rước Tú Giang nói với tôi là thật thật rồi.
_Mà thôi, đi đã, chúng tôi có thể ở đâu được bây giờ, ở chỗ cậu được
không Đình Phong, ở có hai hôm thuê khách sạn không tiện. Lệch múi giờ,
lại đi lâu, tôi thấy mệt rồi, chắc em cũng mệt rồi phải không? – Hạo
Nhiên nói rồi quay ra nhìn Tú Giang.
_Vâng – tôi đáp sau khi thấy cái gật đầu của Tú Giang, giờ tôi mới để ý
nhìn cô ấy khá mệt mỏi – Tú Giang cũng nói anh với Tú Giang cứ ở chỗ bọn em mà, giờ về nhà cất đồ đã nhé.
Tôi cười nói, hôm trước nghe Tú Giang bảo trở về nước lần này cô ấy
không nói cho bố mẹ biết nên không muốn về nhà ở nên tôi đã bảo cô ấy cứ đến chỗ tôi ở cũng được, Hạo Nhiên nếu muốn có thể ở cùng Đình Phong,
tôi bảo Đình Phong rồi, thấy không có gì phiền cả, mà lại còn thấy vui
nữa.
_Vậy đi thôi – vẫn là Hạo Nhiên lên tiếng – về nghỉ ngơi, tắm rửa chút
rồi đi ăn tối nhé, được không? Lâu không ăn thức ăn quê hương, nhớ quá
rồi.
Rồi chúng tôi cùng gật đầu: tôi, Đình Phong, Tú Giang, duy chỉ có Hạo Du…
_Vậy hai người cứ về nhà nghỉ ngơi đi, em về nhà trước đã, có gì liên lạc sau nhé.
Hạo Du cất tiếng nói, rồi thì thầm gì vào tai Hạo Nhiên và rời đi, trước cả khi Tú Giang gọi với theo. Chúng tôi lúc này không ai nói câu gì
nữa, tôi nhìn theo Hạo Du khuất bóng, cảm thấy chút buồn buồn, nhưng rồi cũng nhanh chóng lấy lại tâm trạng, cùng mấy người đi ra khỏi sân bay.
Hạo Nhiên đi cùng Đình Phong nói chuyện gì đó, hình như liên quan đến
nhóm Ác ma, còn tôi thì cùng Tú Giang vừa đi vừa trò chuyện, chúng tôi
cứ nắm chặt lấy tay nhau, cười nói vui vẻ.
Lên ôtô Đình Phong rồi, để Tú Giang mệt mỏi dựa vào vai mình, tôi bỗng
nghĩ đến Hạo Du, nhớ đến cái ôm của anh với Tú Giang, nhớ đến cái bóng
cô độc của Hạo Du khi bước đi và khuất khỏi tầm mắt tôi khi nãy, trong
lòng tôi lại xuất hiện thứ cảm xúc mang tên buồn thương. Thở dài một
cái, tôi mới rút trong túi ra chiếc điện thoại, bấm bấm mấy chữ nhắn tin cho Hạo Du: “Này, tối đi ăn anh không được vắng mặt đâu đấy”.
7.30 p.m
Xếp chỗ thế nào mà tôi ngồi gần như đối diện Hạo Du!
Nhưng mà đúng ra thì chẳng còn cách xếp chỗ nào khác nữa: Hạo Nhiên ngồi cạnh Hạo Du, Hạo Du ngồi cạnh Tú Giang, tôi ngồi cạnh Tú Giang, còn
Đình Phong ngồi cạnh tôi và Hạo Nhiên. Chỉ có năm chúng tôi thôi nên xếp thế là quá hợp lí rồi, tôi không phải ngồi kế bên Hạo Du là đã đỡ ngại, nhưng mà xem ra…ngồi đối diện thế này còn ngại hơn.
