ờ chụp đã nhé.
Tôi cười, chạy ngay đến chân cây thông, tạo dáng. Giờ đã muộn nên người
đã vãn nhiều, cũng có thể bây giờ những người vừa ở đây treo điều ước
mới đi xem hội chợ (khu này có hai cổng mà, cổng tôi vào là cổng chính, ở đây cũng có cổng nữa), nói chung là xung quanh tôi chỉ còn một vài đôi
cũng đang viết điều ước và những người kiểm tiền từ ống từ thiện.
Toe toét cười, chụp đến gần chục cái ảnh ở các góc độ, khung cảnh khác
nhau, bên cây thông và những chú người tuyết bằng…xốp, tôi mới trở lại
bên Hạo Du, thích thú xem lại những bức ảnh. Ảnh nào tôi cũng cười rất
tươi, cười híp cả mắt luôn.
_Ảnh đẹp quá. Anh có muốn chụp không, em chụp cho.
Tôi (lại) cười, mắt háo hức nhìn Hạo Du. Mất vài giây sau, nụ cười mới
kịp…đông lại. Aizz, tôi vừa xưng “em” với Hạo Du, chỉ là lỡ miệng thôi
những cũng đủ làm tôi thấy ngại.
_Ý tôi…
_Chụp cho anh một kiểu nhé.
_A ừ.
Hạo Du nháy mắt với tôi một cái rồi đi, nhanh chóng đến đứng bên cây
thông. Hai tay anh xỏ túi, mắt nhìn vào “ống kính”, miệng khẽ mở để lộ
hàm răng trắng đều tăm tắp. Gương mặt điển trai với nụ cười tỏa sáng làm cơ thể anh như được bao bọc bởi một luồng sáng ma mị, ánh sáng tỏa ra
không ngừng, thu hút cả đôi mắt tôi lẫn…trái tim của tôi hướng về phía
đó. Toàn thân tôi như bị đóng băng khi nhìn vào người con trai có vẻ đẹp hoàn mĩ đó, từ thân hình cao ráo, mảnh khảnh đến khuôn mặt thanh tú,
mỗi đường nét đều đẹp đến nỗi như muốn thôi miên, hấp dẫn mọi thứ xung
quanh. Tôi thì sao lại ngoại lệ được chứ, mắt tôi không sao rời đi được, đầu óc không suy nghĩ được bất cứ điều gì, đến hơi thở cũng như dừng
lại. Nó làm đông đặc toàn bộ cơ thể tôi, cái nụ cười đầy mê lực ấy…
_Tiểu Minh, được chưa em?
_......
_Tiểu Minh?
_A, đợi…đợi tí, chư…chưa được.
Tôi giật mình, như thoát khỏi cơn mê muội sau khi nghe tiếng gọi của Hạo Du. Cuống cuồng đáp trả, tôi lúng túng cầm điện thoại Hạo Du chụp ảnh
mà mặt cứ nóng bừng, tim thì cứ gọi là muốn nhảy ra ngoài. Tôi bối rối
và ngượng ngùng đến nỗi tay cầm máy cũng run, phải giữ cả hai tay mới
chụp xong được một bức. May là bức này rất đẹp, có lẽ là bởi vì mẫu đẹp
chăng?
_Được rồi đây.
Tôi giơ giơ cái máy, miệng nói, mặt vẫn hơi nóng nóng. Hạo Du thấy vậy
cũng đã chạy ngay đến bên tôi, đưa tay cầm lại điện thoại của mình, gật
gù tỏ vẻ hài lòng rồi lại đưa máy cho tôi.
_Em ghi nick em đi, về anh gửi anh cho.
_Ừm.
Khẽ gật đầu, làm theo lời Hạo Du xong, tôi liền nói:
_Tí về anh có lên mạng không, lên thì gửi luôn cho tôi. – vừa nói tôi vừa đưa lại cho Hạo Du.
_Ừ, được thôi, về anh sẽ add nick ngay. Vậy bây giờ…
_Hì, giờ thì về thôi.
0.30 p.m
Tôi đi bên cạnh Tiểu Minh, nhìn em vừa đi vừa đưa tay nhẩm đếm từng ô
gạch trên vỉa hè mà không kìm được nở một nụ cười. Em đã 20 tuổi rồi sao vẫn còn trẻ con vậy nhỉ, vậy mà tôi cứ nghĩ… Hóa ra nụ cười ngốc nghếch của em vẫn không theo thời gian mà thay đổi, cả điệu bộ ngại ngùng mặt
đỏ bừng lên nữa chứ, nhìn em ngốc nghếch vô cùng, nhưng sao mà lại dễ
thương đến thế. Tuy là cứ phải giả vờ không để ý gì, thờ ơ, hờ hững, tim tôi vẫn không khỏi đập loạn lên khi em quay nhìn tôi mà cười. Còn giọng nói trong trẻo của em, đã lâu không được nghe, mỗi lần vang lên lại
khiến tôi không sao bình tĩnh được. Tuy hạnh phúc nhưng được đi bên cạnh em thế này mà chỉ đơn giản là đi-bên-em, phải giữ khoảng cách với em
khiến tôi cảm thấy khổ sở vô cùng.
_Năm trăm…năm trăm… Ơ, bao nhiêu rồi?
Giọng Tiểu Minh ngốc nghếch vang lên, không biết mấy lần nghe thấy em tự hỏi mình thế này rồi, cứ một lúc… Nhìn sang bên thấy Tiểu Minh đưa tay
xoa má, lông mày hơi nhíu lại nghĩ ngợi, tôi chỉ thiếu điều phá lên
cười. Hai bên má phúng phính đỏ hồng, mềm mịn bị em dùng tay chọc chọc
vào lõm xuống nhìn đến là ngộ. Tôi nheo nheo mắt cười, chăm chú quan sát từng biểu hiện trên khuôn mặt đáng yêu kia. Chợt nghe thấy giọng Tiểu
Minh reo lên:
_A, năm trăm hai sáu.
Rồi em lại tiếp tục vừa đi vừa tiếp tục công việc…đếm gạch, mắt chăm
chăm nhìn xuống đất, bèn tay bé nhỏ chỉ theo lời nhẩm trong miệng. Tôi
cũng lại đi bên cạnh em, làm nhiệm vụ nhắc em mỗi khi em “định”…đâm vào
cột biển báo. Nhưng những lúc không có “chướng ngại vật” gì trên đường,
tôi cũng chỉ lặng yên đi cùng Tiểu Minh, nhìn em chăm chú, gần như người vô hình. Mắt tôi không rời em chút nào từ lúc ở chỗ hội chợ về, chỉ đôi khi em quay lại nhìn tôi, tôi mới phải quay mặt nhìn phía trước, cố giữ khuôn mặt không biểu cảm. Tôi vẫn yêu em, rất nhiều, nhưng vì em mà
cũng vì tôi, tôi tự dặn bản thân không được quá gần gũi, thân thiết với
em, càng không được để cho em biết tình cảm tôi dành cho em vẫn không hề thay đổi, kể cả…tôi có gặp lại em hay không.
Ừm, nói là nói như vậy, nhưng cái lúc đang được ở bên em thế này…tình
yêu cho em cứ trào dâng mãnh liệt trong lòng tôi, khát khao được biểu
hiện ra bên ngoài, tôi cứ phải kiềm nó trong lòng, cảm giác thật sự khó
chịu. Lại nhớ cái khoảnh khắc nhìn thấy em đi một mình đi trên đường;
cái lúc vì giúp em mà tôi “phải” để tay lên vai em, lúc em gọi níu