iờ, từng phút, từng…giây. Đình Phong coi tôi như “bảo bối” vậy, yêu chiều tôi hết mực, tôi chẳng
phải chịu khổ bao giờ, mà cũng chẳng biết khổ là gì luôn >.<.
Có lẽ vì ngày nào cũng như ngày nào, giọng tôi kể cho Tú Giang nghe có
vẻ…không háo hức như lúc nói về mối quan hệ với Hạo Du! Không biết cô ấy có nhận ra không.
_Vậy à, tớ cũng thấy, Đình Phong yêu cậu thật! Cậu có thật sự hạnh phúc bên anh ấy không?
_Tất nhiên rồi – nghe Tú Giang nói, tôi không khỏi ngạc nhiên – cậu hỏi
lạ thật. Đình Phong có lẽ là người con trai tuyệt vời nhất trên thế gian này, sao tớ lại không thật sự cảm thấy hạnh phúc khi ở bên anh ấy được
chứ, quá hạnh phúc là đằng khác.
_Hì, cậu đừng nghĩ tớ hỏi kì cục nha, chỉ là…
Câu nói ngập ngừng của Tú Giang khiến tôi gần như hiểu ra tất cả, cô ấy
định nói về Hạo Du, về chuyện bốn năm trước đây mà. Có lẽ cũng như Hạo
Du, cô ấy nghĩ tôi chọn Đình Phong là vì có “chuyện gì đó” xảy ra sao,
mà do bất đắc dĩ lắm tôi mới phải làm vậy?
Tôi công nhận là cho đến khi đồng ý làm người yêu Đình Phong, tôi vẫn
còn vương vấn Hạo Du nhưng đến giờ, tôi…tôi thật sự…yêu Đình Phong, chỉ
yêu, mình anh ấy thôi…
Tôi vẫn giả vờ như không biết, nói:
_Chỉ là sao chứ?
_À, không…
Tú Giang lại một lần nữa nói lấp lửng. Cô ấy thật không giống…cô ấy chút nào. Ý tôi là Tú Giang xưa nay vốn là người nghĩ gì nói đấy, thẳng thắn bày tỏ quan điểm chứ không phải kiểu người nói rồi lại thôi, nửa vời
như thế. Điều đấy làm tôi không quen cho lắm.
_Có gì cậu cứ nói đi Tú Giang, cậu thế này…tớ không quen.
Rồi Tú Giang im lặng một vài phút mới cất tiếng:
_Cậu biết chuyện Hạo Du còn yêu cậu đúng không?
Rồi Tú Giang im lặng một vài phút mới cất tiếng:
_Cậu biết chuyện Hạo Du còn yêu cậu đúng không?
Ôi, Tú Giang lần này hỏi thẳng quá lại làm tôi…lo lo.
_Ừm, tớ… Tớ biết. – tôi khẽ gật đầu nhưng không nhìn vào mắt Tú Giang.
_Cậu nghĩ thế nào?
_Thế nào là thế nào, chúng tớ đã nói về chuyện này rồi.
Lần này nói xong, tôi ngước lên nhìn thẳng Tú Giang, tôi có thể thấy mặt cô ấy có vài nét…bối rối.
_Ừm. – Tú Giang không nói gì mà chỉ ậm ừ.
_Hạo Du kể với cậu vậy à? – tôi hỏi.
Rồi Tú Giang có vẻ dè dặt, nói:
_Tớ…thấy thế. Vậy là thật, chuyện Hạo Du…bốn năm rồi vẫn yêu cậu, không hề thay đổi.
Nhìn vào mắt Tú Giang, mím chặt môi, vào phút sau tôi mới nói. Đã lâu
không nghĩ đến chuyện này, tự nhiên phải nói đến, tôi cũng không được tự nhiên cho lắm.
_Ừ…là thật. – tôi khẽ gật đầu.
_......
