Old school Swatch Watches
Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215400

Bình chọn: 9.5.00/10/1540 lượt.

ên cao kia là thấy ngay

một khoảng không gian rộng lớn mang màu xanh trong trẻo đến lạ thường,

điểm thêm là vài sợi mây trắng lững thững nối đuôi nhau chạy dọc bầu

trời, làm cho tầm mắt như được trải rộng, trải rộng thêm xa tít tắp.

Cùng với nó là những cơn gió mát lành, tinh khiết thôi qua khẽ đưa đẩy

những phiến lá cuối cùng còn sót lại trên thân cây gầy guộc rơi xuống

đất. Gió nhè nhẹ thổi cuốn đi những sợi tóc đen mềm mượt của một cô gái

nào đó đứng bên đường, khuôn mặt xinh tươi mang niềm vui ẩn trong đôi

mắt, nhìn thoáng qua có thể thấy là đang đứng đợi người yêu. Trời không

có nắng gắt, không có những cơn gió khô hanh buốt giá, tuy vẫn lành lạnh nhưng không làm ai phải khó chịu, hơn thế còn mang đến cảm giác mát mẻ, khoan khoái, tựa như tiết trời mùa xuân chứ không phải là mùa đông giá

rét nữa.

Thật là ông trời rất yêu quý con người nên cho một ngày vui như ngày hôm nay có tiết trời quá ư hoàn hảo, rất thích hợp để dạo chơi phố phường,

đặc biệt là với những đôi nam nữ yêu nhau.

Có lẽ vì thế nên đường giờ này đông vui vô cùng, quay phải quay trái,

nhìn trước nhìn sau, ngó xa ngó gần, trong tầm mắt có không dưới mười

đôi uyên ương, đi xe thì là các cô gái ngồi sau e thẹn ôm lấy eo chàng

trai, đi bộ thì là hai người tay trong tay trông hạnh phúc vô cùng.

Đường phố chiều tà tấp nập người xuôi ngược, hối hả trở về nhà với gia

đình sau một ngày làm việc mệt mỏi. Đèn đường chưa bật, nhưng con phố

vẫn lung linh huyền ảo nhờ ánh sáng chiếu ra từ các hàng quán hai bên

đường, tối nay là Noel nên từ sớm đã được giăng đèn sáng rực rỡ, nhất là mấy cửa hàng lưu niệm hay nhà hàng sang trọng, nhìn đâu cũng tràn ngập

không khí giáng sinh, thỉnh thoảng còn nghe đâu đây những giai điệu từ

bài hát Jingle bell hay We mish you a merry Chistmas sôi động, hào hứng

và rộn ràng.

Tôi “thất thiểu” đi bộ một mình trên vỉa hè, cảm nhận thời tiết tuyệt

hảo, lại nhìn khung cảnh đẹp đẽ xung quanh, không kìm được mà thở dài

một cái, thấy mình thật cô đơn lắm à, thấy đâu đâu cũng tràn ngập niềm

vui lại thấy tủi thân hơn nữa. Đình Phong không có nhà ba hôm nay rồi

nên có mình tôi “lang thang” trên đường ngắm phố phường. Nhìn bốn phía

chẳng có ai là cô đơn, lẻ loi như mình cả, trong lòng sinh buồn chán,

lại thở dài thêm cái nữa. Nào có phải tôi không có bạn trai, không có ai để đi cùng trong buổi giáng sinh trời đẹp vô cùng thế này, chỉ là…tôi

và Đình Phong đang “chiến tranh lạnh”, cũng vẫn từ hôm trước đấy, anh ấy biết thừa tôi giận lắm thế mà thấy tôi không trả lời tin nhắn, không

nghe điện thoại cũng không thèm về gặp tôi một lần, rõ là tỏ thái độ

“không thỏa hiệp”. Tôi đã giận lại càng giận, quyết định dỗi anh cho đến nào anh chịu đến năn nỉ, nịnh nọt tôi đừng giận nữa thì tôi, quyết tâm

không vì nhớ anh mà gọi cho anh trước.

Nhưng mà thấy cô đơn quá TT_TT

Bạn bè đại học đã cùng bạn trai đi chơi hết, mà đứa không có bạn trai

thì thường là ở nhà học bài! Đến Tiểu Phần cũng có việc bận, đó là cùng

gia đình tổ chức tiệc Noel. Thực ra nhà cô ấy không theo đạo Thiên Chúa, nhưng vì nhà Nhất Thiên có theo nên hai gia đình đương nhiên là cùng ăn tiệc với nhau, mà nghe Tiểu Phần kể có khi là hai người còn được phép

đi…hẹn hò nữa hơi. Haiz, tuy Tiểu Phần và Nhất Thiên không yêu nhau,

Tiểu Phần cũng không hứng thú vì việc đấy nhưng mà, ít nhất cô ấy cũng

không phải chịu cảnh cô đơn như tôi thế này, lại còn được đi chơi với

một anh chàng đẹp trai nữa chứ. À mà nhắc đến “đôi” này, tôi lại nhớ đến chuyện hôm trước tôi gặp Nhất Thiên. Hôm đó vì sợ Tiểu Phần buồn nên

tôi chưa dám nói kết quả là tôi chẳng thuyết phục được Nhất Thiên mà

cũng không biết lí do anh ra như vậy. À mà anh ta có nói là vì không

muốn quan tâm đến chuyện tình cảm nữa, nhưng tôi không thể nói với cô ấy như vậy được, mong là Tiểu Phần không hỏi Nhất Thiên hôm ấy đã nói

chuyện với tôi những gì, mà tôi đoán là cô ấy sẽ không dám hỏi đâu. Tôi

định hôm nào sẽ đi gặp Nhất Thiên một mình, không cho Tiểu Phần biết để

cố thuyết phục anh ta thêm lần nữa. Tôi linh cảm người con trai này rõ

là có chuyện gì xảy ra nên mới có cái suy nghĩ đấy chứ bản thân anh ta

cũng chẳng thích thú gì chuyện bị “ép hôn”, nếu có thể, tôi cũng muốn

giúp anh ta.

Ây ~~~~~

Sao thế này, trong đầu đang tỏ ý quyết tâm cơ thể tôi lại bỗng rung lên

một cái, phút chốc thấy toàn thân lạnh toát. Trời không có lạnh quá vậy

nha, sao tôi cứ cảm nhận được một luồng không khí lạnh từ đâu thổi vào,

lạnh dọc sống lưng mình. Aizz, tôi còn cảm giác như có ai đang nhìn mình chằm chằm vào mình, nhìn rất ghê, làm tôi lại bỗng dưng toát cả mồ hôi

lạnh.

“Bộp”

_Aaaaa…

Tiếng hét của tôi, tuy không to lắm nhưng cũng đủ để những người đi

đường hướng về tôi những cái nhìn đặc biệt…khó hiểu, như thể tôi là

người ngoài hành tinh.

Nhưng tôi tạm thời không để ý được đến những ánh mắt kia mà chỉ để ý

được đến bàn tay đang đặt lên vai mình. Tôi sợ hãi run một cái mới dám

nhìn sang bên, thấy là bàn tay người mới dám thở phào nhẹ nhõm, định

bụng sẽ mắng ngay cái con người nào đùa