XtGem Forum catalog
Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210584

Bình chọn: 9.5.00/10/1058 lượt.

hông nào?

_Ừ…ừ, thế Tú Giang đi thôi, rủ tớ làm gì chứ, hic.

_Hì, đi một mình qua đó ngại lắm. Đi với tớ một tý thôi, nhé, nhé!

Nhìn bộ dạng làm nũng vô cùng đáng yêu của Tú Giang kia, ai mà nỡ không

từ chối chứ. Tôi liền gật đầu. Tuy rằng đã phần nào nghĩ đến việc từ bỏ, nhưng tôi cũng nhớ và lo lắng cho anh lắm.

[…'>

_Hạo Du, anh yêu!

Tú Giang gọi to rồi nhảy lên giường ôm lấy ngay Hạo Du trước mặt tôi.

Tôi vội quay mặt đi, lúng túng bảo Tú Giang đứng ngoài cửa. Chờ ở bên

ngoài, tôi nghe rõ nhưng gì hai người nói chuyện với nhau.

Tú Giang: Anh yêu, anh vẫn sốt à?

Hạo Du: Hì, không sao, anh đỡ nhiều rồi, giờ này mà em vẫn chưa về sao, gần mười hai giờ rồi, về kẻo bố mẹ lại trách bây giờ.

Tú Giang: Hic, em lo cho anh chứ sao. Hay là anh về nhà đi, còn có người chăm sóc, chứ cứ thế này thì…

Hạo Du: Nhưng mà…

Tú Giang: Nhưng nhị gì. Nhá, anh nghe em về nhà đi, anh ở đây em

chẳng đến thường xuyên được, không có ai chăm sóc anh, em lo lắm. Đi,

nhé!


Hạo Du: Hì, ừ, được rồi, vợ yêu của anh nói thế thì anh phải nghe thôi.

Tú Giang: Hihi, ngoan lắm, vậy mình về thôi anh.

Hạo Du: Ngay bây giờ á?

Tú Giang: Vâng, về luôn bữa trưa chứ, nào sắp đồ đi, mình cùng về.

Hạo Du: Vậy, chờ anh tí, hì hì.

Nghe đến đây, không hiểu sao tôi cứ thấy buồn buồn. Tôi lặng lẽ ra ngoài rồi về nhà trước.

* * * * * *Tôi bừng tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài, vội xem đồng

hồ. Mấy hôm mệt nên ngủ từ lúc đi học về, đã hơn năm tiếng rồi, giờ đã

là năm rưỡi. Tôi uể oải ngồi dậy rồi đi xuống nhà, bỗng nhìn thấy Hạo Du đang nằm ở sofa kia. Tôi rón rén lại gần anh. Hóa ra anh đang ngủ. Thấy anh nằm không có chăn, tôi liền chạy lên phòng mang chăn xuống để đắp

cho anh. Nhìn anh ngủ ngon quá, đẹp thật, như thiên thần vậy. Lúc anh

ngủ trông anh thật hiền làm sao, chẳng như khi anh đối xử lạnh nhạt với

tôi. Tôi vô thức đưa tay lên và chạm vào má anh. Mềm quá. Bỗng anh giật

mình tỉnh giấc, tôi vội thu tay vào nhưng hình như anh đã nhìn thấy rồi. Anh nhìn tôi, đôi mắt có vẻ rất giận dữ, nhưng lại không nói gì. Thế là tôi lại buồn bã quay người đi lên phòng, sợ lại nghe tiếng anh mắng

lắm. Ngồi trong phòng một mình, tôi vừa buồn vừa vui, cảm xúc lẫn lộn.

Hạo Du về là tốt rồi, nhưng tôi đã nghĩ đến chuyện sẽ từ bỏ rồi cơ mà,

nhìn thấy anh rồi mói biết chẳng thể nào mà có thể thôi không yêu anh

được…

Ngồi trên giường miên man trong cơn suy nghĩ, thấy đồng hồ đã chỉ số

bảy, tôi mới ra khỏi phòng. Vừa bước ra đến cửa, tôi đã nghe giọng anh

từ phòng bên:

_Này, lấy giùm tôi cốc nước với.

