pacman, rainbows, and roller s
Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215373

Bình chọn: 7.5.00/10/1537 lượt.

ôi đang mong có ai ở bên cho đỡ cô đơn mà. Nhưng nghĩ kĩ rồi

thì…nếu người yêu anh ta và cả Đình Phong nữa nhìn thấy chúng tôi… À mà

sao chứ, Đình Phong có ngỡ ngàng gì đến tôi đâu, giáng sinh mà cũng bỏ

tôi bơ vơ một mình nữa, còn không thèm chủ động làm lành với tôi, sao

tôi phải thấy có lỗi với anh nào.

Nhưng tôi cũng nên hỏi rõ Hạo Du đã.

_Nếu em không muốn thì thôi vậy, không sao mà.

_Ừm, nhưng…bạn gái anh thì sao?

_Bạn gái? – Hạo Du bỗng nhíu mày.

_Không phải sao?

Tôi nhìn Hạo Du, nghi hoặc hỏi. Rồi thấy Hạo Du hơi cong cong môi, cười hiền:

_Ừm, không sao, chỉ là đi dạo thôi mà.

_Vậy…được.

Tôi khẽ gật đầu, không tự chủ được mỉm cười một cái. Rồi không thấy Hạo

Du thể hiện thái độ gì, tôi lại thu ngay nụ cười lại, lặng lẽ đi bên

cạnh anh ta.

Chúng tôi cứ đi bên nhau rất

lâu, rất lâu, đi qua không biết bao nhiêu con đường, bao nhiêu con phố,

dường như là đi không có mục đích gì, cứ thẳng đường mà tiến. Lúc hơi

mỏi chân, tôi dừng lại, Hạo Du cũng dừng lại chờ tôi, một lát tôi đỡ rồi cả hai lại cùng đi tiếp. Cứ như vậy, chúng tôi đi bên nhau mà không nói gì. Là Hạo Du không nói gì, tôi thì thi thoảng vẫn lên tiếng, khen cảnh vật bên đường hay chỉ trỏ linh tinh chỗ có cảnh đẹp với giọng rất hào

hứng. Hạo Du cũng theo tay tôi chỉ, nhìn nhìn, đôi khi mỉm cười đôi khi

không, tôi tựa như đang nói chuyện một mình.

Nhưng tôi không hề thấy chán, ngược lại còn thấy thích thú. Đi bộ như

thế này, tuy hơi mỏi chân nhưng thấy rất thoải mái, lại không mệt tí nào nữa, cảm giác khỏe hẳn ra. Hơn nữa, đi bộ đi dạo phố phường như vậy có

thể từ từ ngắm nhìn cảnh vật trên đường đi, cảm thấy có bao nhiêu thứ

đẹp mà mình chưa thấy, vì khi đi với Đình Phong, đi ôtô, tuy có đi chậm

nhưng mọi thứ vẫn lướt qua rất nhanh, chưa kịp ngắm kĩ đã qua mất rồi.

Còn đi thế này, có thứ gì hấp dẫn tôi có thể đứng lại xem cho đã mắt rồi đi, Hạo Du luôn chờ tôi, và không có biểu hiện gì là thấy khó chịu cả.

Và tôi cảm thấy rất yên bình, sự yên bình mà bốn năm qua tôi không hề

có. Thực sự còn thấy ấm áp vô cùng, tôi cứ ngỡ như là thời gian trở lại

như trước kia, lúc tôi còn sống với Hạo Du, đúng là loại cảm giác này.

Trước kia…chẳng cần người đó nói những lời ấm áp, không cần những cái

nắm tay ấm áp, chẳng có những cái ôm ấm áp, chỉ là được đi bên cạnh,

được thấy người đó bất kì lúc nào muốn thấy, cảm nhận được hơi thở người đó, hơi ấm người đó, là đã cảm thấy vô cùng ấm áp, sự ấm áp len lỏi mọi ngóc ngách cơ thể, làm trái tim không ngừng rung lên vì hạnh phúc.

