có trái tim hay không, tôi cũng muốn biết…
Khoảnh khắc Lưu quang đâm vào ngực, tôi biết thì ra tôi cũng có.
Lúc ngã xuống, ttôi thấy Vũ cười lạnh, rất lạnh rất lạnh, có điều tất cả đều chẳng sao hết.
Tôi chỉ muốn hỏi, Tư Dạ, hóa ra em cũng có trái tim, anh còn cần em không?
Gió biển thổi lạnh thấu xương, sóng lớn chậm dài lại, bóng dáng anh trong nắng sớm mờ ảo lúc sáng lúc tối.
Đứng ngược nắng, yên lặng đưa tay về phía tôi, nụ cười trên khóe
miệng còn tươi đẹp rực rỡ hơn cả ánh nắng, đôi mắt sâu thẳm lấp lánh tỏa sáng.
Tư Dạ, là anh sao? Anh đến mang em đi sao?
Mang em đi nhé, chúng ta… cuối cùng cũng được ở bên nhau rồi.
Tôi muốn nắm tay anh thật chặt, nhưng lại thấy máu đỏ từ lồng ngực
anh phun trào, chảy xuống đất tạo thành một khoảng đỏ rực, ghiống hệt
như bông anh túc đang nở rộ
Đôi môi mỏng không còn huyết sắc chậm rãi nhếch lên tạo thành một độ
cong cực kì lạnh lùng, nhẹ nhàng phun ra ba chữ, “Cô không xứng…”
Tay tôi khựng lại giữa không trung, không thể nói năng gì nữa. Cuối cùng tôi cũng biết, có một loại kết thúc gọi là… mãi mãi.
“Tư Dạ…” Tôi gọi anh, máu và nước mắt biến thành thất truyền của sinh mệnh, chỉ nguyện anh nghe thấy
“Mang em đi, mang em đi…”
Linh hồn bị vây khốn trong lao tù của bóng tối, bay tới rồi đi mất…
Trong mơ hồ có người nắm lấy tay tôi, cơ thể tôi như lơ lửng trôi
trên mặt biển, nhấp nhô theo ánh hoàng hôn, xung quanh tất cả đều chỉ có giá lạnh, nhưng thân dưới lại như có lửa đốt.
Tôi sao thế này? Cảm giác này rất khác thường, tê liệt, đau nhức, chiếm lĩnh tất cả dây thần kinh trên người tôi.
Con người sau khi chết đi, linh hồn sẽ rời khỏi cơ thể, còn có cảm giác không
Tôi muốn thoát khỏi đau đớn khó chịu này, nhưng lại bị người ta bóp
chặt lấy cằm, một thứ gì đó nóng cháy nhưng mềm mại đặt ở trên môi tôi,
dịu dàng nhưng lại không thể phản kháng, cướp đi hơi thở tôi.
Bị sức mạnh đó áp bức, ý thức tôi dần quay về, chậm rãi mở mắt, thấy trần nhà cao cao, là phòng riêng của Vũ.
Tôi không chết, điều đó chẳng phải một tin vui. Khoảnh khắc này tôi chỉ hy vọng mình đã chết rồi
Trên trần nhà làm bằng kính, tôi thấy có một người đàn ông đang nằm
đè trên thân một người đàn bà, sau lưng người đàn ông có xăm hình một
con Tường Long màu vàng, thân thể cường tráng đang chuyển động rất có
tiết tấu.
Thân dưới đang kết hợp chặt chẽ của họ được che đi trong chiếc chăn
màu trắng được làm bằng lụa cao cấp, mặt củ người phụ nữ còn trắng hơn
cả chiếc chăn, tay bị người đàn ông đè chặt trên gối, trong đôi mắt màu
tím sẫm là hoảng sợ tràn đầy…
“Tỉnh rồi à…” Người đàn ông thở dốc bên tai người phụ nữhơi thở nóng bỏng đâm thẳng vào màng nhĩ của cô ta.
Là Vũ sao? Anh…đang ở trong cơ thể tôi ư?!
Trái tim tôi hoảng hốt, không!
“Sao không trả lời anh? Em vẫn muốn ngủ hả?” Người đàn ông mút lấy
đầu vú của người phụ nữ như một đứa trẻ, cảm giác tê dại như bị điện
giật cắn nuốt cơ thể tôi.
“Vũ, là anh sao?”
Tôi ngớ ngẩn rồi, người đang ở phía trên tôi là Vũ sao? Là Vũ tôi yêu thương tử bé sao?
Người đàn ông cười nhẹ, đôi tay đtặ trên mặt tôi, nghiêm túc nói, “Là anh. Ngưng Tịch, nhìn cho rõ đi. Anh đang ở trong cơ thể em đây này…”
Tôi như bị sét đánh, cả người rung lên một cái, “Anh, em là em gái anh, là em gái anh đấy!”
“Anh biết mà, em là em gái anh, anh vẫn luôn biết điều đó.” Anh ngậm
vành tai tôi vào miệng cắn nhè nhẹ, thì thầm “Ngưng Tịch, ở bên trong em thật ấm áp, thật dễ chịu.”
“Anh, buông em ra!” Tôi nghiêng mặt đi, gắng sức giãy dụa, Vũ khẽ
cười một tiếng, cơ thể dừng lại, nửa người trên nâng lên nhìn tôi, cái
nhìn đầy hứng thú.
Thoát khỏi sự kìm kẹp của anh, tôi muốn động động cơ thể một chút, có điều, căn bản đó là chuyện không tưởng. Tác dụng của Lục yêu vẫn chưa
hết, đôi tay một chút sức lực cũng không có. Tôi lúc này giống hệt như
con bướm đã gãy cánh, dùng hết sức lực để giãy chết, nhưng chỉ là vô
ích.
Đã tiêu hao hết một chút sức lực sót lại, cơ thể tôi lại nặng nề ngã
trên giường, miệng vết thương nứt ra, băng gạc trên lồng ngực lại thấm
đầy máu.
“Lăn qua lăn lại được rồi sao?” Vũ một tay kéo tôi lại, đặt vào trong ngực, dục vọng càng đâm sâu vào trong người tôi hơn, tôi đau đến run
rẩy.
“Còn muốn đi đâu nữa? Em nói sẽ cùng anh cả đời, quên hết rồi sao?”
Tay anh vuốt ve trên người tôi, giọng nói rất nhẹ nhưng bàn tay lại
không hề dịu dàng, tựa như đang dùng một sợi dây thừng vô hình trói chặt tôi lại.
Đôi tay vô lực đặt trên bờ vai anh, ánh mắt đầy bi thường của tôi nhìn thẳng vào anh
“Anh, sao anh có thể làm nhục em như thế?”
Anh ta hôn lên trán tôi một cái, mềm nhẹ nói “Anh mà không làm vậy
với em, em sẽ bị Lục yêu đày đọa đến chết, nghe lời, một lúc nữa là ổn
thôi.”
“Vậy cứ để em chết đi, buông ra!!!”
Anh ta cười khẽ lắc đầu, bàn tay vuốt ve băng gạc trên lồng ngực tôi, “Anh sẽ không để em chết đâu, bất kể em có chết bao nhiêu lần anh đều
có thể cứu em về. Kể cả em đã chết rồi anh cũng sẽ ướp xác cho em, hàng
đêm ôm ấp em, em muốn thế không?”
Tôi hít vào một ngụm không khí lạnh ngắt, nhìn anh đầy sợ hãi.
Ngón t