Tiểu Minh là bạn nữa rồi, cô biết
những lời này có thể bóp nát trái tim của Tiểu Minh mà. Nhưng mà có lẽ,
ai ở trường hợp của Tú Giang cũng sẽ hiểu cho cô. Biết bạn trai mình
phải về nhà ăn cơm với một cô vợ mà đấy lại không phải mình thì sao có
thể không bực tức chứ. Hơn nữa Tú Giang là người yêu Hạo Du mà cũng chỉ
có thể đến với danh nghĩa là bạn cũ thôi thì sao mà chịu nổi. Đến rồi
lại thấy “bố mẹ chồng tương lai” quá yêu quý cô con dâu kia nên lại càng cảm thấy tức giận hơn. Tú Giang thấy mối quan hệ giữa cô và Hạo Du phải được công nhận càng sớm càng tốt, cô cần sự dứt khoát của Hạo Du. Nhưng cô cũng sợ sẽ không thay thế được vị trí con dâu của Tiểu Minh trong
lòng bố mẹ cậu. Không hiểu sao nỗi lo sợ ấy lại làm Tú Giang thấy thật
nực cười, chẳng phải từ trước tới nay, cho dù về bất kì mặt nào, cô cũng đều hơn hẳn Tiểu Minh đó sao. Nếu là bảo Tiểu Minh sợ không thay thế
được cô còn có thể chấp nhận được chứ bảo cô không làm được điều đó thì
cô thực sự không tin nổi.
Nhưng cô không hiểu sao Hạo Du lại không trả lời câu hỏi của mình, chỉ
thấy Hạo Du cứ trầm ngâm suy nghĩ. Cô đang định hỏi lại thì lại nghe
tiếng gọi của mẹ Hạo Du ngoài cửa.
_Tiểu Giang xuống giúp bác một tý được không con?
_Dạ, vâng ạ.
Tú Giang tuy thực lòng mà nói thì không hề muốn (xa Hạo Du, nói đúng hơn là không yên tâm để Hạo Du ở lại với Tiểu Minh) nhưng vẫn phải đồng ý
đi ra phía cửa. Dù sao cô cũng cho rằng có thể gần gũi với mẹ Hạo Du sẽ
giúp cô lấy được lòng mẹ cậu. Thực ra Tú Giang đâu biết là mẹ Hạo Du cố
tình gọi cô xuống để Hạo Du và Tiểu Minh ở bên nhau riêng tư một lúc.
Tuy rằng bà biết Tú Giang chính là người yêu của con trai mình nhưng là
một người mẹ, bà dễ dàng nhìn ra ngay được tình cảm mà Hạo Du dành cho
vợ – Tiểu Minh. Nhân đây bà cũng muốn xem thái độ và biểu hiện của Hạo
Du – con trai bà, bà muốn biết Hạo Du dành tình cảm cho ai nhiều hơn để
dễ bề liệu chuyện. Bà biết chồng mình luôn chỉ coi Tiểu Minh là con dâu
duy nhất nhưng nếu người Hạo Du yêu thực sự chỉ có mình Tú Giang thôi
thì bà cũng sẽ bảo vệ con trai mình đến cùng.
_Tiểu Giang, con xuống trước đi, vào bếp dọn dẹp nốt giúp bác với.
_Dạ vâng.
Chờ Tú Giang ngoan ngoãn đi xuống trước rồi, bà mới vào phòng Hạo Du,
nhét vào tay cậu cốc nước cam bà vừa vắt cho Tiểu Minh. Ghé tai con
trai, bà thì thầm:
_Hạo Du, con cho vợ con uống đi, con bé trông có vẻ ốm yếu quá.
_Vâng ạ, mẹ cứ xuống trước đi.
Bây giờ đến Hạo Du “đuổi” mẹ mình xuống để có thời gian ở một mình bên
Tiểu Minh. Tất nhiên là người thông minh như mẹ cậu đã nhận ra ngay điều đó, bà cười hiền từ, quay lại nhìn Tiểu Minh một tý rồi đi ra, không
quên đóng kín cửa.