Không hiểu sao tôi cứ chú ý đến Hạo Du. Hôm nay trời man mát, anh mặc
một chiếc áo pull trắng bên trong và bên ngoài là một cái cardigan màu
xám, làn da trắng cứ gọi là nổi lên bần bật! Công nhận là nhìn theo
hướng nào vẫn thấy Hạo Du đẹp trai, mi dài, mũi cao, môi đỏ…
Tôi vừa ăn, vừa thỉnh thoảng nói chuyện nhưng vẫn không rời mắt đi được
Hạo Du, tất nhiên trừ những khi Hạo Du ngẩng mặt lên và đảm bảo sẽ nhìn
thấy tôi đang nhìn anh. Lúc đó thì tôi phải quay ngay đi rồi, gắp thức
ăn cho Đình Phong, cho Tú Giang chẳng hạn, rồi giả vờ bắt chuyện với Hạo Nhiên, chọc mọi người vài câu. Còn với Hạo Du, tôi chỉ biết nhìn
và…tránh, tôi vẫn thấy ngại anh thế nào ý, tuy trên Yahoo cũng có thể
gọi là thân thiết. Đúng là ảo và thật khác nhau xa vời quá, nói chuyện
trên mạng tôi có thấy ngại anh chút gì đâu, còn có thể trêu đùa với anh
nữa ý chứ, rồi cười suốt vì nghe anh trêu lại. Thế mà đến lúc gặp rồi
sao mà khó nói chuyện đến thế. Cuối cùng thì vẫn là vì chuyện tình cảm
trước đây ám ảnh tôi, haiz.
_Em ăn đi vợ yêu, mải nghĩ gì thế.
Nghe giọng nói âu yếm của Đình Phong, tôi quay ngay sang bên nhìn anh,
cười dịu dàng rồi đưa miếng thức ăn anh gắp cho vào miệng. Ăn xong rồi
vẫn thấy anh nhìn mình, tôi lại nhoẻn cười một cái với Đình Phong, híp
hết cả mắt vào.
Không hiểu sao tôi vừa cười xong thì thấy Hạo Nhiên phá lên cười >”<:
_Hai người này dễ thương quá đi mất thôi, cứ như vợ chồng son ý.
Ôi, mặt tôi cứ gọi là đỏ bừng lên, nóng nữa chứ, cảm giác như muốn…bốc
hỏa. Ngại ngùng nhìn Đình Phong, tôi thấy anh cũng chỉ cười, nhưng mặt
cũng hơi đỏ lên rồi, rồi tôi nghe tiếng Đình Phong nói có vẻ rất ung
dung:
_Tập dần đi là vừa, đằng nào chẳng đến ngày được làm “vợ chồng son”, vợ yêu nhỉ.
_Anh này >”<.
Tôi khẽ véo Đình Phong một cái vào tay, chắc không đau lắm rồi quay đi.
Nhìn sang bên thấy Tú Giang cũng đang khúc khích cười. Ôi, Hạo Nhiên
cười, Đình Phong cười, Tú Giang cười, tôi chết ngượng mất thôi. Duy chỉ
có Hạo Du…
Ừ, Hạo Du không cười, không cười một chút nào, tôi thậm chí còn thấy
được sự u buồn trong đôi mắt anh ấy, mặc dù Hạo Du đang cúi đầu xuống
bàn. Mặt anh ấy, nhìn là biết…KHÔNG VUI.
Tự nhiên không hiểu sao mình lại đi chú ý đến tâm trạng của Hạo Du, tôi
chỉ biết khẽ thở dài rồi tiếp tục bữa ăn. Nhưng vẻ mặt Hạo Du cứ ám ảnh
tôi mãi, không sao quên đi được, nó…khiến tôi đau lòng. Ừ, là đau lòng.
Tôi cảm giác như chính tôi đã khiến người con trai ấy phải buồn, mà có
khi đúng vì tôi thật. Nhưng tôi đã làm gì? Vì tôi…hạnh phúc với Đình
Phong hay sao? Vì…anh còn yêu tôi???
Không, đừng nhồi nhét vào đầu tôi những câu như thế, tô