ị trí khác cầm chiếc bút lông
nguệch ngoạc viết lên: “Quan Ứng Thư cùng Mạc Nhan Hinh cầm tay đến già, vĩnh
kết đồng tâm.” Nhìn bé gái bên cạnh cười toe toét viết chi chít chữ, cảm thấy
tờ giấy của tôi vốn đã ít chữ lại dưới ánh sáng của chiếc đèn có vẻ kém cỏi mà
đơn bạc, thế nên viết thêm một câu “Trên trời nguyện làm chim liền cánh, dưới
đất nguyện làm cây liền cành”. Hiểu biết về mấy câu thơ tình yêu của tôi rất ít
ỏi, huống chi mấy câu kinh điển lưu danh muôn đời tôi biết lại quá xót xa đau
khổ, không hợp để viết lên đây, tôi do dự một lúc, nghĩ đến đau cả đầu, vẫn
không có kết quả. Chỉ đành lưu luyến buông bút, thắp lửa lên, nhìn chiếc đèn
lắc lư bay lên trời, giống như cánh chim to dài trong suốt, trên cổ đeo tâm tư
vướng bận nhất của tôi, bay đi về miền đất xinh đẹp xa xăm… …
Hài lòng trở lại chỗ nhưng không tìm thấy bóng dáng
tuấn tú lãnh ngạo kia (lạnh lùng + cao ngạo), tôi gần như đổ mồ hôi
lạnh. Định đi tìm, lại sợ hắn trở về không thấy tôi cũng sốt ruột, đang không biết
làm thế nào thì bên tai truyền đến giọng nói bất mãn của một nữ sinh đang kéo
tay bạn trai: “Anh thấy người ta vĩ đại chưa, đẹp trai dã man, lạnh lùng như
vậy mà còn dịu dàng thắp đèn vì bạn gái. Viết rất nhiều câu thật lòng, vừa lãng
mạn lại vừa cảm động, bạn gái anh ấy tên là gì ấy nhỉ, à, là Mạc cái gì Hinh
ấy, cô ấy hạnh phúc biết bao… Chữ của anh ấy cũng đẹp nữa, đây chính là chính
tông hành thư. Đẹp trai mạnh mẽ, có thể so với nhân Vương Hi Chi.
So với cái chữ như gà bới của anh đúng là một trời một
vực, mà có khi còn không được như thế ý chứ, em nghi anh không trung thực lắm.
Tốt nhất hãy thành thật khai báo…” Tiếng nói càng lúc càng xa rồi biến mất hẳn.
Tôi đi theo hướng bọn họ, thấy Quan Ứng Thư ngọc thụ
lâm phong nhàn nhã đi tới bên này, hình như khóe miệng có hơi nhếch lên. Sau
lưng là tấm màn đen, ánh lửa sáng chói giống như hắn là vị thần từ trên trời
rơi xuống. Tôi tiến lên giả vờ hỏi: “Vừa mới đi qua một đôi yêu đương, họ nói
có người tên là Mạc Nhan Hinh thật sự hạnh phúc…”
Hắn quay mặt đi, trên mặt hiện lên một chút đỏ ửng,
sau đó lập tức khôi phục lạnh lùng đạm mạc: “Có nhiều người trùng tên mà.”
Tôi rất khó chịu, chỉ có thể ôm tấm lưng rộng lớn của
hắn mà cảm thán: “Nhưng mà, em thật sự cảm thấy thế giới này không có một Mạc
Nhan Hinh nào có thể có thể hạnh phúc hơn em…”
Lưng hắn cứng đờ, ôm lại tôi, cằm vô tình cọ cọ trên
đầu tôi: “Chúc mừng năm mới!”
Tôi mơ màng nghe thấy tiếng chuông điểm 0 giờ vang lên
cùng tiếng pháo hoa nổ mạnh, nhưng tất cả, cũng không bằng tiếng tim đập vững
vàng của Quan Ứng Thư. Tôi mơ màng nghĩ, mặc kệ ân oán trước kia, mặc kệ gian
nan hiểm trở, chỉ cần em ở trong lòng anh, nghe tiết tấu tim anh đập, cũng đã
thấy sống không lãng phí …
Là ông chủ, quanh năm suốt tháng cũng không được rảnh
rỗi. Quan Ứng Thư ngày mồng ba tháng giêng đã bắt đầu làm việc, về kế hoạch mục
tiêu của công ty trong năm mới, chính sách cải cách, phân bố nhân sự, vân vân.
Chúng tôi mùng bảy mới phải đi làm, ở nhà chơi mãi cũng chán, cho nên vô cùng
hăng hái kích động muốn đi làm.
Nhưng Quan Ứng Thư kinh đường mộc vỗ, kiên quyết phản
đối.
Tuy rằng tôi cũng biết vài ngày gần đây hắn bận tối
mắt tối mũi, sứt đầu mẻ trán, nhưng cũng rất kiên nhẫn với tôi, cơ bản chấp
hành nghiêm chỉnh chính sách không đả kích, không khinh bỉ, không làm lơ. Nhưng
bão vẫn không nhịn được phải bùng phát (đương nhiên, tất cả đều là công lao của mẹ
chồng tốt bụng, tuy nhiên chứng thích nổi bão của Quan Ứng Thư vẫn chưa sửa
được = =): “Dựa vào cái gì? Em chỉ mang thai chứ có tàn tật
đâu? Anh dựa vào cái gì quản em? Nghỉ đẻ cũng không phải nghỉ cái kiểu này …”
Hắn không để ý, quyết không nhượng bộ: “Công ty không
cần em.”
“… Đó chỉ giới hạn trong chức vụ thư ký mà thôi,
em ở bộ phận tiêu thụ chẳng lẽ không có một chút công trạng nào sao?” Mặc dù
không đủ ái cương kính nghiệp, nhưng cũng coi như là một nhân viên trung thực
chứ?
Dường như hắn đang áp chế bản tính lạnh lùng vốn có,
dùng giọng nói nhẹ nhàng khuyên bảo tôi: “Hiện tại bộ phận tiêu thụ đang cố
gắng khai phá một vùng thị trường mới, công tác rất nặng, không hợp với em đâu,
làm thư kí vẫn tốt hơn .”
Tôi cũng không thể được một tấc lại tiến một thước,
công phu sư tử ngoạm: “Được rồi, còn tốt hơn ngày nào cũng chỉ ở trong nhà và
ra công viên.”
Công khai ngồi xe của hắn cùng nhau đến công ty, mỗi
thư kí đều liếc mắt nhìn, nhưng có điều cũng chỉ dám dè dặt, chứ không nói
luyên thuyên khắp nơi không kiêng nể gì như Hình Tinh Tinh.
Thư ký Hạ đặc biệt sắp xếp cho tôi cùng với một người lương
thiện cần cù nhất trong công ty, hơn tôi năm tuổi, về cả sự nghiệp lẫn tình yêu
đều đang trong mùa thu hoạch. Dường như là do tâm trạng ngày nào cũng tốt, nên
hiệu suất làm việc của cô ấy đặc biệt cao, tất cả những việc được phân công cơ
bản đều là cô ấy hoàn thành, hơn nữa kỳ quái là, cô ấy không hề oán hận gì, lao
tâm lao lực, cẩn thận tỉ mỉ. Tối nào tôi cũng tôi cực lực thổi gió bên gối Quan
tổng: “Thư ký
