ên rồi.
_Anh…anh Đình Phong…
Nghe tiếng tôi, anh quay lại ngay:
_Gì vậy em, thay đồ cho Tiểu Minh xong chưa?
_Dạ chưa. Anh ơi, Hạo Du…ngủ trong đấy say quá, em gọi mãi không thấy tỉnh. Anh vào…giúp em với.
Ôi, tôi thấy bối rối vô cùng.
_Gì cơ, tên đó, aizz…để anh vào cho nó một trận.
Đình Phong tỏ vẻ rất bực tức, anh đi qua tôi luôn vào trong phòng. Tự
nhiên tôi có cảm giác hụt hẫng, anh đúng là chẳng để ý gì đến tôi cả,
khuôn mặt hiền lành của anh có lẽ cũng chỉ dành riêng cho Tiểu Minh
thôi. Còn với ai, anh cũng mang vẻ mặt lạnh lùng đáng sợ, đôi mắt lúc
nào cũng tối tăm lạnh lẽo, chỉ có khi nhìn vào Tiểu Minh thì nó mới sáng lên những tia sáng hạnh phúc mà thôi.
Tôi lững thững đi vào trong, thấy một cảnh tượng rất lạ lùng, phải nói
là vô cùng lạ lùng. Lạ đến nỗi khiến tôi kinh ngạc không thốt lên được
lời nào.
Hạo Du…đang ngả vào người Đình Phong, mắt vẫn nhắm nghiền.
Tôi cứ đứng sững cho đến khi nghe thấy tiếng gọi như quát lên của Đình Phong:
_Này, đứng đấy nữa, lại đây giúp anh coi. Tên này bị gì rồi, aizz…
Lúc này tôi mới luống cuống chạy lại gần. Đúng là nhìn mặt Hạo Du rất
lạ, mồ hôi ướt đẫm trán và tóc. Môi lại trắng bợt. Tôi đưa liền tay lên
trán cậu ấy, nóng quá, ra là bị sốt nên mới ngủ mê mệt như thế.
_Cậu ta bị cái quái gì vậy.
_À, sốt anh ạ, chắc là bị cảm, hoặc gì đó.
_Làm gì với cậu ta bây giờ. Nhỡ đang thay đồ cho vịt con mà nó tỉnh lại… Thôi được rồi, anh sẽ cho nó ra ngoài, em thay đồ cho Tiểu Minh nhẹ
nhàng nhé.
Đình Phong nói rồi không để tôi nói gì đã lại cúi xuống làm một động tác còn kinh ngạc hơn vừa nãy. Anh bế Hạo Du lên rồi đi ra ngoài!!!
Phải, là bế, chứ không phải “xách”, “lôi” hay “vác” ra ngoài như tôi vừa mới kịp nghĩ đến khi nghe anh nói. Lại còn bế vô cùng nhẹ nhàng và dễ
dàng nữa chứ, cứ như Hạo Du là một con búp bê vải với trọng lượng nhỏ tí ti vậy.
Không biết lúc Hạo Du biết được mình được (hay bị =.=) Đình Phong bế ra ngoài như thế thì sẽ có cảm giác như thế nào.
Tôi vừa nghĩ vừa đi ra đóng cửa và quay trở lại bên giường Tiểu Minh. Cô ấy cứ ngủ mãi thôi, khuôn mặt xanh xao hốc hác thật đáng thương. Tôi
vuốt nhẹ tóc Tiểu Minh rồi đỡ cô ấy ngồi dậy, thật nhẹ nhàng như lời
Đình Phong dặn, rồi nhẹ nhàng lau người cho cô ấy, mặc đồ mới vào cũng
phải thật nhẹ.
Xong xuôi hết rồi, tôi mới lại đỡ Tiểu Minh nằm xuống. Cô ấy gầy thế này mà sao tự tử lại chọn cái cách đau đớn như vậy chứ, ngốc nghếch thật.