Chờ đến khi không còn nghe thấy tiếng bước chân của mẹ, Hạo Du mới đến
ngồi bên cạnh giường Tiểu Minh, vẫn ra vẻ lạnh lùng với cô:
_Này, dậy đi, mẹ tôi mang nước cam lên cho cô đó.
Nghe tiếng Hạo Du, Tiểu Minh – đang nằm trùm kín chăn – liền ngồi dậy.
Cầm cốc nước cam anh đưa, Tiểu Minh cứ nhìn chằm chằm vào nó rồi mới đưa lên miệng uống. Rồi cô rón rén đưa mắt nhìn trộm Hạo Du một cái và lại
cụp mắt xuống ngay. Cô sợ anh sẽ nhìn thấy cái nhìn đầy yêu thương cô
dành cho anh mất, cô biết là cô không thể làm như vậy được. Cho dù cô có yêu anh đến mấy, tình yêu của cô cũng chẳng mang lại hạnh phúc cho anh, thậm chí còn làm Tú Giang phải chịu khổ. Cái Tiểu Minh cần, là Hạo Du
được hạnh phúc, bên người anh yêu.
Có lẽ…cô phải từ bỏ thật rồi…
Tiểu Minh mỗi lần đưa cốc lên miệng uống là lại lén quay sang nhìn lướt
qua anh một cái. Đã bao lâu rồi cô không được ở gần bên anh như lúc này, cảm giác như hàng thế kỉ đã trôi qua vậy. Và…cô nhớ anh đến mộng mị.
Hóa ra, cô cứ đang tự lừa dối, tự an ủi mình thôi chứ Hạo Du đâu có ở
bên cô, đâu có cười với cô. Anh lạnh lùng lắm, và anh đang ở bên Tú
Giang kia kìa. Chắc anh hạnh phúc lắm nhỉ?
_Hạo Du, anh có hạnh phúc không?
Câu hỏi được phát ra trong vô thức từ những suy nghĩ trong lòng, tuy rất nhỏ nhưng Hạo Du ngồi cạnh vẫn nghe thấy. Cậu hơi ngạc nhiên, quay sang nhìn Tiểu Minh thì bắt gặp ngay ánh mắt của cô. Hạo Du miễn cưỡng gật
đầu.
_Em muốn nghe anh nói, anh có hạnh phúc không, khi ở bên Tú Giang?
Vì Hạo Du đã để ý đến lời nói của cô nên Tiểu Minh quyết định sẽ hỏi tất cả những gì cô muốn biết lúc này. Tất cả, để rồi…quyết định…
_Ừ, tôi hạnh phúc.
_Anh trước giờ vẫn chưa bao giờ cần em, dù chỉ một tý thôi sao. – Tiểu Minh nhìn Hạo Du đau đớn.
_Ừ, chưa bao giờ cần.
Một lời nói ra mà sao khiến cả hai trái tim cùng tan nát. Hạo Du nói ra
vô cùng đau đớn. Tiểu Minh nghe thấy cũng vô cùng đớn đau. Cô cứ ôm lấy
ngực, cố gắng kìm nén nước mắt sắp tuôn trào đến nơi để tiếp tục hỏi Hạo Du.
_Vậy…anh có thể cho em biết mục đích của anh khi chấp nhận lấy em không?
Tiểu Minh nhìn đăm đăm vào mắt Hạo Du, cố hỏi nốt câu hỏi mà cô vẫn muốn biết từ khi anh đồng ý cưới cô đến bây giờ. Cho dù câu trả lời có làm
cô đau khổ, Tiểu Minh vẫn muốn được biết rõ mục đích của anh khi chấp
nhận cuộc hôn nhân này.
_Vì…bố tôi chỉ muốn cô làm con dâu nên… – Hạo Du cũng