ho nên mới đồng ý.
Tuy nhiên, vào mỗi cuối tuần khi các con cùng nhau về nhà ăn cơm, lúc đấy mẹ
cũng đặc biệt chú ý tới ánh mắt của nó. Mẹ là người từng trải, tự nhiên trong
lòng hiểu rõ. Nó cho tới bây giờ luôn là “Yêu trong lòng khó mở miệng”, huống
chi trước kia học không giỏi văn, ngay cả một câu dễ nghe cũng không chịu nói,
còn kế thừa truyền thống của bố nó không bao giờ tỏ thái độ ác liệt.”
Bà tự nói xong tự cười, từ đuôi lông mày tới khóe mắt
đều là sự vui mừng: “Nhưng mà là mẹ của nó, không ai so với mẹ có thể hiểu nó
hơn, biết nó cảm thấy không được tự nhiên. Mẹ đối với con không phải vô duyên
vô cớ mà tốt như vậy, là vì mẹ muốn thành tâm thành ý đem Ứng Thư giao cho con,
để con có thể giúp nó và cả bản thân con có được hạnh phúc nửa đời còn lại. Hơn
nữa mẹ tin tưởng mẹ không bao giờ nhìn lầm, trừ con ra, thì không có người nào
có thể cho nó cả đời hạnh phúc.”
“Mẹ, con…” Tôi cảm động, khóe mắt cay cay.
“Trong lúc ở cữ không thể khóc, con bé ngốc này.
Tần Y Y là Tần Y Y, con là con, ở trong mắt mẹ, cô ta chỉ là một kẻ râu ria, mà
con, là vợ của con trai mẹ, là hạnh phúc mà con mẹ và cháu mẹ đã lựa chọn.”
Tôi thật sự là cảm động tới rối tinh rối mù, chỉ biết
lặp đi lặp lại: “Con xin lỗi, mẹ.”
“Kỳ thực, mẹ không thể không cảm ơn cô ta, không
có cô ta thì làm sao có con, không nhờ cô ta, thì làm sao mà bố chồng con có
thể thật sự hiểu ra để biết quý trọng cái gia đình này …”
… …
Tôi đã trở thành một người mẹ thực sự, dĩ nhiên là
cuối cùng cũng có thể nhìn thấy con mình, tròng mắt đen tròn xoe nhìn tôi giống
như biết nói. Đầu lưỡi duỗi ra duỗi vào, có ít tóc tơ nhỏ nhỏ ở trên đầu, bề
ngoài hoàn toàn không hề giống một đứa trẻ bị sinh non. Tôi vừa mừng vừa sợ tới
rơi nước mặt, tôi vậy mà đã ngậm đắng nuốt cay chín tháng ròng, rốt cục cuối
cũng có thể đưa nó đến được thế giới này, tất cả đều đẹp đẽ.
Bố mẹ chồng đã thống nhất được phương án cuối cùng,
đứa bé tên là Quan Mặc. Đơn giản dễ nhớ, mà vẫn mang được ý nghĩa sâu sắc về
hai họ của tôi và Quan Ứng Thư.
Tôi cầm lấy tay Quan Ứng Thư, nghẹn cười đến mức đau
ngực, vốn tưởng rằng để bố mẹ chồng bàn bạc mấy tháng trời sẽ cho ra một cái
tên kinh thiên động địa quỷ thần khiếp sợ, vậy mà hiện tại, phải chăng có chút
qua loa cho xong chuyện ?
Buổi tối dựa vào Quan Ứng Thư, tôi hạnh phúc giống như
con mèo vừa ăn no một con cá, chậc lưỡi: “Em có phải rất là hạnh phúc hay không
? Hiện giờ con mới được nửa tháng nhưng lại ngoan như vậy, không ầm ỹ, không
khóc nháo, hầu như mỗi ngày đều không gây cho em bất cứ chuyện gì… Chỉ là nếu
bế lâu cảm thấy mệt chết, bộ dạng béo béo ụt ịt, trước đấy chỉ như bé vài
micromet, sau đấy như bóng bàn, rồi lại lớn tiếp giống quả bóng bầu dục, bóng
rổ, bây giờ, đã như một con heo nhỏ rồi …”
Hắn cười thả giấy tờ trong tay xuống: “Ừ? Nó là con
heo nhỏ, vậy còn em?”
… …
“Ôi chao ôi chao, đừng lộn xộn, em còn chưa chơi đùa đủ mà, em cảm thấy ban ngày giống như
không thể nào thực hiện được giá
trị của em a…”
“Vậy bây giờ thực hiện đi.” Hắn vẻ mặt nghiêm túc
khuyên bảo tôi, miệng và tay đã không chịu an phận …
Quan Ứng Thư vẫn dùng thủ đoạn vô cùng cầm thú có một
không hai trên đời của mình, thuận lợi cắt đứt sự chơi đùa của tôi, cũng kết
thúc một ngày hạnh phúc bằng đủ các loại mặt đỏ tim đập.
Mạc Nhan Hinh nhõng nhẽo, cứng rắn yêu cầu, liều chết
khóc nháo, Quan Ứng Thư đành buông tay xuất trận, cùng vợ ra mặt.
Reng reng reng reng reng reng reng reng reng reng reng
reng…Một trăm hỏi dành cho cặp vợ chồng vô cùng nóng hổi ra lò!!!
Người chủ trì: Vitamin
Nhân vật tham gia: Mạc Nhan Hinh Quan Ứng Thư nhân vật
chính, nhân viên làm việc cùng những người không liên quan
1. Vitamin: Họ Tên?
Quan: Quan Ứng Thư
Mạc: Phụ nữ tốt rất khó gặp, trong đó có Mạc Nhan Hinh
~~
Toàn trường quay trở nên yên tĩnh lạ thường…
2. Vitamin: Tuổi?
Quan bất động thanh sắc.
Mạc cao hứng phấn chấn: tôi 23, anh ấy 31 (bị người
nào đó không lương thiện liếc mắt một cái liền cúi đầu…)
3. Vitamin: Giới tính?
Quan: … (lại liếc mắt nhìn Mạc Nhan Hinh một cái: chờ
ai đó dạy dỗ đi)
Mạc: (ngẩng đầu ưỡn ngực) Nữ!
Vitamin: Được rồi, được rồi, sân bay thế này thì dù có
cố gắng đến mấy cũng không khẳng định được đặc thù giới tính đâu
Mạc: …
Quan Ứng Thư lạnh mặt liếc mắt Vitamin một cái: Vợ của tôi để cho cô tùy tiện chê bai sao?!
4. Vitamin: Khụ khụ, kế tiếp: xin hỏi tính cách của
bản thân như thế nào?
Mạc quay đầu nhìn về phía Quan, trao đổi bằng ánh mắt:
anh sẽ không tức giận chứ?
Quan Ứng Thư bình tĩnh nhìn lại: Em đã cảm thấy có
hứng thú, vậy em cứ trả lời hết đi.
…
Mạc (do dự rất lâu, biểu cảm kìm nén đến biến tím,
trái lương tâm): Bản thân tôi người gặp người thích, anh ấy thì hoa gặp hoa nở.
Vitamin cảm thấy ngày hôm nay mùi vị đồ ăn ở căn tin
lúc buổi trưa đúng là có chút quái dị, nếu không sao tự nhiên giờ lại thấy buồn
nôn tới vậy?
5. Vitamin (cố nén cảm giác không khoẻ tiếp tục giữ
vững trận địa): Về tính cách đối phương thì sao?
Quan Ứng Thư luôn là lão thần ở khắp mọi n