Đã từng là như vậy.

“Đã từng”…là ở thì quá khứ.

Nhưng sao bỗng dưng cảm thấy loại cảm giác này không xa xôi chút nào,

trái lại còn thấy rất gần, tựa như chưa bao giờ thay đổi, vẫn luôn như

thế. Vẫn luôn cảm giác hạnh phúc, ấm áp và bình yên khi ở bên người con

trai này. Và chỉ khi ở bên người con trai này, cảm giác đó mới rõ ràng

và trọn vẹn.

Cảm xúc này là sao chứ, rõ là phải biến mất rồi mới đúng, nếu không thì

cũng phải cảm thấy rất xa lạ, cớ sao lại quen thuộc thế này…

_Tiểu Minh, em định đi đâu thế?

Cơ thể tôi không chủ động bỗng bị kéo lại và va vào đâu đó, mềm mại, ấm

áp nhưng cũng vững chãi vô cùng. Tôi giật mình, như bị đánh thức khỏi

cơn mơ, ngước lên nhìn “thứ” đang chắn mình, đầu óc vẫn cứ mơ mơ màng

màng.

_Em đang suy nghĩ gì thế Tiểu Minh, không thấy đang đèn đỏ mà còn cứ đi thẳng thế?

_......

_Sao vậy?

_Hạo Du?

_Ừ? Sao thế?

_À…không sao, đi tiếp thôi.

_Đợi đèn xanh đã.

_Ừm.

Tôi khẽ gật đầu, giờ mới hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Tại tôi cứ vừa đi

vừa mê mải nghĩ nên tí thì đi luôn qua đường lúc đèn đỏ, may mà có Hạo

Du kéo tôi lại, chứ không thì tôi đã bị dòng xe cộ kia cán chết rồi. Và

cái “thứ” vừa ấm vừa mềm lại vừa vững chãi tôi dựa vào, chính là ngực

của Hạo Du. Thật lạ là trong lúc bị những cảm xúc mơ hồ chi phối, tôi

thật sự muỗn được dựa mãi vào cái khuôn ngực to lớn kia, mãi mãi.

Ngốc quá, đó đâu phải của tôi chứ, sao tôi lại có cái ý nghĩ có lỗi với

Đình Phong như thế. Đúng là…cứ khi nào không ở gần anh là tâm tư tôi lại “có vấn đề”, thực tội lỗi quá.

_Này, qua thôi.

_Ừm.

Ngước lên thấy đèn đã chuyển xanh, tôi liền cùng Hạo Du qua đường. Tôi

cố không nghĩ lung tung nữa, sang đường bên kia rồi mới xem đồng hồ. Gần mười rưỡi, Đình Phong không biết đã về chưa, mà hôm nay có về không

nữa, anh bảo hôm nay xong hẹn là anh sẽ về nhà ngay với tôi mà, chỉ mỗi

tội chúng tôi đang “chiến tranh lạnh”. Không biết Đình Phong có uống

nhiều rượu không, lạnh thế này mà say thì dễ bị cảm lắm mà. Tôi lo và

rất nhớ anh, nhưng cái ý định gọi cho anh (trước) chưa kịp nảy ra đã bị

dập tắt, lần này rõ là anh sai, tôi sẽ không nhượng bộ đâu. Mà anh có lẽ đang vui ở đâu quên mất tôi rồi cũng nên, tôi cũng nên vì mình mà đi

chơi một chút cho khuây khỏa. Nói thật, cho dù ở bên anh tôi rất hạnh

phúc, anh luôn quan tâm, chăm sóc, yêu chiều tôi, nhưng tôi vẫn thấy rất áp lực, không hiểu là do đâu nữa!

Tôi và Hạo Du lại tiếp tục đi trên vỉa hè, thoáng cái chỗ đèn đỏ vừa nãy đã khuất xa, trước mặt chúng tôi bỗng xuất hiện một k