Disneyland 1972 Love the old s
Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215630

Bình chọn: 9.00/10/1563 lượt.

chẳng biết nói thế nào.

Tôi thấy người con trai ngồi đối diện chậm rãi đưa café lên miệng, tay

để lên bàn gõ gõ, dáng vẻ ung dung tự tại. Công nhận, đẹp trai thật ~~

Rồi hình như Nhất Thiên phát hiện tôi đang nhìn anh ta chằm chằm nên để

cốc café ngay xuống, còn ho khan một cái. Tôi tất nhiên cũng biết xấu hổ liền chuyển ngay ánh mắt đi chỗ khác.

_Chắc Tiểu Phần nhờ cô đến thuyết phục tôi.

_Ừm, vâng. À, cũng không phải, tại thấy Tiểu Phần không vui nên tôi đã bảo cô ấy hẹn anh giúp tôi. – tôi thành thật “khai báo”.

_Vậy sao, cô ấy cũng đã mấy lần nói chuyện muốn tôi phản đối chuyện này, chắc cô cũng biết câu trả lời? – Nhất Thiên lại nhếch miệng cười.

_Ừm, tôi biết anh không đồng ý, à, là không có gì phản đối.

Tôi nhẹ nhàng đáp trả. Tuy anh ta nói với giọng như muốn bức ép người

khác, tôi vẫn phải bình tĩnh, cần giải quyết chuyện cho Tiểu Phần. Dù

sao, thấy anh ta không phải người xấu tôi cũng thấy dễ chịu hơn.

_Biết vậy mà còn đến đây, cô nghĩ là có thể thay đổi được tôi?

Lại là cười nửa miệng, nhìn vừa đểu vừa…quen. Công nhận đấy, giờ tôi mới để ý, sao cái nụ cười nửa miệng của anh ta nhìn rất quen, nhưng tôi

không tài nào nhớ ra được đã thấy ở đâu.

_Cũng không phải, chỉ là…muốn nói chuyện với anh. – tôi ngập ngừng nói.

_Thôi được rồi, nói chuyện. Mà nói thật nhé, tôi chẳng hiểu sao cô ấy

lại muốn tôi phản đối, tôi có gì khiến cô ấy không hài lòng sao. Hơn

nữa, chẳng qua là vì bố mẹ tôi cần tôi có một cô bạn gái, bố mẹ cô ấy

cũng muốn cô ấy có bạn trai, làm vui lòng các vị phụ huynh, cứ đồng ý

bừa đi thì có sao nào, tôi thấy chẳng mất mát gì cả.

_Anh… Chẳng phải lần trước anh đã kiên quyết phản đối, sao giờ lại đổi ý như vậy. Với lại sao anh lại nghĩ chuyện hệ trọng cũng có thể chọn bừa. Anh thừa biết, hai gia đình vốn không chỉ muốn hai người thành một đôi

mà còn muốn kết thông gia với nhau mà, việc đấy sao có thể cứ đồng ý bừa được chứ.

Tôi to tiếng đáp trả. Thật sự nghe Nhất Thiên nói đến đây thì tôi không

thể cứ nhún nhường được nữa. Anh ta nói vậy mà nghe được sao, đồng ý

bừa, miễn cưỡng đồng ý chuyện tình cảm, sao có thể chứ.

Cho đến lúc này, tôi hoàn toàn không còn một tí ý muốn nào muốn thuyết

phục Tiểu Phần chấp nhận và mong chờ “lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”

nữa. Mà những điểm tốt về cái anh Nhất Thiên này Tiểu Phần kể cho tôi ở

đâu vậy, nãy còn nghĩ anh ta tốt chứ bây giờ… Là anh ta đi du học về nên nghĩ thoáng hơn hay là vì lí do gì đã khiến con người anh ta thay đổi?

_Cho dù là lấy nhau thì đã làm sao, tôi sẽ không để cô ấy phải chịu khổ, nhất định sẽ không đối xử tồi tệ với cô ấy, nếu cô ấy không thích, tôi

cũng sẽ không bao giờ chạm đến cô ấy. Bố mẹ tôi cũng rất quý Lạc Phần,

như vậy chẳng phải rất tốt? Cô ấy còn gì không vừa ý nữa.

_Nhưng hai người…không yêu nhau à. – tôi run rẩy nói, bỗng nghĩ đến chuyện tôi và Hạo Du.

_Haiz, không yêu… – Nhất Thiên bỗng thở dài làm tôi bất ngờ cứ ngây ra

không hiểu gì. Có phải anh ta đã hiểu những gì tôi nói, không lẽ lại

nhanh đến thế.

Tôi nghĩ thì nghĩ rất nhiều nhưng lại không biết nói gì.

Nhất Thiên lại cất tiếng, giọng anh ta đột nhiên nghe rất buồn, lại như thì thầm.

_Chẳng phải cô gái nào được tôi để ý đều cảm thấy rất hạnh phúc sao, tại sao…

Nhất Thiên như tự nói với mình nên tôi lại càng không biết phải nói gì,

chỉ biết ngồi ngây ngốc nhìn người con trai ưu tú trước mặt. Đôi mắt anh ta sau khi nói câu vừa rồi bỗng sâu thăm thẳm, còn man mác buồn, rõ là

có tâm sự. Mà cái “tại sao” của anh ta là hỏi ai vậy, nghe như đang oán

ai đó, lẽ nào là Nhất Thiên yêu Tiểu Phần? Hình như không giống lắm.

Hic, tôi biết nói gì bây giờ.

_Anh…

Tôi chưa kịp nói hết câu thì bỗng thấy Nhất Thiên đứng lên, nỗi buồn

trong mắt có lẽ bị anh ta xua đi gần hết, ánh mắt nhìn tôi cũng không

mấy ảo não. Giọng Nhất Thiên vang lên trầm trầm, đều đều.

_Bảo với cô ấy là tôi xin lỗi, nhưng chuyện này nếu cô ấy muốn phản đối

thì hãy tự làm một mình, đừng mất công đến tìm tôi, tôi không muốn bận

tâm vì chuyện tình cảm này nữa, vậy nên sẽ không cùng cô ấy phản đối như trước đây. Tôi đi trước, chào cô.

Nhất Thiên nói rồi quay lưng rời đi ngay, không chờ tôi nói lời chào

nữa. Tôi cứ ngồi trong quán nhìn theo bóng anh ta bước đi lặng lẽ ngày

càng xa, bỗng thấy trong lòng có chút thương cảm. Một con người với nụ

cười nửa miệng ngạo mạn vì đâu lại có dáng đi cô độc và lẻ loi đến thế.

Thân hình cao lớn từ từ ra khỏi tầm mắt, mất hút trong dòng người đông

đúc qua lại. Tôi vẫn ngồi đây, không cử động, không suy nghĩ được bất cứ điều gì ngoài bóng dáng người con trai đó. Nhất Thiên, con người này là sao đây, thật không thể hiểu được đâu mới là con người thật của anh ta, tốt hay xấu?

Cảm xúc này là sao chứ, rõ ràng là phải biến mất rồi mới đúng, nếu không

thì cũng phải cảm thấy rất xa lạ, cớ sao lại quen thuộc thế này…


Hôm nay đã là giáng sinh rồi.

Thời tiết hôm nay thực vô cùng đẹp, so với những ngày cùng mùa giá rét đợt trước thì chỉ có thể dùng từ “tuyệt hảo” để diễn tả.

Không tuyệt hảo sao được khi ngước nhìn lên tr