Tôi quay lại nhưng không thấy Hạo Du ở phía sau, có lẽ anh đang trong

phòng mà nghe tiếng tôi mở cửa. Tôi không đáp lại mà chỉ lặng lẽ rót

nước mang vào phòng cho anh. Đưa rồi, tôi lại im lặng đi ra cửa, định về luôn phòng.

_Ơ…này, đợi…đợi đã.

Vừa mới định đóng cửa phòng cho anh, tôi đã nghe tiếng anh gọi với theo. Tôi liền quay người lại.

_Tôi…tôi mệt.

Đến gần bên anh, tôi mới nhẹ nhàng đưa tay lên trán. Anh đang sốt, người nóng như lửa đốt vậy. Rồi tôi lại đứng lên đi ra ngoài luôn để mang

khăn lạnh lên cho anh. Vào phòng đã thấy Hạo Du ngồi dựa lưng vào tường, chắc là anh mệt lắm. Đỡ anh nằm lại xuống, tôi liền đắp khăn lên trán

cho anh, nói nhẹ:

_Anh nghỉ đi.

Anh nghe lời tôi, nhắm mắt. Nhìn anh ngủ một tẹo, tôi mới đi xuống bếp

ngay, định nấu cho anh bát cháo. Lâu lắm rồi không động vào bếp. Tôi làm xong cháo, không quên đập một quả trứng cho xuống dưới bát và bỏ một ít tía tô vào rồi mới mang lên. Đến phòng, tôi còn vào lấy thuốc và cái

nhiệt kế sang cho anh nữa.

Mở cửa nhẹ, tôi bước vào từ từ để không gây tiếng động. Anh vẫn đang nằm trên giường, ngủ chưa vậy nhỉ? Tôi rón rén đến bên cạnh, lật nhẹ cái

khăn mặt đã bị nóng lên và đắp lại cho anh mặt còn lạnh. Thấy động, anh

liền mở mắt. Lúc này, tôi mới nói nhỏ:

_Dậy đi anh, ăn tí rồi ngủ sau.

Rồi tôi liền đỡ anh dậy, để gối cho anh ngồi dựa vào tường. Bê bát cháo, tôi xúc từng thìa cho anh.

_Có nóng lắm không ạ?

Anh nhìn tôi lắc đầu. Vừa thổi vừa đút, thoáng chốc bát cháo đã không

còn tí nào. Tôi đưa anh khăn lau miệng và nhiệt kế rồi mới bảo anh:

_Anh ngồi một tí rồi cặp xem nhé. Em xuống nhà giặt khăn rồi lên.

Nói rồi, tôi lấy khăn rồi mang cả bát anh vừa ăn xuống. Giặt khăn sạch,

tôi liền lên phòng Hạo Du luôn. Sờ nhẹ lên trán anh, vẫn thấy rất nóng.

Đắp lại khăn rồi, tôi mới bảo anh đưa nhiệt kế cho tôi xem. 38,2°C, cao

quá.

_Sốt cao quá, anh uống thuốc rồi nghỉ đi nhé.

Nói rồi, tôi toan đi ra. Bỗng Hạo Du giữ lấy tay tôi:

_Đừng đi, ở đây với tôi mà.

Nhìn mặt anh nài nỉ thật đáng thương, khiến tôi không làm sao mà từ chối được, đành ngồi lại xuống giường. Vuốt nhẹ những sợi tóc mướt mồ hôi

trên trán anh, tôi nói:

_Anh ngủ đi, ngủ đi cho đỡ mệt.

Anh nhìn tôi rồi khẽ gật đầu, mắt nhắm nhưng tay vẫn nắm chặt lấy tay

tôi. Tôi nhẹ nhàng bỏ tay anh ra rồi kéo chăn lên cho anh. Nhìn Hạo Du

ốm mà tôi thương anh quá, sao người ốm không phải là tôi chứ, hic.

HAO DU’ S POV

Ngủ một giấc kh