lo cho Tiểu Minh lắm
mà.
_Sao cô ấy vẫn chưa tỉnh lại hả, Tiểu Minh sao rồi, có chuyện gì mà sao cô ấy vẫn chưa lại vậy hả.
_Cậu cứ bình tĩnh. Tình trạng của cô bé không đáng lo ngại lắm, cũng may chưa cắt đứt động mạch chủ và đưa đến viện kịp thời. Cô bé chưa tỉnh
lại là do cơ thể quá yếu, lại bị mất máu khá nhiều nên tạm thời sẽ vẫn
bị hôn mê. Nhưng cậu cứ yên tâm, cô bé sẽ sớm tỉnh lại thôi. Bây giờ
chúng tôi sẽ chuyển cô bé sang phòng hồi sức, hãy đi làm thủ tục nhập
viện cho cô bé đi.
Vị bác sĩ kia ôn tồn nói, có lẽ cũng quá quen với những tình huống thế
này nên không cảm thấy sợ. Haiz, vậy là may mắn rồi. Vợ của tôi, cô ấy
sẽ mau tỉnh lại thôi. Vậy là tôi có thể yên tâm đi phần nào rồi.
Rồi tôi lại thấy tên Đình Phong kia hét vào mặt bác sĩ.
_Được rồi. Hãy sắp xếp cho cô ấy ở phòng VIP, cô ấy phải được điều trị trong điều kiện tốt nhất.
_Nhưng các phòng VIP đều đã…
_Tôi không cần biết. TÔI MUỐN TIỂU MINH PHẢI ĐƯỢC Ở PHÒNG VIP, nghe rõ
chưa. Tôi sẽ trả gấp đôi, à gấp ba lần tiền viện phí, gấp bốn cũng được.
_Thôi được rồi, chúng tôi sẽ hỏi ý kiến viện trưởng.
_Không phải hỏi gì cả, tôi sẽ gọi cho ông ta sau, mau đưa Tiểu Minh về phòng đi, phòng tốt nhất ấy, nghe chưa.
_Được rồi, sắp xếp phòng VIP 1 cho cô bé.
Ông bác sĩ nói rồi dời đi ngay, giường Tiểu Minh nằm cũng bị đẩy đi. Tôi vội chạy theo, tay vẫn cứ nắm lấy tay em không rời. Mắt em vẫn cứ nhắm
nghiền lại, khuôn mặt không còn tý sức sống nào. Tiểu Minh à, em tỉnh
lại đi chứ, nhìn anh đi em, đừng có ngủ nữa mà.
Căn
phòng VIP 1 phủ một màu trắng lạnh lẽo, không gian yên ắng đến ngột
ngạt. Tôi đứng bên cửa sổ duy nhất trong phòng, đôi lúc định kéo rèm ra
cho ánh sáng lọt vào nhưng Đình Phong đã lại kéo ngay lại, chắc hắn sợ
nắng làm chói mắt em ngủ. Mà nắng xuân thì có gì chứ.
Tôi quay người nhìn về phía giường bệnh, Tiểu Minh vẫn nằm bất động trên giường, một tay quấn băng trắng còn tay kia thì cắm dây rợ nhằng nhịt,
nước treo trên cái bình trên đầu giường, cứ vài giây lại có một giọt
chảy vào người em. Nhìn mà xót xa.
