ứ hai tôi chạm vào môi em. Lần trước cũng là khi
em ngủ say thế này. Haiz, lúc em tỉnh thì tôi đâu dám chứ, sợ em sẽ phát hiện ra tình cảm của mình mà…
_Hôn Tiểu Minh bao giờ chưa?
Ngước mắt nhìn hắn, tôi vội lắc đầu.
_Thế…thì làm chồng làm gì cơ chứ. – hắn cười khẩy.
_Anh thì rồi chắc.
Tôi nhìn vào mặt hắn, mất tự chủ mà hét lên.
_Ờ, hai lần cơ đấy.
_Cái…cái gì cơ, anh nói gì, hả?
_Một lần là em chủ động, còn một lần thì…tất nhiên là Tiểu Minh không phản đối.
_Anh… Tiểu Minh không bao giờ làm như thế. Cô ấy chỉ yêu mình tôi thôi.
Nhìn vẻ mặt đắc chí của Đình Phong lúc này, tôi không thể nào giữ nổi
bình tĩnh mà đứng vụt lên quát lớn. Tiểu Minh sao có thể hôn tên đó, lại còn chủ động nữa chứ, không thể nào.
_Đấy là sự thật.
_Anh nói láo, đấy không thể nào là sự thật được.
_Được chứ sao không.
_Hừ, cứ cho là thế. Tiểu Minh cũng chỉ yêu mình tôi thôi.
Lần này tôi nói rồi lại ngồi phịch xuống ghế. Không phải là sự bình tĩnh đã trở lại với tôi, mà là lửa ghen cuộn cuồn trong người khiến tôi
không thể nào mà đứng vững được. Tuy tôi đã nói với giọng chắc chắn là
em chỉ yêu mình tôi nhưng nhỡ đó không phải là sự thật. Chẳng hạn như em yêu Đình Phong nhưng vẫn nói yêu tôi. Chết tiệt, chuyện đó là không
thể, Tiểu Minh là của tôi, là của mình tôi thôi.
_Ờ đúng. Em ấy, đúng là…lúc nào cũng chỉ yêu…mình cậu.
Lời nói và thái độ của Đình Phong lúc này khác hẳn vừa nãy, không còn có sự ngạo mạn và vẻ mặt đắc chí nữa. Thậm chí ánh mắt lại còn buồn buồn.
Haha, tôi biết mà, Tiểu Minh chỉ yêu mình tôi thôi mà. Sung sướng là thế nhưng sao nhìn cái “bản mặt” bây giờ của Đình Phong, tôi lại thấy tiếc
cho hắn. Nhận xét thật sự ra thì hắn ta cũng đẹp trai (ngang tôi), độ
thông minh (không thể tin được) là cũng ngang tôi, còn chưa kể tình yêu
hắn dành cho Tiểu Minh (có lẽ) là hơn tôi nữa. Vậy tại sao người em yêu
không phải là hắn, mà lại là tôi. Tôi không thể làm em vui, làm em cười
nhiều như hắn mà lại còn khiến em phải đau khổ. Sao em lại ngốc nghếch
chọn tôi cơ chứ. Hay…không lẽ em không biết Đình Phong yêu mình? Lẽ nào
lại thế??? Tôi…còn nhận ra kia mà.
_Này, Tiểu Minh không biết anh yêu cô ấy sao?
_Biết.
_Vậy tại sao… – tôi cũng không hiểu mình đang làm cái việc vô ích gì nữa.
_Tiểu Minh đã từ chối tình cảm của tôi, vì cậu.
Đình Phong nói rành rọt từng chữ, ánh mắt nhìn tôi vừa buồn nhưng lại như muốn nuốt sống người khác vậy.
Tôi thở dài nhìn hắn, hóa ra là vậy. Tiểu Minh đã từ chối tình cảm của
hắn ta vì tôi. Em đã làm như vậy thật sao. Vậy sao em lại khóc và lo
lắng cho hắn nhiều đến vậy chứ. Tôi vẫn không hiểu nổi. Em coi hắn là
thế nào nhỉ. Mà không lẽ hắn để em từ chối vậy sao, nhìn hắn rõ ràng
không phải là thuộc kiểu người dễ từ bỏ như thế. Nếu là tôi thì chắc
chắn sẽ giành lại em bằng bất cứ giá nào.
_Anh chịu để yên vậy sao?
_Nhìn vẻ mặt cậu… – Đình Phong bỗng quay ra nhìn tôi chằm chằm bằng ánh
mắt rất khó đoán – …tôi đoán là cậu cũng yêu cô ấy đúng không. Sao lại
hỏi một câu ngu ngốc với tình địch của mình như thế chứ.
_Đúng là như thế – tôi hơi ngạc nhiên rồi đến khi hiểu ý hắn thì bỗng
dưng lại cúi gằm mặt xuống, có lẽ tôi thấy xấu hổ vì những gì sắp nói ra đây – nhưng trong khoảng thời gian sống với Tiểu Minh, tôi đã…không
mang lại cho em hạnh phúc, mà…chỉ có…niềm đau. Tại sao anh không giành
lại Tiểu Minh về tay mình.
_Ờ, trước kia thì cứ nghĩ để em đi theo tình yêu của em là sẽ khiến em
hạnh phúc nên mới không làm như vậy. Còn bây giờ, thì nói thẳng ra nhé,
tôi sẽ không để yên thế đâu. Tôi sẽ có em bằng bất kì cách nào đấy.
_Thật vậy sao? Vậy thì không may cho anh rồi. Tôi sẽ là người khiến em
hạnh phúc suốt quãng thời gian còn lại của cuộc đời. Tiểu Minh sẽ chọn
anh sao? – tôi đổi giọng ngay. Không ngờ hắn dám khiêu khích tôi một
việc tưởng chừng như không thể như thế. Tiểu Minh là của tôi, em chỉ yêu tôi thôi, làm sao hắn có được em chứ.
_Tôi mất công nói chuyện với cậu từ nãy đến giờ cũng chỉ để nói đến vậy
thôi. Tiểu Minh sẽ là của tôi, nếu không muốn mất em thì cậu hãy chuẩn
bị tinh thần trước đi. Tôi sẽ không từ bất kì thủ đoạn nào đâu. Cho dù
em có yêu cậu nhiều đến thế nào đi chăng nữa tôi cũng sẽ làm thay đổi
em. Tôi sẽ biến em là của tôi, nghe cho rõ đấy.
_Hóa ra là vậy. Vậy thì anh cứ thử xem. Tôi đã làm mất quá nhiều thời
gian rồi, từ bây giờ sẽ trân trọng bất cứ giây phút và cơ hội nào được ở bên em. Hiểu chưa. Tiểu Minh là vợ tôi, mãi là vợ tôi, anh không làm
thay đổi được điều gì đâu. Trái tim em đã thuộc về tôi rồi.
Nằm trong phòng Tiểu Minh mà
tôi cứ nghĩ đến ánh mắt sắc lạnh đầy vẻ thách thức vừa nãy của Đình
Phong. “Tôi sẽ biến em là của tôi…”, hắn sẽ làm vậy thậy sao. Không hiểu sao cứ nghĩ về những cử chỉ quan tâm và ân cần hắn dành cho Tiểu Minh
là tôi lại thấy như đã thua mất rồi. Liệu có khi nào em cảm động vì hắn
mà chấp nhận làm người yêu Đình Phong không, khi mà em đã quyết định
buông tay tôi ra. Ôi, sao mà tôi thấy bất an thế này. Lúc đấy tôi đã
nhìn vào mắt hắn và quả quyết là không có gì có thể thay đổi được