ơi xa...
Về nơi có người con trai tên Hạo Du...
Gió cứ thay phiên nhau đến rồi đi.
Sao nỗi nhớ vẫn cứ đong đầy mãi?
Cảnh vật trước mắt tôi lại như hôm qua nhạt nhòa dần theo nỗi nhớ, trái tim rộ đau...
Ngày hôm qua…
Vốn là rất vui khi thời tiết như một món quà đấng thiên vương ban tặng
vô cùng hoàn mĩ, tôi sau khi ăn sáng ở nhà xong đã cùng Đình Phong đi
đến nhà anh ấy để chúc Tết. Cả buổi cười nói không ngớt, hoa cứ thi nhau nở trên mặt, tôi cũng thấy thoải mái và vui vẻ phần nào sau mấy hôm cứ ở trong phòng ủ dột.
Thế nhưng đến khi trở về nhìn thấy người con trai ấy ngồi trong nhà, ánh mắt hướng vào mình như tỏa ra từng luồng hơi lạnh, tôi không khỏi cảm
thấy trong tim những vết thương cứ âm ỉ đau.
Tôi tự hỏi đó có phải là ánh mắt Hạo Du dành cho kẻ thù của mình?
_Bố mẹ...con về rồi.
_Cháu chào hai bác.
Trong khi tôi khó khăn lắm mới có thể cất lời, nụ cười trên môi đang mở
rộng phút chốc hoá đá ngay, tựa như bị yểm bùa bằng một thứ phép thuật
huyền bí nào đó mà câu thần chú đơn giản chỉ là ánh mắt lạnh lẽo như
nhìn xuyên thấu tâm can của Hạo du thì Đình Phong vẫn cười.
Tôi không hiểu tâm trạng anh thế nào, nhưng ánh sáng chiếu vào khuôn măt đẹp như tượng tạc của anh làm ấm cả nụ cười đang nở trên môi, mắt như
đang tỏa ra hàng ngàn tia sáng lấp lánh. So với khuôn mặt ảm đạm của Hạo Du, rõ ràng là Đình Phong nổi bật hơn hẳn.
Có lẽ cũng vì thế nên tôi không tập trung nhìn Hạo Du sau bao ngày mong nhớ mà ánh nhìn cứ đọng mãi trên môi Đình Phong.
Mà cũng có thể là vì tôi muốn trốn tránh ánh mắt của Hạo Du nên mới cứ nhìn mãi vào Đình Phong như vậy.
Dù sao thì tôi cũng thật sự không muốn gặp Hạo Du trong lúc này.
Và tôi đưa tay đan chặt lấy tay Đình Phong, mặt cúi gằm xuống đất, miệng lí nhí nói:
_Con…với Phong Phong…lên phòng đã ạ.
Trái tim tôi lúc này như thể đã rời bỏ lồng ngực mà đi, hô hấp dường như bị đình trệ. Tôi khó khăn thở, mắt cứ nhìn trân trân xuống nền nhà, lo
sợ nếu chỉ cần ngước lên một cái thôi, tôi sẽ lại phải đối mặt với ánh
mắt đáng sợ ấy của Hạo Du. Tôi sẽ không chịu nổi mất.
_Ừm, lên một chút rồi mau xuống ăn cơm. Hạo Du, trưa nay ở đây ăn cơm với gia đình bác.
Âm thanh gãy gọn của bố vang lên truyền trong không khí mà như dội thẳng vào tai tôi. Tôi phút chốc thấy toàn thân run rẩy kịch liệt. Ngước ngay lên nhìn Hạo Du, giật mình nhận ra anh vẫn đang nhìn chăm chăm vào
mình, khuôn mặt không một chút biểu cảm, tôi sợ hãi lại càng bám chặt
lấy tay Đình Phong.
Có thể tôi đã ngã xuống nếu lúc đó không có Đình Phong ở bên cạnh, nhưng sự thật là tôi vẫn đứng vững, chỉ là người hơi run lên một chút và chân thì không sao bước được. Hai chữ “lên phòng” vừa nãy nói ra giờ không
thể nào thực hiện được nữa.
Nếu Hạo Du ở lại đây ăn cơm thì tôi biết phải đối mặt với anh thế nào chứ.
_Dạ thôi ạ, cháu phải về luôn rồi ạ, bố mẹ cháu cũng đang chờ cháu ở nhà.
Hạo Du hướng mắt vào trong nói với bố mẹ tôi. Từ ngoài cửa, tôi cơ hồ
vẫn nhìn thấy nụ cười nhuốm màu niềm đau của anh. Tôi cũng thấy đau lòng lắm, nhưng trái tim cũng bớt đi lo lắng phần nào.
Tay tôi vẫn nắm chặt lấy tay Đình Phong, lòng bàn tay lạnh toát không có lấy một chút hơi ấm, chân như đã bám rễ trên mặt đá hoa cương được trải tấm thảm nhung hươu êm ái, hơi thở dường như ngưng đọng.
Hạo Du sau đó còn nói vài ba câu gì đó với bố mẹ tôi và đứng lên nhưng
tôi không nghe được gì hết, chỉ biết là anh không hề nói với tôi một câu nào.
Và anh đi thẳng về phía tôi và Đình Phong đứng. Vẫn là khuôn mặt rất lạnh lùng, tựa như một bức tượng đồng vô cảm.
Hạo Du đi qua còn (cố tình) va vào người tôi, rất mạnh, đến nỗi đã khiến cho tôi mất thăng bằng mà loạng choạng vài bước.
Anh không nói gì, thẳng lưng đi về phía trước, tôi đã quay lại nhìn theo bóng anh cho đến khi Hạo Du chỉ còn lại một chấm đen nhỏ trong đáy mắt
tôi, cuối cùng thì mờ dần và biến mất...hoàn toàn.
Tôi đờ đẫm đứng đó, thấy như bầu trời trước mặt đang sụp đổ...
Kí ức ngày hôm qua đột ngột trở về tràn đầy trong tâm trí, khiến tôi lại cảm thấy từng tế bào trong cơ thể đều tê dại đi vì cơn đau kéo đến mãnh liệt.
Bế tắc... Tôi như con chuột nhỏ bị dồn đến chân tường, còn trước mặt kẻ thù đang giơ vuốt.
Cảm giác lúc đó còn là sợ hãi và bất lực.
Tôi rúm ró, nép mình ngồi khóc trong một góc tường, run rẩy trong cơn
đau lan toả, tôi không biết phải tâm sự với ai nữa, chỉ một mình tôi cô
đơn.
Tôi đau vì Hạo Du, đau vì sự lạnh lùng của anh, cũng vì nỗi nhớ dành cho anh.
“Cốc...cốc...cốc...”
Tiếng gõ cửa bỗng vang lên bất ngờ. Có lẽ tôi sẽ cứ ngồi chịu đựng nỗi đau ở đó nếu không nghe thấy nó mất.
Là tiếng gõ cửa kéo tôi thoát ra khỏi khoảng không gian quay cuồng hư ảo đáng sợ đấy trở về thực tại.
Tôi cuống cuồng vùng dậy cất tiếng trả lời rồi đi lau mặt, sau đó mới vội chạy ra mở cửa.
Là mẹ.
_Mẹ... – tôi bối rối trả lời, chẳng biết cái sự bối rối đó ở đâu ra, chỉ biết tôi đang lo mẹ nhận ra đôi mắt hệt gấu trúc của mình lúc này.
_Mi Mi, sao thế, con...
Đúng như đã đoán, tôi vội ngắt lời mẹ:
_Con không sao. Mẹ vào đi ạ.
Tôi nói