Đình Phong ngồi bên giường Tiểu Minh, hắn không rời em một lúc nào kể từ khi Tiểu Minh được đưa vào đây (trừ lúc kéo rèm) nên tôi đã phải đi làm thủ tục nhập viện cho em. Đình Phong cả hai tay cứ nắm lấy tay em mà
vuốt ve từng ngón một, ánh mắt dành cho em thì không thể nào dịu dàng
hơn. Hắn cứ ngồi đấy, chỉ dám cầm tay phải của em chắc vì sợ bàn tay kia bị thương sẽ làm em đau. Tôi cứ đứng đây mà nhìn em, nhìn cái cách hắn
lo cho em. Nhưng nói thế không có nghĩa là tôi không lo cho Tiểu Minh
chút nào, tôi chỉ đang cố tỏ ra bình tĩnh thôi, sự thật là tâm trạng tôi đang vô cùng hỗn loạn. Biết tình trạng của em đã ổn định, tôi bớt đi
được phần nào lo lắng nhưng cứ thấy Tiểu Minh nằm tĩnh lặng trên giường
không cử động gì là tôi lại ước sao mình không chết đi để khỏi phải nhìn thấy em đáng thương vậy. Nhưng rồi lại nghĩ là phải sống để chuộc lỗi
với em. Phải, tôi phải chuộc lỗi với em chứ, sau này, cho dù em có làm
tôi khổ ra sao, thì tôi vẫn yêu em, sẽ không bao giờ đối xử tồi tệ với
em. Cho dù em không còn yêu tôi nữa, tôi sẽ vẫn yêu em mà thôi, để bù
lại cho những gì em đã làm cho tôi.
Lại nhìn về phía giường bệnh, tôi từ từ bước lại chỗ em rồi cũng ngồi
xuống bên cạnh. Tiểu Minh nhìn xanh xao và gầy gò quá mức, vì tôi làm em thế này sao. Tôi bất giác đưa tay vuốt má em nhưng chưa kịp chạm vào đã bị tên Đình Phong kia gạt ra.
_Đừng có động vào cô ấy.
Hắn hét lên rồi nhìn tôi bằng ánh mắt nảy lửa khác hẳn vừa nãy.
_Mày chẳng có tư cách gì được chạm vào Tiểu Minh cả.
Tôi ngước lên nhìn hắn, hai luồng khí đối chọi nhau như lửa với nước.
Tôi vốn định nói: “Tôi là chồng cô ấy” nhưng rồi lại im lặng. Không phải tôi sợ hay bị ánh mắt của hắn áp đảo, chỉ là, tôi thấy hắn nói đúng.
Phải, tôi chẳng có tư cách gì cả, chính tôi đã khiến cô ấy phải tự tử
thế này, giờ tôi nhận mình là chồng cô ấy, thì tự bản thân thấy mình
thật khốn nạn.
Ngồi yên bên giường Tiểu Minh trông em “ngủ”, tôi thấy Đình Phong chốc
chốc lại đưa tay lên vuốt tóc cho em. Thế nhưng tôi chỉ mới giơ tay lên
thôi, hắn đã nhìn tôi gầm ghè, hệt như một con sư tử đang bảo vệ miếng
mồi ngon khỏi tay kẻ thù. Mỗi lần như thế tôi lại cúi đầu xuống đất mà
thở dài. Hồi lâu mới quyết định về nhà mang ít cháo đến cho em, đồ đạc
thì có lẽ không cần vì trong phòng đã đủ hết rồi.
Tôi đứng dậy, nhìn em thêm một lần rồi mới đi. Về đến nhà, tôi bước vào
“tổ ấm thân yêu” mà sao thấy quá đỗi lạnh lẽo, cô quạnh. Đi một mạch lên tầng, qua phòng Tiểu Minh thấy còn vũng máu của em trên sàn mà mắt tôi
cứ nhòe đi, sống mũi cay xè. Tôi thương Tiểu Minh của tôi quá, chỉ vì
mong tôi hạnh phúc nên em mới dùng đến cách này sao, em hy sinh cuộc
sống của em chỉ vì muốn tôi sống mà không phải vướng bận những suy nghĩ, lo âu vì em. Còn tôi thì đã làm gì? Vui vẻ đón nhận sự hy sinh ấy vì sự ích kỉ của mình. Tôi đã bao giờ thực sự nghĩ cho em chưa. Chưa hề. Lúc
nào tôi cũng vì lợi ích của tôi: vì muốn dễ đàng đến với Tiểu Giang nên
chấp nhận lấy em,