uay nhìn tôi, mấy phút sau mới gật đầu, rồi
xong lại còn cúi ngay xuống, chắc em ngại, tôi nghĩ. Bộ dạng em lúc này
có dùng bao nhiêu chữ “đáng yêu” cũng không thể tả nổi.
_Anh đi mua, đừng đi đâu nhé.
Nói với Tiểu Minh xong, tôi liền chạy đi mua, nhanh chóng cầm về ba cái xúc xích rán. Đưa em hai cái, tôi nói:
_Em ăn đi, chắc đói rồi phải không?
_Ưm, anh cũng ăn đi.
Tôi khẽ gật đầu, nhìn em cắn xúc xích rồi mới ăn. Thực ra, tại đang đói
và sợ Tiểu Minh ăn một mình sẽ ngượng nên tôi mới ăn vặt trên đường như
thế này chứ bình thường thì không bao giờ. Không phải tôi sợ mất vệ sinh nhưng vừa đi vừa ăn, đối với một tên con trai đã 20 tuổi như tôi đó quả thực là điều không hay ho gì. May mà “cô bé người lớn” đi bên cạnh tôi
chẳng giống 20 tuổi chút nào, nói học sinh cấp ba cũng chẳng thiếu người tin, mà là “con nít” thì chắc người đi đường trông vào chắc cũng không
thấy phản cảm đâu.
Nghĩ trong đầu như vậy, đưa xúc xích lên miệng cắn một miếng nữa, tôi bỗng phát hiện có người đang nhìn mình, chăm chú.
_Sao thế? – tôi nhìn Tiểu Minh, hỏi.
_Anh…ăn ớt sao? Không bị nôn đó chứ?
Nghe Tiểu Minh hỏi, tôi hơi sững sờ, hồi lâu mới lắc đầu:
_Tương ớt anh ăn được, chỉ có ớt tươi thôi.
_Ừm.
Tiểu Minh ậm ừ rồi quay đi ngay, không nói gì nữa. Tôi cũng im lặng
nhưng đầu óc thì hỗn loạn. Tiểu Minh…em vẫn nhớ là tôi không ăn được ớt, còn nhớ tôi ăn ớt sẽ bị nôn. Là em vẫn nhớ…vẫn nhớ… Chẳng phải là rất
vui sao, ôi, tôi vui đến nỗi không hô hấp nổi nữa, thêm cả cảm động, chỉ thiếu nước mắt lưng tròng thôi. Tất nhiên, vui mừng, sung sướng là một
chuyện, tôi đâu dám hi vọng gì, chỉ là biết em chưa quên đi chuyện đó,
còn hỏi quan tâm mình, tôi vui đến độ không thở được, tim cứ đập loạn
lên. Bỗng dưng tôi cảm giác không cần ăn cũng no, vì hạnh phúc đã lấp
đầy cái dạ dày của tôi mất rồi.
_Ừm, cám ơn anh về buổi tối, tôi…đã rất vui.
Tiểu Minh vừa khẽ nghiêng đầu vừa nói, rồi em cởi cái áo khoác tôi đưa em mặc lúc em lạnh trả cho tôi, lại mỉm cười:
_Anh về nhé. Ừm, đi cẩn thận.
Ba chữ cuối Tiểu Minh nói nhỏ tí, nhưng vẫn đủ để tôi nghe thấy và sướng run lên vì sự quan tâm của em, tuy có thể nói ra chỉ vì
lòng-tốt-thường-tình. Tôi cố lấy giọng bình thường đáp trả em:
_Ừ, anh về. À, tí em online chứ?
_Ừm, giờ về có lẽ lên ngay, còn anh?
_Anh cũng thế, vậy tí chờ anh add nick rồi gửi ảnh cho em nhé. – tôi nhìn vào mắt Tiểu Minh.
_Ừm, tôi chờ anh.
_Giáng sinh vui vẻ, hì, anh về nhé.
