sẽ
làm Tiểu Minh phải khó xử đấy.
Rồi tôi nghe thấy tiếng thở dài ở đầu dây bên kia. Sau đó là im lặng.
Thấy Tiểu Giang không nói gì, tôi đang định lên tiếng thì lại nghe thấy
tiếng em.
_Tiểu Minh đang sống rất tốt? – là một câu hỏi nhưng lại được tự khẳng định rồi.
_Ừm.
_Anh có gặp lại Tiểu Minh lần nào chưa? À, hai người có gặp nhau
không, chắc là phải gặp lại rồi thì anh mới có số cô ấy chứ, đúng không?
_Ừ, thỉnh thoảng, mấy hôm trước, hôm nay anh cũng gặp.
_Vậy à, vậy không phải chỉ là anh nghe cô ấy nói cô ấy sống rất tốt đấy chứ?
_Không, Tiểu Minh nói thế mà anh cũng thấy thế. Cô ấy béo hơn nhiều so
với lúc sống cùng anh, cũng khỏe mạnh hơn và vui vẻ hơn, Tiểu Minh và
Đình Phong cũng sống cùng nhau mà. Anh cũng tin, ai chứ Đình Phong thì
anh tin là anh ta sẽ đối xử tốt với Tiểu Minh.
_Ừm, nhưng…em thấy thiệt thòi cho anh lắm… Hm…mm…nếu là anh, anh cũng sẽ khiến cô ấy hạnh phúc thôi mà. Mà anh…vẫn yêu cô ấy đúng không?
_Hì, Tiểu Giang, có sao đâu, anh sống rất tốt mà, ít nhất là ở hiện tại.
Tôi cười nói, không trả lời em là tôi có còn yêu Tiểu Minh hay không, nhưng Tiểu Giang sẽ hiểu thôi, tôi biết mà.
_Tiểu Minh có biết anh đến giờ vẫn yêu cô ấy không?
_Ưm, có, cô ấy biết.
_Vâng, dù sao em cũng sẽ nói chuyện với cô ấy, anh đọc số cho em đi.
_Ừ, đây, số Tiểu Minh là…
_Vâng, được rồi, không biết giờ cô ấy còn thức không, em gọi cho cô
ấy đã, nói chuyện với anh sau. Mà anh cũng ngủ đi, muộn rồi đúng không?
_Ừ, thế anh đi ngủ. Mà Tiểu Giang này…
_Dạ?
_Em…em nói gì thì nói, nhưng đừng làm cô ấy khó xử nhé. Tiểu Minh, cô ấy cũng muốn quên chuyện quá khứ đi để mà sống cho vui vẻ, anh không muốn
chuyện này làm cô ấy lại buồn. Dù sao…cũng đã bốn năm rồi, giờ có làm gì cũng chẳng thay đổi được quyết định của cô ấy năm xưa mà.
_Vâng, em biết rồi, anh yên tâm.
_Em là người hiểu chuyện, anh tin em biết phải nói những gì.
_Hì, được rồi, thế nhé, em dập máy đây.
_Ừ, chào em.
Nghe tiếng “tút tút” trong máy, tôi mới để máy xuống giường, thở dài. Tự nhiên nhắc lại chuyện cũ tôi thấy buồn quá, không biết Tiểu Giang sẽ
nói những gì với Tiểu Minh, chỉ sợ Tiểu Giang kích động để Tiểu Minh
phải chịu ấm ức thì tệ. Nhưng chắc sẽ không như vậy đâu, mà tôi cũng
hiểu cho Tiểu Giang, chuyện này có lẽ là khó tin với em lắm, lúc lên
đường sang Mĩ, em đã nói đi nói lại với tôi là hãy làm Tiểu Minh hạnh
phúc, vậy mà…, đến tôi cũng không nghĩ là mình sẽ bị em bỏ.
Haiz, biết sao đây, tôi lại buồn nữa rồi. Nếu thực sự Tiểu Minh vì lí do gì đó mà chọn Đình Phong chứ trong lòng em (khi đó) vẫn yêu tôi thì tôi sẽ làm thế nào đây? Giành lại em hay cứ để mọi chuyện một lần nữa lại
do Tiểu Minh quyết định?
Thở dài, tôi bật dậy và đi về góc căn phòng, lấy ở đó ra cái hộp sắt
quen thuộc, bên trong có một tờ giấy đã nhàu nát, tờ giấy mỏng manh
nhưng đã từng là con dao đâm xuyên tim tôi, khiến tôi đau đớn suốt một
thời gian dài.
Tiểu Minh à, nếu anh nói chúng mình vẫn là vợ chồng thì em có về bên anh không? Cô chưa bao giờ như thế, dù thế nào vẫn luôn nhẫn nhịn, vẫn luôn mềm mỏng, vì Đình Phong là người con trai tốt với cô nhất trên đời này (ngoài bố
cô ra), chưa bao giờ cô to tiếng với anh cho dù là phải chịu ấm ức hay
giận dữ đến tột cùng. Nhưng đến lúc này hỏi sao cô có thể nhẫn nhịn
được, có thể mềm mỏng được, làm sao chứ. Sao Đình Phong có thể nỡ nói ra những lời như muốn lấy dao cứa vào lòng cô như thế, đau lòng quá.
12 p.m
Trong căn phòng tối đen không một tí ánh sáng, có một cô gái đang ngồi khóc nức nở trên sofa.
Một tiếng trước.
Tiểu Minh đứng trước cổng khu chung cư Đại Phát, nhìn Hạo Du đi khuất
sau màn đêm mới quay lưng trở vào. Bóng tối bao trùm khắp nơi, trước mặt Tiểu Minh chỉ có toàn một màu đen với một chút ánh sáng phát ra từ chỗ
gác của bảo vệ. Đi qua cổng, tiến nhanh vào trong rồi vào thang máy cho
đỡ lạnh, Tiểu Minh mới lấy từ trong túi ra cái điện thoại, ấn ấn mong
chờ nó hồi được chút pin. Màn hình mới sáng được hơn một phút đã hiện ra có hai tin nhắn mới, rồi ba, bốn cái liên tiếp. Tiểu Minh mới chỉ kịp
thấy tên người gửi, cái máy lại tắt phụt, lần này ấn mãi cũng không lên
được nữa. Cô thở dài ngao ngán để lại nó vào lại trong túi rồi dựa người vào thành thang máy, trầm tư suy nghĩ. Là tin nhắn của Đình Phong, toàn bộ của Đình Phong, có khi nào anh đã về rồi và đang ở nhà chờ cô, Tiểu
Minh nghĩ. Rồi lại nhớ đến buổi đi chơi tối nay với Hạo Du, dù chỉ là đi dạo, cô cũng thấy rất vui vẻ và thoải mái, và nhớ đến Đình Phong vì
công việc mà bỏ cô một mình, Tiểu Minh lại càng thêm giận anh ghê gớm,
định bụng nếu Đình Phong đã về nhà thật, cô sẽ làm lơ với anh cho…bõ
tức, cho anh biết cơn thịnh nộ của cô đáng sợ đến mức nào.
Tiểu Minh ra khỏi thang máy, co ro bước về phía nhà mình rồi nhanh tay
mở cửa đi vào. Vừa mới đưa tay định nhấn công tắc đèn, tay cô bỗng bất
ngờ bị một “thứ gì đó” nắm chặt, là một bàn tay rất lớn, rất lạnh. Bị
bàn tay đó bóp mạnh như muốn làm cổ tay mình