Tôi nói một lúc rồi mà căn phòng vẫn chìm trong im lặng, không có tiếng
đáp trả của Tú Giang. Cô ấy đang suy nghĩ sẽ phải nói gì tiếp theo sao,
hay chẳng còn gì để nói nữa? Mà tự nhiên cô ấy nói lại chuyện này làm gì nhỉ, Tú Giang bảo không phải Hạo Du nói với cô ấy, thế tức là tự cô ấy
cảm nhận được tình cảm Hạo Du dành cho tôi, nhưng mà…thông qua điều gì
đây.
Mà nói thế, có khi nào, Hạo Du…vẫn…vẫn yêu tôi???
Tôi khẽ nhắm mắt, thở dài, cố đẩy cái ý nghĩ đấy ra khỏi đầu rồi lại chờ đợi Tú Giang nói gì đó.
Một lúc, rất rất lâu sau, giọng Tú Giang mới vang lên, rất khẽ, nhưng
vẫn đủ phá vỡ không gian im ắng bao trùm chúng tôi nãy giờ:
_Tớ nghĩ là tình yêu Hạo Du dành cho cậu, không thua kém chút nào so với tình yêu của Đình Phong đâu…
_Tớ biết người cậu chọn đã là Đình Phong, giờ vẫn là Đình Phong, và có
thể…sau này nữa…, nhưng tớ vẫn…không thể ngờ, người cậu ở bên suốt bốn
năm qua, là…Đình Phong chứ không phải Hạo Du…
_Lúc bọn tớ chia tay, tớ đã nghĩ, cậu có thể mang lại hạnh phúc cho anh ấy…
_Nhưng mà… Cậu thấy hạnh phúc là đủ, đúng không? Là ai cũng được, chỉ cần Tiểu Minh của tớ hạnh phúc, nhỉ.
Tú Giang nói rồi còn khẽ đưa tay lên vuốt tóc tôi dắt vào tai, ánh mắt
nhìn tôi rất hiền. Tôi đưa tay lên nắm tay Tú Giang, không biết nói gì
chỉ gật đầu một cái.
_Thật may là cậu đã tha lỗi cho tớ.
Tú Giang nói. Tôi nghe mà hơi ngạc nhiên, nhưng cũng không biểu lộ ra
ngoài. Tú Giang áy náy chuyện năm xưa sao? Tôi nghĩ tôi mới phải là
người thấy áy náy chứ, là tôi đã…cướp người yêu cô ấy cơ mà, lúc Tú
Giang đi sang Mĩ, tôi còn chưa kịp nói cho Tú Giang một lời xin lỗi… Mà
Tú Giang đi cũng chẳng nói gì với tôi nữa, chắc là cô ấy sợ tôi giận.
Nhưng sao tôi dám giận cô ấy, là tôi sai mà, tôi còn cứ tưởng mình đã
mất đi một người bạn thân thiết rồi.
Tuy là được Tú Giang xin lỗi, tôi cũng không thấy thoải mái cho lắm. Dù sao, người sai cũng là tôi!
_Tớ đâu dám giận cậu, giờ chúng ta lại thân thiết như vậy, tớ thấy vui lắm. Tớ mới phải là người cần cậu tha thứ.
Tôi khẽ mỉm cười.
Rồi thấy Tú Giang cũng cười.
_Mà Tiểu Minh này, chuyện Hạo Du yêu cậu…
_Ừm, sao thế, cậu cứ nói đi? Thực ra…tớ cũng không thích nói lại chuyện
này lắm, tớ nghĩ…Hạo Du cũng muốn quên rồi, bọn tớ…đang là bạn mà. Nhưng cậu có gì muốn nói thì cứ nói đi.
_Tớ biết. Cậu hạnh phúc như vậy với tình yêu của Đình Phong, với chuyện
này làm sao thấy hứng thú được chứ, đúng là chỉ nên quên đi. Nhưng mà…có thể cho tớ biết, cảm xúc của cậu lúc đó được không? Cậu thấy thế nào
khi biết anh ấy yêu cậu, cho tớ biết được không?
Nghe những gì T