Tôi nói rồi chỉ đợi Tiểu Minh nói “anh cũng vậy” là lên xe đi luôn. Nãy
cùng em về tôi đã qua chỗ rửa xe lấy rồi đưa em về tận đây, cũng may tôi hẹn tối đến lấy, muộn vậy mà họ vẫn chờ tôi, thế nên tôi mới có thể
“gần” em thêm một chút. Cảm giác được người yêu thương ngồi ngay sau
lưng mình, chỉ cách chưa đầy năm centimét thật là ấm áp, tôi có thể cảm
nhận rõ hơi thở của em phả vào lưng mình. Nói thật đến lúc phải dừng
lại, tôi không nỡ xa em chút nào, biết bao giờ mới được gặp lại em chứ,
nhỡ lại rất lâu, rất lâu sau nữa. Tôi sẽ lại bị nỗi nhớ em dày vò mất.
Nhưng cũng thật may mắn, tôi đã có được gần mười bức ảnh của em, có thể
ngắm em nhiều hơn rồi, tôi có thể in ra và để trong phòng, để trong
ipad, điện thoại thì tất nhiên, vậy là…lúc nào cũng có thể thấy em đang
cười bên cạnh, thích thật. Tôi còn có nick chat của em nữa, nếu có thể
thường xuyên nói chuyện với em thì còn gì bằng. Ôi, mới nghĩ thế là tôi
đã thấy hạnh phúc tột độ rồi, ai nói yêu đơn phương là khổ nào.
Bước vào ngôi nhà thân yêu, việc tôi làm đầu tiên là lao lên phòng lôi
cái ipad ra, yahoo đã, lâu lắm rồi tôi không vào, mà lần nào lên cũng
chỉ Invisible. Vừa đăng nhập được vào nick, tôi đã nhanh chóng ấn Thêm
bạn và ghi nick Tiểu Minh vào. Ôi, sao tôi thấy hồi hộp kinh khủng, tim
cứ đập nhanh liên hồi không sao bình tĩnh lại được.
Thấy add nick đã thành công một lúc lâu mà chưa thấy có tín hiệu đồng ý, tôi cứ nhìn chăm chăm vào cái nick, chờ nó sáng. Thật chưa bao giờ thấy việc chờ đợi cũng vui vẻ như vậy, không biết lúc nào Tiểu Minh mới lên
đây, hồi hộp quá rồi.
_Bình tĩnh, bình tĩnh.
Tôi tự trấn an mình nhưng vẫn không sao bình tĩnh được, tim cứ đập rộn
ràng. Tôi mong Tiểu Minh quá, mong được nói chuyện với em, mà chỉ cần
thấy cái nick đó đồng ý add và sáng, tôi có khi chết vì sướng mất thôi.
Vừa mới xa em chưa lâu đã nhớ em cồn cào rồi.
Phấn khích ngồi trước màn hình chờ Tiểu Minh, nhìn cái nick “Lily.lady”
của em mãi chưa sáng, tôi lại thêm sốt ruột, hai mươi phút rồi mà Tiểu
Minh chưa online, có khi nào em bận gì không lên được, nhưng em nói em
sẽ online mà, còn nói sẽ chờ tôi. Chắc em chưa lên thôi, tôi chỉ cần chờ em một tí nữa.
Nghĩ rồi, tôi liền đưa ảnh vào ipad trước, đưa xong rồi cứ ngồi ngắm mãi không thôi. Nhìn Tiểu Minh của tôi kìa, sao lại dễ thương đến vậy chứ.
Nụ cười đáng yêu tràn đầy hạnh phúc của em, đôi mắt sáng to tròn trong
veo này, cái mũi nhỏ nhỏ xinh xinh, hai má phúng phính nhìn chỉ muốn cắn cho một phát, tuy em cũng (có vẻ) trưởng thành hơn nhưng vẫn chỉ như
một đưa trẻ thôi, nhí nhảnh lại ngốc n