Polaroid
Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214575

Bình chọn: 9.00/10/1457 lượt.

im lặng, tôi chỉ cười gượng gạo, chẳng phát

ra tiếng. Tôi biết mọi người đang cố làm không khí trong xe bớt căng

thẳng. Mà tôi không hiểu vì sao khi nãy ở quán karaoke, nhìn thấy tôi

khóc mà Hạo Nhiên với Tú Giang vẫn ngồi yên lặng, đừng nói với tôi là họ phát hiện ra điều gì nha.

Nhưng mà phát hiện ra điều gì? Điều gì là điều gì đây, thật linh tinh

thôi, chỉ là tôi tự nhiên nhớ đến những khoảnh khắc bình yên tôi ở bên

Hạo Du bốn năm về trước, xúc động quá mà khóc, tôi nói phát hiện ra điều gì không lẽ tự mình khẳng định là vì mình...vẫn còn tình cảm với Hạo Du nên mới vậy??? Sao có thể, haiz. Nhiều khi con người sao chẳng thể tự

kiểm soát nổi bản thân nữa.

Tôi rướn người rúc đầu vào trong áo khoác của Đình Phong, vòng tay ôm

chặt lấy anh. Tôi thấy Đình Phong cũng siết chặt người tôi hơn, còn khẽ

thơm lên tóc tôi nữa. Đình Phong cứ yên lặng vậy, tôi lại càng thêm áy

náy, tôi biết Đình Phong không muốn nhìn tôi khóc mà, tôi lại còn làm

hỏng buổi đi chơi vốn đang rất vui vẻ của mọi người nữa chứ, tôi tệ quá.

_Phong Phong... – tôi nói nhỏ tí.

_Sao thế vợ yêu?

_Em yêu anh lắm. – tôi cũng không hiểu mình đang định làm gì nữa, hic.

_Ừ, anh biết mà. Anh cũng vậy, chỉ yêu em thôi. – giọng Đình Phong âu yếm bên tai tôi.

_Vâng.

_Lần sau em đừng khóc như thế nữa nhé, anh sợ lắm, tự nhiên em lại khóc.

Nghe giọng Đình Phong run run, tôi tự nhiên thấy sống mũi cay cay:

_Em xin lỗi, làm anh lo rồi, chỉ tại bài hát làm em xúc động quá...

_Ừ, được rồi, không sao mà, không sao, em không phải xin lỗi đâu, hiểu

không vợ yêu, chỉ cần hứa với anh đừng bao giờ như vậy nữa, đừng bao giờ như vậy.

Đình Phong nói rồi vuốt tóc tôi, dịu dàng, rồi thơm xuống trán tôi, cứ

như trong xe không có ai. Nhưng tôi không thấy ngại, tôi còn kéo anh

xuống rồi thơm nhẹ một cái vào má anh. Tôi muốn tự nhắc nhở mình rằng

người tôi yêu là Đình Phong, chúng tôi...là của nhau, sẽ chẳng có gì có

thể chia rẽ chúng tôi cả. Tôi không được phép...đánh mất anh ấy vì những xúc cảm lạ thường của mình.

_Phong Phong, em hứa mà, yêu anh nhiều lắm, chỉ yêu anh mà thôi.

10.30 p.m

_Vâng, em biết rồi, hì, tối ngủ ngon, em đi ngủ luôn đây không mệt lắm rồi, vâng.

Tôi nằm trên giường, cuộn tròn trong chiếc chăn bông ấm áp, kế bên tôi

là Tú Giang, cô ấy…vừa nói chuyện điện thoại với Hạo Du xong. Có vẻ sau

bốn năm mối quan hệ của cô ấy với Hạo Du vẫn rất tốt, mà hai người nói

chuyện cũng có vẻ thoải mái lắm. Sao Tú Giang có thể làm vậy được nhỉ?

Trong khi tôi thì…

_Hì, Tiểu Minh, chưa ngủ sao, cậu nói mệt mà.