Nhìn cổ tay cô ấy vẫn chưa tháo băng, tôi lại thấy đau xót vô cùng. Có
lẽ, lúc làm cái việc dại dột đó, Tiểu Minh đã quá đau rồi, đến nỗi không còn cảm giác đau nữa. Không đau vì quá đau mà, haiz, Tiểu Minh thật
đáng thương làm sao.
Thở dài thượt mấy cái, tôi mới đứng dậy mà đi ra mở cửa cho Đình Phong
đang ở ngoài, đang…vác Hạo Du trên vai. Thấy tiếng mở cửa anh quay lại
ngay, mặt vẫn cứ lạnh tanh, không biểu cảm.
_Em thay đồ cho Tiểu Minh xong rồi ạ. Anh vào đi, còn Hạo Du…
Đình Phong nghe tôi nói chỉ gật đầu. Rồi anh vác Hạo Du vào, ném phịch
cậu ta xuống giường bên một cách không thương tiếc và lại trở lại ngồi
bên Tiểu Minh. Tôi nhìn mà cũng thấy thương thương, dù sao Hạo Du cũng
đang sốt mà.
Tôi đến chỗ Hạo Du, đỡ cậu ấy nằm lại ngay ngắn trên giường rồi quay ra nhìn Đình Phong. Chợt tôi nghe thấy tiếng anh:
_Sốt thì chắc không chết được đâu nhưng không thể cứ để cậu ta ở đây thế này được.
_Phải làm thế nào bây giờ hả anh? – tôi vẫn nhìn anh.
_Em thử gọi cho cô bạn gái hắn ta xem.
_À vâng.
Chắc ý anh là Tú Giang. Nhưng tôi không có số cô ấy. Nghĩ đến máy Hạo Du, tôi mới tìm điện thoại cậu ấy, và tìm số Tú Giang.
Nhưng rắc rối thật đây, tôi tìm đi tìm lại những tên Hạo Du có thể lưu,
không ngoại lệ cả cái tên “Tú Giang” nữa nhưng vẫn không thấy có số nào
“khả nghi”. Hết cách, tôi mới đưa mắt về phía Đình Phong, khẽ hỏi:
_Đình Phong, nếu là anh thì anh sẽ lưu tên người yêu là gì?
_Vịt con. – anh không nghĩ ngợi mà trả lời ngay.
_Không…không phải. Ý em là…
_Vợ yêu.
A, “vợ yêu”, sao tôi lại không nghĩ ra chứ, bây giờ, các đôi yêu nhau
đều gọi nhau và vợ chồng cả. Nghe lời Đình Phong, tôi mới ghi chữ “vợ”
mà đã không thấy rồi. Chán nản, tôi đang định xóa đi ghi từ khác thì màn hình lại xuất hiện tên “vk [y3u'>”. Ra thế, đúng là ngôn ngữ hiện nay bị biến thể đáng sợ thật.
Nhấn nút gọi, sau hai hồi chuông thì tôi thấy bên kia nhấc máy, nhưng lại không nói gì. Thấy lạ, tôi mới lên tiếng trước:
_Alô, Tú Giang à?
_Ai thế? – tiếng từ đầu dây bên kia vang lên lạnh lùng.
_Mình là Lạc Phần đây.
_À, có chuyện gì vậy, sao bạn…
_Tú Giang, Hạo Du không hiểu sao lại bị sốt, cậu ấy cứ ngủ li bì thôi.
Bọn mình ở đây không thể chăm sóc cậu ấy được, bạn có thể…
_Mình bận lắm.
Tôi chưa nói hết câu, Tú Giang đã ngắt lời tôi và dập máy. Cô ấy với Hạo Du có lẽ có chuyện thật rồi nên Tú Giang mới làm như vậy. Phải chăng,
hai người đã chia tay rồi?
Đang nghĩ ngợi, tôi giật mình vì thấy cái máy rung lên bần bật. Là “vk [y3u'>” gọi, tôi vội nghe máy ngay.
_Alô.
_Hạo Du…bị như vậy từ bao giờ rồi?
_Cậu