hân
không ra thân, lạ không ra lạ. Sau từng đấy chuyện trải qua và theo thời gian…mọi thứ đã không trở lại như trước được nữa, không bao giờ có thể
trở lại được nữa, cho dù muốn, dù không. Mà tôi chính là một trong số
tác nhân khiến mọi chuyện không thể trở lại như nó đã từng… Tôi nên vui
phải không, vì thực sự Hạo Du đã không còn làm phiền tôi nữa, chuyện quá khứ có lẽ cũng quên, tình yêu cũng thay đổi, gặp lại nhau chỉ là tình
cờ…tôi nên vui phải không?
Mà sao tôi không vui nổi.
Chẳng biết điều gì khiến tâm tư tôi trĩu nặng, thật buồn… Có thứ cảm xúc mang tên “nuối tiếc” cứ chảy khắp cơ thể tôi, mà tôi muốn ngăn lại cũng không được!
_Tiểu Minh?
_Ừ?
_......
_Sao…sao thế? – thấy Hạo Du cứ nhìn mình chằm chằm lại không nói gì, tôi thiếu tự nhiên dè dặt hỏi.
_Em…
_Sao cơ?
_Ừm, nhìn em béo hơn.
_Vậy à? – tôi méo mó cười.
_Chắc em sống tốt lắm.
Câu hỏi nói ra mà cũng được khẳng định, tôi nhìn Hạo Du, không nói gì,
chỉ khẽ gật đầu. Rồi không thấy Hạo Du nói gì nữa lại tiếp tục nhìn vào
anh ta.
Nhìn rồi sao bỗng thấy hai chữ “đau xót” xuất hiện trong đầu.
Người con trai trước mặt tôi…sao gầy quá, tuy sắc mặt vẫn trắng hồng
khỏe mạnh nhưng gương mặt lại gầy gò đáng thương vô cùng, so với đợt ốm
lần trước thì hình như không thấy có tí thay đổi nào.
Bạn gái anh ta đâu rồi, sao lại để bạn trai mình như vậy chứ, gầy như vậy, cổ tay kìa, chỉ thấy toàn xương.
Có phải anh ta cố tình nói cho tôi biết là anh ta sống không hề tốt?
Tôi nhìn chằm chằm vào cổ tay Hạo Du, rất muốn hỏi nhưng lại sợ anh ta
nghĩ mình…nên lại thôi. Anh ta có người yêu rồi, có người chăm sóc rồi,
tôi không nên hỏi han quan tâm quá nhiều, dễ khiến người ta hiểu lầm.
Mà hình như tôi đang lo lắng? Sao lại như thế, rõ là anh ta sống tốt hay không…chẳng liên quan gì đến tôi.
Tôi thở dài một cái rồi chuyển ngay hướng mắt xuống cốc café vẫn còn bay hơi, đưa tay bao lấy nó. Hơi ấm từ cốc “nâu nóng” tỏa ra bao lấy hai
bàn tay của tôi, nhẹ nhàng lan khắp cơ thể, khiến tâm trí tôi từ từ ổn
định lại, như chưa từng nghĩ gì không-nên-nghĩ.
Hạo Du sau một lúc không nói gì lại là người lên tiếng trước:
_Tối nay em định làm gì?
_Ừm, chắc một mình thôi. Còn anh?
_Chắc đi ngủ sớm, hì.
_Ngủ sớm? Anh không…
_Không…?
_À, không.
Tôi vốn định nói “Anh không đi chơi với người yêu sao” nhưng lại thôi,
không nên hỏi quá nhiều, mà chuyện Hạo Du có bạn gái cũng là do tôi tự
đoán, cũng chưa chắc đã đúng (nhưng phải đúng đến 80% ý, nếu không phải
đến đón bạn gái thì anh ta đứng đó làm gì, không lẽ đi…thăm trường cũ,
không thể nào). Mà nghĩ đến việc nhắc lại chuyện hôm đó, mặt tôi cũng
muốn đỏ bừng lên, haiz.
_Ừm, gần bảy rưỡi rồi – Hạo Du khẽ cất lời sau vài phút chúng tôi chìm
trong yên lặng. Tôi như được nhắc nhở, liền vội xem đồng hồ.
_À ừ, anh phải về? Vậy uống nốt café đi rồi về.
_Ừm.
Hạo Du lại ậm ừ, nghe lời tôi đưa café lên miệng nhấp nhấp, vẻ mặt rất
bình thản, chẳng rõ là đang suy nghĩ gì. Không hiểu Hạo Du cảm giác thế
nào khi gặp lại tôi như thế này nhỉ?
Còn cảm giác của tôi thì…không hiểu sao lại không thấy phiền lòng tí
nào, tất nhiên là cũng chẳng phải vui mừng hay phấn khởi gì. Chỉ
là…không thấy phiền.
Rồi chúng tôi cùng nhau ra khỏi quán, tôi là người thanh toán, đương
nhiên, vì tôi là người mời, lại muốn cảm ơn anh ta, không thể lại để Hạo Du trả tiền được.
Đi ra khỏi cửa quán café, tôi với Hạo Du vẫn còn đi cùng nhau thêm mấy
bước. Tôi lén nhìn thái độ của Hạo Du rồi nhìn khung cảnh bên ngoài khẽ
thở dài, tự nhiên cảm thấy bây giờ phải chia tay thì thật là buồn, tôi
lại cô đơn một mình, có khi là về nhà xem phim giáng sinh một mình.
Bất chợt quay sang thấy Hạo Du quay sang nhìn tôi rồi lại quay đi, hình
như muốn nói gì đó nhưng lại thôi, tôi cũng thấy ngại đến nỗi mặt nóng
lên. Bọn tôi lại đi thêm vài bước nữa bên nhau, cả hai vẫn im lặng, Hạo
Du không nói, tôi lại không biết nói gì, nhưng cứ để thế này thì thật
buồn cười, tôi có vẻ giống con cún đi cạnh chủ nhân quá, vì chắc Hạo Du
cũng chẳng thích thế này. Nhưng tôi cứ định mở miệng lại ngại quá mà im
lặng.
Lại thêm một đoạn khá dài nữa, tôi lặng lẽ đi, cúi mặt xuống đất đếm
những ô gạch, chờ cho đến khi Hạo Du bảo tôi đừng đi theo anh ta nữa.
Suy cho cùng, tôi cũng vì cô đơn quá mà làm như vậy, chỉ vì muốn có ai ở cạnh cho đỡ buồn, ba hôm nay tôi lúc nào cũng có mỗi một mình, thấy rất lẻ loi. Nếu Hạo Du không phản đối, bọn tôi cứ đi thế này có được không
nhỉ. Có phải tôi trơ trẽn quá không?
_Tiểu Minh…
_Dạ, a, ừ? – lúng túng mất vài giây tôi mới trả lời, trong lòng mong đợi Hạo Du không…đuổi mình về.
_E… định đi đâu sao?
_Không.
Tôi ngốc nghếch lắc đầu, hơi thất vọng, chắc Hạo Du thấy khó chịu khi tôi cứ đi bên cạnh thế này rồi.
_Vậy không phiền gì nếu chúng ta đi cùng nhau chứ?
_......
_Được không?
_......
Hạo Du nói rồi nhìn chăm chăm vào mắt tôi như chờ đợi. Tôi cũng nhìn Hạo Du, hơi sững sờ. Không phải Hạo Du định bảo tôi đừng đi theo anh ta
sao, mà lại là bảo tôi đi cùng nữa chứ, đáng lẽ tôi nên đồng ý ngay mới
đúng, t
