. Mày nhìn lại mày không
mà còn làm cô ấy khổ sở như vậy…
_Khốn khiếp, sao Tiểu Minh có thể yêu một người như mày chứ. Mày không
có lương tâm nữa hả, sao không dám nói gì, hả. Nếu cô ấy có làm sao,
người tao cho biến mất khỏi cuộc đời này đầu tiên sẽ là mày đấy. Mà mày
có chết đi rồi cũng chẳng thể chuộc hết lỗi lầm với Tiểu Minh được đâu,
mày hiểu không? Tao sẽ cho mày sống không bằng chết, thằng khốn, rồi mày sẽ từ từ nếm trải sự đau khổ mà cô ấy đã phải chịu đựng, nhớ đấy.
Hắn chử i rồi bỏ đi, không quên ném cho tôi một cái nhìn đầy sát khí.
Tôi nằm ra đất một lúc rồi mới lồm cồm bò dậy, nhổ hết máu ở miệng đi.
Haiz, mới đấm tôi có ba quả mà đã dừng lại rồi sao, tôi đang mong hắn
đánh tôi thêm đây. Cũng may nhờ có hắn mà tôi mới tỉnh táo hẳn ra, cảm
giác sợ hãy cũng bớt đi phần nào, chỉ còn lại sự lo lắm đang chiếm lĩnh
toàn bộ tâm trí. Tôi thở dài, thẫn thờ nhìn về phía phòng cấp cứu đang
đóng kín cửa, Đình Phong vẫn cứ đi lại ở bên ngoài, hẳn là lo cho Tiểu
Minh lắm.
Hic, không biết Tiểu Minh thế nào rồi, sao vẫn chưa thấy ai đi ra vậy,
tôi lo cho em chết mất thôi. Nếu em có chuyện gì…Đình Phong nói đúng,
tôi có chết đi cũng không thể chuộc lỗi với em được. Tiểu Minh ơi…xin em đừng làm sao mà…
Tôi nhìn về phía căn phòng kia, tay chắp lên ngực. Tôi…chưa bao giờ tin
vào cầu nguyện, nhưng chỉ lần này thôi, tôi sẽ tin mà. Cầu trời, tôi là
người có lỗi, xin đừng bắt tội em, xin hãy để cho em được sống. Cầu
trời…
Thế rồi, cánh cửa kia bỗng bật mở. Không nghĩ được gì thêm, tôi lao vội
đến chỗ vị bác sĩ vừa từ bên trong đi ra, cuống cuồng hỏi:
_Tiểu Minh, cô ấy không sao chứ, bác sĩ, bác sĩ…
_Tiểu Minh…
Chưa kịp nghe vị bác sĩ kia nói gì, tôi đã nghe tiếng gọi Tiểu Minh của
Đình Phong. Một chiếc giường bệnh vừa được đẩy ra. Tôi cũng quên luôn
bác sĩ, chạy ngay đến bên em. Tiểu Minh nằm trên giường kia, mắt cứ nhắm nghiền. Sao tôi gọi mãi mà em chẳng có phản ứng gì vậy chứ. Tôi siết
chặt lấy bàn tay cắm đầy mũi kim của em, sợ hãi nhìn về phía bác sĩ.
Nhưng Đình Phong đã đến chỗ ông ta trước tôi. Ánh mắt hắn nhìn cứ như
định đánh người ta vậy. Tôi có thể hiểu, hắn đang