Tú Giang quay sang tôi, cười tươi, nói. Cô ấy xinh quá khiến tôi không khỏi ngẩn người ra mất vài giây >.<.

_Ừ, nhưng mà đến lúc vào đây nằm lại chẳng ngủ được, mình nói chuyện đi.

_Ukie thui, tớ cũng có nhiều chuyện muốn nói lắm nè, hihi.

Tú Giang lại cười, đôi mắt trong trẻo hơi híp lại, đôi môi xinh xắn khẽ

cong lên thành nụ cười duyên dáng, để lộ hai chiếc răng khểnh, nhìn đến

là dễ thương >.<

Vòng tay qua ôm Tú Giang như những lần tôi ngủ lại ở nhà cô ấy khi bố mẹ cô ấy ở trường quay, tôi nói:

_Ôi, đã lâu lắm rồi… – đã lâu lắm rồi mới được gần gũi nhau như thế này!

Rồi thấy Tú Giang cũng đưa tay ôm lấy eo tôi.

Chúng tôi bỗng dưng không ai bảo ai cùng im lặng, như tận hưởng trọn vẹn toàn bộ khoảnh khắc được…bên nhau! Mãi lâu sau căn phòng mới vang lên

tiếng nói, Tú Giang là người lên tiếng trước:

_Tiểu Minh…cậu với Hạo Du…

Nghe thấy hai chữ “Hạo Du”, tôi bỗng chột dạ.

_Sao thế?

_Hì, nãy Hạo Du có hỏi tớ là cậu sao rồi, còn khóc nữa không. Hai người…mối quan hệ giữa hai người…là thế nào thế?

Ôi, nếu là bốn năm về trước, tôi sẽ nghĩ ngay là Tú Giang đang nghi ngờ

tôi đang…qua lại với bạn trai cô ấy. Nhưng giờ Hạo Du với Tú Giang (chắc là) đã chia tay rồi, cô ấy hỏi tôi vậy là có ý gì nhỉ, hay chỉ tò mò

thôi. Hay…cô ấy vẫn còn yêu Hạo Du nên mới hỏi thế???

Dù sao thì tôi cũng nên nói sự thật.

_Ừm, bọn tớ…bạn bè thâ…, bạn bè. – hai chữ “thân thiết” chưa kịp thoát

ra khỏi miệng đã bị tôi…nuốt lại. Tốt nhất là bạn bè, không cần thân

thiết gì hết >.<.

_Vậy à. Ừm, anh ấy hỏi có vẻ lo cho cậu đấy. Chắc hai người thân thiết lắm nhỉ?

_À ừ, bọn tớ thường nói chuyện trên mạng, hì – tôi cười nói – gọi là

thân thiết cũng được, nói chuyện cũng khá hợp nhau, vui vui.

Tôi nói luôn một tràng, và…hình như…mặt tôi có vẻ…rất tươi. Hic, đúng là lúc chat với Hạo Du, tôi thấy rất vui, nên đến lúc nói cũng không giấu

nổi niềm vui hiện lên trên mặt nữa.

_Hì, ừ, tớ biết rồi. À, kể…tớ nghe cuộc sống của cậu với Đình Phong được không?

_Cuộc sống của tớ với Đình Phong? Ừ, có gì đâu mà không được. Thực

ra…cũng có gì đâu, tớ rất hạnh phúc, vậy thôi, anh ấy tốt lắm, lúc nào

cũng yêu thương, chiều chuộng tớ, chưa bao giờ để tớ phải chịu khổ, dù

chỉ là một chút.

Tôi kể chung chung. Thực ra tuy ở bên nhau bốn năm rồi nhưng tôi với

Đình Phong cũng chẳng có kỉ niệm gì gọi là quá sâu sắc để có thể kể lại

cho Tú Giang nghe cả, cuộc sống lúc nào cũng êm đềm trôi qua vậy thôi,

hạnh phúc luôn luôn ngập tràn từng ngày, từng g